Chương 7 - Sự Thật Đằng Sau Chiếc Xe Hiến Máu
Khi ngẩng đầu lên, mẹ đang nhìn tôi.
Bà không nói gì.
Nhưng ánh mắt ấy đã thể hiện rõ hơn bất cứ câu hỏi nào.
“Con đỗ rồi.”
Tôi nói.
Bà đứng dậy, cầm chiếc bát đi.
Khi đi ngang qua bà đặt tay lên vai tôi.
Chỉ một lần.
Sau đó, bà đi vào bếp.
Tiếng nước chảy vang lên ào ào.
Buổi sáng ngày nhập học, tôi thay giày rồi đứng dậy.
Mẹ đứng trong phòng khách, cầm một chiếc ô đưa cho tôi.
“Hôm nay không mưa.”
“Cứ mang theo.”
Tôi nhận lấy chiếc ô rồi đẩy cửa ra.
Ánh nắng bên ngoài chiếu vào.
Rất ấm áp.
Khi đứng trước cổng trường quân đội, tôi quay đầu nhìn con đường mình vừa đi qua.
Phía sau trống không.
Con đường mà chiếc xe hiến máu đã rời đi ngày hôm ấy cũng cùng hướng với con đường này.
Tôi quay người lại.
Gió từ sân huấn luyện thổi tới.
Trong lành và sạch sẽ.
Tôi bước vào trong.
Không quay đầu.