Chương 3 - Sự Thật Đằng Sau Chiếc Thẻ Lương
“Mẹ,” tôi hạ giọng rồi lại gằn lên, “Mẹ nói thật cho con, có phải lại liên quan đến Lâm Đống không?”
Lâm Đống là em ruột tôi.
Kém tôi năm tuổi, từ nhỏ đã được bố mẹ nâng như nâng trứng, chiều chuộng đến mức chẳng muốn làm cái gì.
Những năm qua số lần tôi phải đi dọn dẹp tàn cuộc cho nó đếm không xuể.
Nó làm ăn thua lỗ, tôi đắp vào.
Nó yêu đương đòi mua xe, tôi chuyển tiền.
Nó lấy vợ đòi mua nhà, tiền đặt cọc cũng là tôi lo.
Bố mẹ tôi luôn nói: Vi Vi, con chỉ có mỗi một đứa em trai này, con không giúp nó thì biết trông cậy vào ai?
Tôi cứ tưởng mình đã giúp đến giới hạn rồi.
Đầu dây bên kia mẹ tôi nín lặng.
Một lúc lâu sau mới vang lên tiếng khóc cố kìm nén.
“Vi Vi, em trai con nó lại vay mượn bên ngoài, lần này là vay nặng lãi. Đám người đó tìm đến tận cửa đòi tiền, bố con cãi nhau với chúng nó, kích động quá nên…”
Vay nặng lãi.
Lại là vay nặng lãi.
Tim tôi chìm dần xuống.
“Bao nhiêu tiền?”
“Năm mươi… năm mươi vạn.”
Năm mươi vạn.
Tôi nhắm mắt lại, gần như có thể mường tượng ra cảnh tượng đó.
Một đám đàn ông bặm trợn xông vào phòng khách nhà tôi ở quê, chỉ mặt bố mẹ tôi chửi bới thậm tệ.
Người bố cả đời hiền lành chất phác của tôi, chưa từng đỏ mặt tía tai với ai bao giờ, làm sao chịu nổi cú sốc đó.
“Vậy ra 31.200 tệ này không hẳn là tiền phẫu thuật?” Tôi lạnh lùng hỏi.
“Là… là tiền phẫu thuật, cũng là để trả trước cho người ta một phần. Người ta bảo hôm nay không lấy được tiền thì sẽ… sẽ phế một chân của em con.”
Tôi hiểu rồi.
Nhìn rõ mồn một rồi.
Từ đầu đến cuối, đây là một ván cờ được bày sẵn vì Lâm Đống và khoản nợ nặng lãi năm mươi vạn kia.
Bố tôi ốm là thật.
Nhưng họ còn lo cho cái chân của Lâm Đống hơn.
Và tôi mặc nhiên bị coi là cỗ máy rút tiền gọi đâu có đó.
“Mẹ,” giọng tôi không còn chút hơi ấm nào, Lâm Đống đâu? Chuyện này do nó gây họa, người đang ở đâu?”
“Nó… nó trốn đi mấy ngày rồi, nó bảo nó sợ.”
Sợ? Tôi bật cười thành tiếng. “Lúc nó vay tiền sao không sợ? Lúc nó chọc tức bố tôi ngất xỉu sao không sợ?”
“Vi Vi, sao con có thể nói như vậy? Em con nó cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, bố con đã vào viện rồi mà con còn nói những lời này, rốt cuộc con có phải là con gái ruột của mẹ không? Con có còn lương tâm không?”
Sự chỉ trích của mẹ tôi tuôn ra xối xả.
Lương tâm.
Những năm qua tôi dốc hết ruột gan gửi tiền về nhà, đổi lại chỉ là những cái chìa tay như một lẽ đương nhiên và những cái hố không đáy mãi không lấp đầy.
Tiền tôi kiếm được như bị ném vào hố đen.
Còn bây giờ, để tiếp tục lấp cái hố này, họ dám mang cả tính mạng của bố tôi ra làm con bài mặc cả.
“Mẹ, tiền con thực sự không có.”
Vừa dứt lời, tôi cúp thẳng máy.
Tôi dựa lưng vào tường, thở dốc.
Ngực đau thắt lại như bị ai bóp nghẹt.
Một bên là người cha đang chờ lên bàn mổ và đứa em trai bị dân xã hội đen nhắm tới.
Một bên là gã chồng bảo thẻ đã cạn đáy, xúi tôi đi vay mượn quỵ lụy.
Tôi kẹp ở giữa, hai đầu đều không phải là người.
Tôi phải chọn thế nào?
Có phải tôi thực sự đã bị dồn vào bước đường cùng rồi không?
03
Đêm khuya đến mức không còn nhìn rõ biển báo trên đường.
Tôi một mình lái xe chạy lòng vòng trên đường phố Thâm Quyến.
Từng dãy đèn neon lướt qua cửa kính xe như những dải sáng bị xé rách.
Tôi đỗ xe bên bờ công viên vịnh Thâm Quyến, hạ kính cửa sổ xuống.
Gió biển buốt giá lùa vào thổi rát mặt tôi.
Nhưng cũng thổi cho cái đầu đang rối như tơ vò của tôi tỉnh táo lại đôi chút.
Tôi không thể gục ngã.
Tôi còn có An An.
Nếu tôi gục ngã, con bé sau này biết làm sao.
Tôi mở điện thoại, xem lại những bức ảnh của An An trong album.
Con bé cười lên mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết.
Con bé là điểm yếu của tôi, cũng là chỗ dựa để tôi tiếp tục chống đỡ.