Chương 29 - Sự Thật Đằng Sau Chiếc Thẻ Lương
Tôi dán bức tranh lên tủ lạnh, lấy một cục nam châm cố định lại.
An An ngước đầu nhìn tôi.
“Mẹ ơi, sau này mẹ có đi đến một nơi rất xa rất xa không?”
“Không.” Tôi ngồi xổm xuống, xoa má con, “Dù mẹ đi đến đâu, mẹ cũng sẽ đưa con theo, hoặc là đặt con ở trong trái tim mẹ.”
Con bé có vẻ hiểu mà lại không hiểu, gật gật cái đầu.
Đêm đã khuya, tôi dỗ An An ngủ, tắt đèn, bước ra ban công.
Gió sông hơi lạnh, tôi kéo lại chiếc áo khoác mỏng hờ trên vai.
Những ngày qua tôi đã trải qua rất nhiều chuyện mà trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Sự phản bội, tính toán, suýt mất người thân, ly hôn, ra hầu tòa, chứng kiến một người từng chung chăn gối bị kết án tù.
Nếu là tôi của trước kia, có lẽ đã sụp đổ từ lâu rồi.
Nhưng bây giờ, tôi vậy mà vẫn đứng vững, vẫn có thể trong một đêm thế này, lặng lẽ ngắm nhìn mặt sông.
Có lẽ, đây chính là sự trưởng thành.
Không phải là trở nên đa nghi không tin tưởng bất cứ ai, mà là học được cách vừa tin người, vừa phải tin vào chính mình.
Tin rằng bản thân có khả năng vạch ra ranh giới, có khả năng kiên quyết nói “Không” khi người khác cố gắng xâm phạm vào cuộc sống của mình.
Tôi cúi đầu nhìn lướt qua màn hình điện thoại.
Chiếc thẻ ngân hàng từng bị đóng băng đó, từ lâu trước khi bản án được đưa ra, đã được gỡ bỏ phong tỏa.
Số tiền bên trong, không thiếu một đồng, nằm ngoan ngoãn ở đó.
Đây là thành quả làm việc liều mạng của tôi trong mấy năm qua.
Trước kia, chúng giống như những sợi dây thừng vô hình, trói buộc tôi cùng Chu Lập, nhà đẻ tôi, và nhà chồng tôi lại với nhau.
Bây giờ, chúng chỉ đơn giản là tiền.
Là nguồn lực tôi có thể tự do chi tiêu, là sự bảo đảm cho tương lai của tôi và An An, là chỗ dựa để bố mẹ tôi những năm tháng tuổi già không phải nhìn sắc mặt người khác.
Ngoài những điều đó ra, không còn bất kỳ ý nghĩa nào khác.
Tôi tắt điện thoại, đặt nó sang một bên.
Đêm ngày càng sâu, nước sông đập vào bờ đê vỗ sóng từng đợt đều đặn.
Đột nhiên tôi muốn bật cười.
Trước đây, tôi cứ ngỡ hôn nhân là một bến đỗ.
Bây giờ tôi biết, nó có thể là một tòa thành, cũng có thể là một con thuyền, mà đôi khi, lại là một vùng biển sâu không thấy đáy.
Và tôi, không cần phải co ro run rẩy trong cái bến đỗ do người khác ban phát nữa.
Tôi có thể tự đóng cho mình một con thuyền.
Có thể không lớn, có thể thỉnh thoảng sẽ lọt gió lọt mưa, nhưng đó là của tôi.
Cho dù một ngày nào đó, con thuyền này bị bão táp đánh lật, tôi cũng biết rằng, đó là sự lựa chọn của chính tôi.
Tôi quay vào phòng khách, tắt toàn bộ đèn, chỉ để lại một ngọn đèn cây.
Dưới ánh sáng dịu dàng, đường nét của những món đồ nội thất được phác họa thật ấm áp.
Đây là một khởi đầu mới.
Không cần cái tên của ai được khắc lên biển số nhà, không cần gương mặt của ai được treo trên tường.
Chỉ có tôi và An An, cùng với tất cả những gì tôi đã nỗ lực bảo vệ.
Tôi khép nhẹ cửa ban công, trở về phòng ngủ, ngả lưng xuống giường.
Rèm cửa không kéo kín hẳn, ánh sáng ven sông hắt vào, in trên trần nhà.
Tôi nhắm mắt lại.
Đêm nay, tôi ngủ rất say, không mộng mị.
Có lẽ vẫn có những giấc mơ, chỉ là tôi không cần thiết phải ghi nhớ chúng nữa.
Ngày mai tỉnh dậy, lại là một ngày mới.
Tôi sẽ thức dậy như thường lệ, làm đồ ăn sáng cho An An, đưa con đi học, sau đó đến công ty họp hành, xử lý một đống email, ký một xấp tài liệu.
Buổi trưa có thể sẽ nhận được điện thoại của bố, khoe ông vừa thắng hai ván cờ với ai đó dưới sân khu tập thể; buổi tối có thể sẽ có người bạn rủ tôi đi uống một ly, trò chuyện dăm ba câu chuyện phiếm và công việc.
Những ngày tháng bình dị này, sẽ từng ngày từng ngày trải dài ra trước mắt.
Sẽ không còn sự phản bội kinh tâm động phách, không còn những giọt nước mắt và cãi vã.