Chương 2 - Sự Thật Đằng Sau Chiếc Nhẫn Rỉ Sét

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chiếc nhẫn mắc kẹt ở khớp ngón tay, không nhúc nhích.

Trần Kính An cười gượng, dùng hết sức đẩy vào trong.

Tôi đưa tay nhận lấy chiếc nhẫn, nheo mắt đọc mấy chữ cái khắc trên đó, “JIAN, tiện?”

Mặt Trần Kính An lúc đỏ lúc trắng, lập tức nghĩ ra đối sách, giả vờ bất bình mắng mỏ:

“Bà xã đừng giận, chắc chắn là cửa hàng lắp nhầm rồi, anh đi tìm họ nói lý ngay!”

Trần Kính An đột ngột giật lấy chiếc nhẫn, cạnh sắc của vòng nhẫn cứa mạnh vào lòng bàn tay tôi, máu lập tức rịn ra.

Nhưng anh hoàn toàn không phát hiện, chỉ mang vẻ chột dạ, hoảng hốt quay người chuồn mất.

Ngày đầu tiên đi làm lại sau Tết, tôi đến công ty kiểm tra.

Thấy một đám người vây quanh tôi cúi đầu khom lưng, đáy mắt Hứa Hân Di lóe lên một tia ghen tị, vậy mà cứ thế lao thẳng vào người tôi.

Bìa hồ sơ sắc nhọn chọc khiến tôi hít sâu một hơi, chỗ đó đau đến tê dại.

Tôi còn chưa làm gì cô ta, Hứa Hân Di đã lập tức đổi sang bộ mặt nạn nhân.

“Xin lỗi phu nhân, xin đừng sa thải tôi!”

Hứa Hân Di cuống đến mức nói năng không lựa lời, trước mặt toàn công ty run sợ xin lỗi:

“Tôi và bà giống nhau, đều là sinh viên nghèo được Tổng giám đốc Trần tài trợ.”

“Bà có thể làm bà Trần hưởng vinh hoa phú quý, còn tôi mất công việc này thì không sống nổi!”

Trong lời nói ngoài lời nói đều là khiêu khích.

Tôi không nhanh không chậm phủi bụi trên quần áo.

Tổng giám đốc lập tức nhảy ra:

“Hứa Hân Di cô đang nói linh tinh cái gì vậy! Tổng giám đốc Ôn là cổ đông lớn nhất công ty, cô có biết bao nhiêu khách hàng đến là vì danh tiếng của Tổng giám đốc Ôn không?!”

Khóe miệng tôi cong lên, từ trên xuống dưới liếc cô ta một cái, từng chữ từng chữ nói ra:

“Sinh viên nghèo?”

“Dây chuyền Bvlgari cô đeo trên cổ ba vạn, túi LV mười lăm vạn, từ trên xuống dưới chỗ nào dính dáng đến hai chữ nghèo?”

Vừa dứt lời, những ánh mắt dò xét đồng loạt đâm về phía Hứa Hân Di.

Hứa Hân Di theo bản năng che lấy dây chuyền, ánh mắt lảng tránh, hồi lâu không thốt ra nổi một chữ.

“Người trẻ lòng hư vinh mạnh, là tên đầu đất nào vì theo đuổi người trong lòng mà tặng cũng khó nói rõ.”

Đúng lúc giằng co không xong, Trần Kính An không biết từ đâu xuất hiện giảng hòa.

“Hứa Hân Di, tài liệu tôi cần đâu?”

Hứa Hân Di như chạy trốn mà rời đi.

Lấy cớ công việc bận rộn, Trần Kính An ở bên Hứa Hân Di, cả buổi chiều không lộ mặt.

Như vậy lại tiện cho tôi, có đủ thời gian kiểm tra sổ sách công ty.

Không tra thì thôi, tra một cái liền giật mình.

Hứa Hân Di chỉ là một trợ lý mới vào làm, vậy mà lại nhận mức lương hai vạn tệ mỗi tháng, cao hơn cùng cấp 60%.

Thậm chí vé máy bay đi Maldives du lịch cùng Trần Kính An cũng đều lấy công ty thanh toán.

Ba tháng cô ta vào công ty, Trần Kính An tìm đủ mọi lý do thưởng tiền cho Hứa Hân Di.

Tôi bật cười khẩy một tiếng, tiền thưởng “Nhân viên mới xinh đẹp nhất” ba vạn tệ, đúng là Trần Kính An cũng nghĩ ra được.

Những thứ này sau này sẽ là bằng chứng sắt thép về việc Trần Kính An tham ô công quỹ.

Tôi không quay đầu rời khỏi công ty, tự nhốt mình trong phòng.

Từng chút từng chút sắp xếp lại toàn bộ chứng cứ trong tay, tôi nhất định khiến Trần Kính An và Hứa Hân Di không thể ngóc đầu lên được.

Khi sắp xếp xong đứng dậy, chân vì ngồi xếp bằng quá lâu mà tê rần.

Dưới chân loạng choạng một cái, tôi vô ý đụng vào tủ.

Một tờ giấy từ khe kẹp rơi xuống theo tiếng động.

Tôi tiện tay nhặt lên, bốn chữ “Báo cáo khám sức khỏe” đập vào mắt.

Tôi nhíu mày, trong khoảnh khắc nhìn rõ dòng chữ bên dưới, hơi lạnh từ gan bàn chân xộc thẳng lên tận đỉnh đầu.

“Trần Hạo khám đạt yêu cầu, đủ điều kiện phẫu thuật.”

Điện thoại đúng lúc vang lên, tôi liếc nhìn màn hình, ổn định tâm trạng rồi nghe máy.

“Chị Ôn, em tra được rồi. Đứa con riêng của Trần Kính An mắc bệnh tim bẩm sinh, hiện tình trạng nguy cấp, cần lập tức ghép tim.”

“Nhưng nó cũng may mắn đấy, nghe nói Trần Kính An đã tìm được nguồn hiến tim cho nó rồi…”

“Bộp” một tiếng, điện thoại rơi xuống đất.

Toàn thân tôi không ngừng run rẩy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)