Chương 3 - Sự Thật Đằng Sau Chiếc Máy Tính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi bắt đầu suy nghĩ quy trình toàn bộ kế hoạch.

Bước một, khóa máy.

Để cho 5.000 tệ trong tay người mua trở thành đống sắt vụn.

Người đó phát hiện bị lừa, chắc chắn sẽ gây áp lực ngược lại cho Trần Hạo.

Bước hai, dồn ép.

Để giải quyết mối rắc rối này, Trần Hạo chắc chắn sẽ phải cầu xin tôi.

Khi đó, chủ động hoàn toàn sẽ nằm trong tay tôi.

Bước ba, lấy lại mọi thứ.

Dù là máy tính hay tiền, tôi sẽ không để nó dễ dàng có được.

Nó phải trả giá cho việc mình đã làm.

Kế hoạch này không cần cãi vã, không cần chửi nhau to tiếng.

Gọn gàng, dứt khoát và hiệu quả.

Tôi không cần nói lý lẽ với họ,

vì nói lý với người không biết lý là chuyện ngu ngốc nhất trên đời.

Tôi chỉ cần để họ hiểu – làm sai thì phải gánh hậu quả.

Tôi hít sâu một hơi, trong lòng không còn gợn sóng.

Tôi thậm chí còn có thể hình dung ra chuỗi sự việc sắp xảy ra:

Cuộc gọi phẫn nộ từ người mua, tiếng gào thét giận dữ của Lý Quyên, vẻ hốt hoảng của Trần Hạo.

Và cả những kẻ hùa theo trong vòng bạn bè – sẽ nhìn nó như một thằng lừa đảo bán hàng dỏm.

Lòng tôi chẳng gợn chút cảm xúc nào, thậm chí còn muốn bật cười.

Là chính mày tự dồn mình vào ngõ cụt, Trần Hạo.

Chuột tôi dừng lại trên nút “Khóa thiết bị” một lúc.

Rồi, không chút do dự, nhấn xuống.

Một hộp thoại xác nhận bật ra:

“Bạn có chắc chắn muốn khóa vĩnh viễn thiết bị này không? Thao tác này không thể hoàn tác, trừ khi được mở khóa qua tài khoản của bạn.”

Tôi bấm “Xác nhận”.

Màn hình xuất hiện một vòng tròn tải nhỏ, xoay hai vòng.

Sau đó, một dòng thông báo mới hiện lên:

“Lệnh đã được gửi. Thiết bị ‘XXXX’ đã được khóa thành công.”

Xong rồi.

05

Tôi tắt trình duyệt, tựa vào ghế, thở dài một hơi thật sâu.

Tảng đá nặng đè trong lòng dường như đã được nhấc ra một góc. Tuy vẫn nặng nề, nhưng ít nhất tôi có thể thở dễ dàng hơn.

Tôi cầm điện thoại, một lần nữa mở lại vòng bạn bè của Trần Hạo.

Dòng trạng thái “lời to” vẫn chễm chệ ở đầu trang, chói mắt vô cùng.

Tôi bấm vào ảnh đại diện của nó, đi vào giao diện trò chuyện.

Ngón tay dừng lại một chút trên ô nhập văn bản, rồi gõ ra một dòng:

“Luận văn viết xong chưa?”

Nhấn gửi.

Làm xong tất cả, tôi úp màn hình điện thoại xuống bàn.

Tiếp theo, tôi chỉ cần chờ đợi.

Chờ cá cắn câu.

Tôi mở lại tài liệu dự án, đeo tai nghe, vặn to âm lượng nhạc, cố gắng vùi mình vào công việc.

Nhưng dòng code nhảy múa trước mắt lại không sao đọc nổi lấy một ký tự.

Trong đầu tôi chỉ toàn những hình ảnh lặp đi lặp lại:

Người mua bật máy, phát hiện không thể vào hệ điều hành.

Hắn thử khởi động lại, cưỡng chế tắt máy, thậm chí cài lại hệ điều hành… nhưng màn hình chỉ hiện một biểu tượng ổ khóa lạnh lẽo.

Hắn tức giận gọi điện cho Trần Hạo, chất vấn có phải nó bán cho hắn một cục gạch không.

Trần Hạo sẽ phản ứng thế nào?

Nó sẽ hoảng loạn, sẽ chối, sẽ đổ lỗi lên đầu tôi.

Rồi điện thoại của Lý Quyên sẽ gọi tới.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Mười phút.

Hai mươi phút.

Nửa tiếng.

Chiếc điện thoại trên bàn vẫn im lìm không động tĩnh gì.

Tôi bắt đầu cảm thấy sốt ruột.

Chẳng lẽ người mua vẫn chưa phát hiện? Hay Trần Hạo đã chặn WeChat của tôi rồi?

Tôi cầm điện thoại lên, mở khóa màn hình.

Giao diện WeChat vẫn tĩnh lặng như cũ.

Tôi mở lại vòng bạn bè – bài đăng của Trần Hạo vẫn còn đó.

Nhưng phần bình luận phía dưới… đã lặng lẽ thay đổi.

Một cái ảnh đại diện lạ hoắc, vài phút trước đã bình luận:

“Hạo tử, mày bán cái thứ gì vậy? Bật không lên máy luôn này!”

Trần Hạo không đáp.

Ngay sau đó, lại một bình luận nữa, vẫn người kia:

“Gọi điện không nghe, nhắn WeChat cũng không trả lời, mày có ý gì? Giỡn mặt tao hả?”

Tiếp theo là dòng thứ ba:

“Đợi đấy, tao tới nhà mày ngay bây giờ!”

Nổ rồi.

Tôi nhìn mấy dòng bình luận đó, gần như có thể tưởng tượng được lửa giận phừng phừng bên kia màn hình.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại sáng bừng, rung mạnh dữ dội.

Hiển thị cuộc gọi — Lý Quyên.

Tới rồi.

Tôi nhìn cái tên nhấp nháy không ngừng ấy, không vội nghe máy.

Tôi để nó reo đúng ba mươi giây, chờ đến khi sắp tự động ngắt mới thong thả vuốt nghe.

“Alô, chị.” Giọng tôi bình tĩnh không một gợn sóng.

06

“Chu Nhiên! Em đã làm gì với cái máy của Trần Hạo hả?!”

Tiếng gào của Lý Quyên như muốn nổ tung trong loa điện thoại, sắc bén đến mức như muốn đâm thủng màng nhĩ tôi.

Thấy chưa, chị ta thậm chí không thèm nói “máy của em”, mà gọi thẳng là “máy của Trần Hạo”.

“Tôi không hiểu chị đang nói gì.” Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, giọng điệu thản nhiên.

“Còn giả vờ! Trần Hạo nói máy bật không lên nữa! Có phải em giở trò không? Em làm cậu gì mà bụng dạ hẹp hòi thế? Thấy cháu xài đồ tốt là khó chịu đúng không?”

Một tràng chất vấn, không cho tôi cơ hội chen vào lấy nửa câu.

“Chị,” tôi cắt ngang, “trước hết làm rõ một chuyện: cái máy đó là của tôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)