Chương 23 - Sự Thật Đằng Sau Chiếc Bàn
“Không phải kéo xuống nước. Chủ nhiệm Phương vốn đang ở trong nước rồi. Cô ta đang nói với tất cả mọi người rằng, Chủ nhiệm Phương không phải là một nạn nhân đơn thuần.”
“Có cần phản hồi không?”
“Không cần. Nhưng chị cứ báo cho Phương Trí Viễn xem qua một lượt. Để tự anh ta quyết định có nên nói gì hay không.”
Chiều hôm đó, sau khi đọc xong bài viết kia, Phương Trí Viễn đã đăng một đoạn status trên tài khoản mạng xã hội của mình.
Chỉ vỏn vẹn ba câu.
“Những gì Tô Nhã Lâm nói đều là sự thật. Trong giai đoạn khởi đầu sự nghiệp của cô ấy, tôi đã không làm tròn trách nhiệm của một người thầy hướng dẫn, ngược lại còn phát ra những tín hiệu sai lệch. Đây là vấn đề của tôi, tôi xin đón nhận mọi lời phê bình của tất cả mọi người.”
Hướng gió trên mạng lại đổi chiều.
Lần này không phải chia thành hai luồng trái chiều, mà là thống nhất một cách kỳ lạ.
Gần như tất cả mọi người đều nói cùng một câu: “Chuyện này đến đây là kết thúc được rồi.”
Dưới bài viết của Tô Nhã Lâm bình luận được thả tim nhiều nhất là:
“Cô dũng cảm, anh ta thẳng thắn. Bây giờ đến lượt mỗi người tự tiến về phía trước đi.”
Tô Nhã Lâm không bao giờ đăng thêm bất cứ nội dung nào mới nữa.
Tài khoản của cô ta sau đó lặng lẽ đổi tên, ảnh đại diện thay thành một bông hoa màu trắng.
Có người nói cô ta đã sang một phòng khám tư nhân ở tỉnh khác làm việc.
Cũng có người nói cô ta đã bỏ nghề y, chuyển sang làm công việc khác.
Tôi không đi hỏi thăm.
Cuộc đời của cô ta là chuyện của riêng cô ta.
Hàn Mẫn sau này kể lại với tôi, cái đêm Phương Trí Viễn đăng ba câu đó, anh ta đã ngồi trong văn phòng rất lâu.
“Bảo vệ bảo 11 giờ đêm anh ấy mới về.”
“Anh ta làm gì?”
“Xem lại băng ghi hình những ca phẫu thuật trước đây của mình. Xem từ ca đầu tiên cho đến ca cuối cùng.”
Tôi không nói gì.
Có những đoạn đường vòng, anh ta chỉ có thể tự mình đi hết.
Chương 28
Thời gian bước sang mùa thu.
Quá trình xây dựng Trung tâm y tế khu vực chính thức khởi động.
Tỉnh đã rót đợt ngân sách chuyên dụng đầu tiên, 80 triệu tệ.
Khoản tiền này phải được dùng vào đúng những chỗ thiết yếu nhất — xây dựng chuyên khoa, thu hút nhân tài, cập nhật thiết bị y tế, và thiết lập nền tảng nghiên cứu khoa học.
Bốn chữ “thu hút nhân tài” khiến Hàn Mẫn phải bật cười một cái.
“Viện trưởng Cố, vụ thu hút nhân tài lần này nhất định phải làm cho đàng hoàng đấy.”
“Chính vì đã từng chịu thiệt thòi, nên mới biết phải làm như thế nào.”
Phương án thu hút nhân tài mới do đích thân tôi chắp bút.
Chế độ thẩm định ba cấp: Khoa tiến cử, Phòng Nhân sự rà soát, và Hội nghị ban Giám đốc xét duyệt cuối cùng.
Mỗi cấp đều có tiêu chuẩn đánh giá rõ ràng và có người chịu trách nhiệm ký tên.
Ai ký người đó chịu trách nhiệm, truy cứu trọn đời.
Khi phương án này được trình lên Bí thư Đảng ủy Lưu Chính Hòa, ông đã đọc suốt 20 phút.
“Tiểu Cố, phương án này còn nghiêm ngặt hơn cả khuôn mẫu của tỉnh.”
“Nghiêm ngặt thì mới không tiếp tục xảy ra vấn đề.”
“Được. Tôi ký.”
Đợt nhân tài đầu tiên được tuyển dụng thông qua quy trình mới gồm có ba người.
Một người là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ khoa Xương khớp từ Bệnh viện Nhân dân tỉnh, một người là Bác sĩ Phó Chủ nhiệm Khoa Tim mạch từ một bệnh viện tuyến đầu ở Bắc Kinh, người còn lại là một bác sĩ Cấp cứu vừa hoàn thành bằng tiến sĩ ở nước ngoài trở về.
Học vấn, chứng chỉ, và kinh nghiệm làm việc của cả ba người đều đã trải qua ba cấp xét duyệt.
Hoàn toàn trong sạch, rõ ràng rành mạch.
Vào ngày bọn họ nhận việc, Phương Trí Viễn đứng trên hành lang Khoa Xương khớp nhìn vị tiến sĩ kia bước vào văn phòng.
Thẩm Bá Quân đứng bên cạnh buông một câu: “Tôi đã đọc luận văn của thằng nhóc này rồi, trình độ khá lắm. Giỏi hơn nhiều so với đám người khoa chúng ta tuyển lúc trước.”
Phương Trí Viễn không nói gì.
Nhưng biểu cảm của anh ta không phải là khó chịu.
Mà là một thứ gì đó phức tạp, khó gọi tên.
Sau khi người mới vào làm, năng lực phẫu thuật của Khoa Xương khớp nhanh chóng phục hồi.
Phương Trí Viễn sau khi phối hợp hai ca mổ với vị tiến sĩ đó, đã chủ động nói với Thẩm Bá Quân một câu.
“Người này có thể bồi dưỡng được, nền tảng rất vững chắc.”
Thẩm Bá Quân sau đó đã truyền lại lời này cho tôi.
“Chủ nhiệm Phương thay đổi rồi.”
“Thay đổi thế nào?”
“Trước đây khi khoa có người mới, việc đầu tiên cậu ấy làm là xem người đó có nghe lời mình không. Bây giờ cậu ấy lại nhìn xem người đó có làm được việc hay không.”
“Vậy thì tốt.”
Cuối tháng 9, có một sự việc khiến toàn thể bệnh viện không ai ngờ tới.
Tự Phương Trí Viễn đã viết một bài báo và cho đăng trên tập san nội bộ của bệnh viện.
Tiêu đề là: “Bài học quản lý của một bác sĩ ngoại khoa.”
Trong bài viết, anh ta đã tự điểm lại toàn bộ những sai lầm mình mắc phải khi còn làm Phó Chủ nhiệm Khoa Xương khớp – từ việc ký duyệt tuyển dụng mà không xác minh bằng cấp, dung túng cấp dưới không tuân thủ quy chế, cho đến việc dùng quan hệ cá nhân thay thế cho các quy tắc quản lý.
Anh ta không hề đùn đẩy bất kỳ trách nhiệm nào, cũng không tìm bất kỳ lý do gì để bào chữa cho bản thân.
Đoạn cuối cùng viết: