Chương 4 - Sự Thật Đằng Sau Cánh Cửa
Sau khi ra khỏi phòng sinh, câu đầu tiên Hạ Viễn hỏi là sao đứa trẻ lại nhỏ như vậy.
Từ khi ấy, thật ra có vài thứ đã rạn nứt.
Chỉ là tôi luôn dùng câu “anh ấy cũng không dễ dàng” để che kín vết nứt.
Tiếng còi xe cấp cứu từ xa đến gần.
Chị Trần ôm An An sang một bên.
“An An ngoan, mẹ phải đến bệnh viện.”
An An khóc, nắm chặt tay tôi.
“Mẹ, con cũng đi.”
Tôi muốn sờ mặt con nhưng đau đến mức không nhấc nổi cánh tay.
“Con ở với dì Trần một lát.”
“Không, con muốn mẹ.”
Hạ Viễn ngồi xổm xuống.
“An An, bố đưa mẹ đến bệnh viện.”
An An lập tức co người lùi lại.
“Vừa rồi bố cướp điện thoại của mẹ.”
Cả người Hạ Viễn cứng đờ.
Lời của một đứa trẻ còn trực tiếp hơn mọi lời chỉ trích.
Khi nhân viên cấp cứu mang cáng vào, nhìn mấy người trong phòng khách cũng không hỏi nhiều.
Họ đặt tôi lên cáng.
Lúc đi ngang qua bàn ăn, tôi nhìn thấy bát canh gà vẫn còn đó.
Mỡ đã đông thành một lớp màng vàng.
Lưu Ngọc Mai đứng bên cạnh, sắc mặt khó coi, trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Mang thai thôi mà quý giá thật.”
Tôi nhắm mắt, siết chặt điện thoại.
Trước khi lên xe cấp cứu, tôi gửi vị trí và tình hình cho bác sĩ khám thai.
Hạ Viễn đi theo lên xe.
Khoảnh khắc cửa xe đóng lại, anh ta đưa tay nắm tay tôi.
“Khương Hòa, anh xin lỗi.”
Tôi không rút tay lại vì tôi không còn sức.
Tôi chỉ nhìn anh ta.
“Nếu đứa trẻ có chuyện, tôi sẽ không tha thứ cho anh.”
Mắt anh ta lập tức đỏ lên.
Nhưng ngay giây sau, điện thoại anh ta reo.
Màn hình sáng lên.
Người gọi là Hạ Lâm.
Hạ Viễn nhìn tôi một cái, vậy mà vẫn bắt máy.
06
Hạ Viễn áp điện thoại vào tai, giọng hạ rất thấp.
“Chị, bây giờ em có chút việc.”
Không gian trong xe cấp cứu không lớn.
Cho dù anh ta hạ giọng, tôi vẫn nghe được lời phàn nàn the thé từ đầu dây bên kia.
“Mọi người thu dọn xong chưa?”
“Hôm nay mẹ chồng chị lại nói bóng gió, bảo chị về nhà mẹ đẻ ở còn phải nhìn sắc mặt em dâu.”
“Ngày mai chị mua vé về, mọi người đừng đến lúc đó lại đổi ý.”
Gương mặt Hạ Viễn càng lúc càng căng cứng.
“Khương Hòa ra máu rồi, em đang đưa cô ấy đến bệnh viện.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
Ngay sau đó, giọng Hạ Lâm lại vang lên.
“Ra máu thì ra máu thôi, nó đã sinh lần hai rồi, biết quy trình.”
“Bên chị mới thật sự không có chỗ để đi.”
“Em đừng vì nó khóc lóc làm loạn mà gác chuyện của chị sang một bên.”
Tôi nằm trên cáng, bụng đau từng cơn.
Nhưng khi nghe câu ấy, tôi lại không hề bất ngờ.
Hạ Viễn nắm chặt điện thoại, yết hầu chuyển động lên xuống.
Anh ta nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy có sự khó xử, chột dạ và cả chút hoảng loạn muộn màng.
Tôi bình tĩnh nói.
“Bật loa ngoài.”
Hạ Viễn sững ra.
“Khương Hòa, bây giờ em đừng quan tâm những chuyện này.”
“Bật đi.”
Giọng tôi không lớn.
Y tá bên cạnh ngẩng đầu nhìn anh ta.
Cuối cùng Hạ Viễn vẫn bật loa ngoài.
Giọng Hạ Lâm lập tức truyền ra.
“Viễn, em nghe thấy không?”
“Mẹ đã nói xong với chị rồi, phòng ngủ chính nhà em quay về hướng nam, thích hợp cho chị và con ở.”
“Nhà mẹ đẻ Khương Hòa đâu phải không có ai.”
“Nó sinh lần hai rồi, đừng làm quá như vậy.”
Y tá nhíu mày.
Mặt Hạ Viễn trắng bệch.
“Chị, đừng nói nữa.”
Hạ Lâm vẫn chưa dừng lại.
“Tại sao chị không được nói?”
“Năm đó em kết hôn, chị đâu có ít giúp đỡ em.”
“Bây giờ em có nhà có xe rồi thì quên chị sao?”
“Chị nói cho em biết, nếu chị trở về mà không có phòng ở, nhà chồng sẽ cười chị đến chết.”
Tôi nhìn ngọn đèn trắng trên trần xe, chậm rãi lên tiếng.
“Hạ Lâm.”
Đầu dây bên kia khựng lại.
“Khương Hòa?”
“Chị muốn ở phòng ngủ chính nhà tôi?”
Giọng chị ta lập tức cứng rắn.
“Nhà cô nhà tôi cái gì?”
“Đó là nhà em trai tôi.”
Tôi khẽ nhếch môi.
“Em trai chị chưa nói với chị sao?”
“Căn nhà là của tôi.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn không còn tiếng động.
Vài giây sau, Hạ Lâm như bị giẫm phải đuôi.
“Cô bớt dọa tôi đi.”
“Mẹ tôi nói rồi, căn nhà đó là nhà cưới của nhà họ Hạ.”
“Cô là người gả vào, lấy đâu ra nhà trước hôn nhân?”
Tôi không giải thích.
Tôi chỉ nói.
“Đợi tôi kiểm tra xong, tôi sẽ bảo luật sư gửi văn bản cho chị.”
“Nếu chị tự ý chuyển vào mà không được tôi đồng ý, tôi sẽ xử lý theo hành vi xâm nhập trái phép.”
Hạ Lâm the thé quát.
“Cô dám!”
Tôi nhắm mắt.
“Chị có thể thử.”
Hạ Viễn vội vàng.
“Khương Hòa, bây giờ phải lo cho đứa trẻ trước.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Đương nhiên phải lo cho đứa trẻ.”
“Căn nhà cũng phải giữ.”
“Tôi không thể vừa chảy máu vừa giữ thể diện cho nhà họ Hạ các người.”
Hạ Viễn bị tôi nói đến không mở miệng nổi.
Y tá nhỏ giọng nhắc nhở.
“Người nhà đừng kích động thai phụ.”
“Huyết áp của thai phụ hiện giờ không thấp.”
Hạ Viễn lập tức cúp máy.
Nhưng chưa đến mười giây sau, điện thoại của Lưu Ngọc Mai lại gọi tới.
Anh ta nhìn màn hình, không nghe.
Tôi nói.
“Nghe đi.”
“Khương Hòa.”
“Nghe, bật loa ngoài.”
Trong mắt anh ta đầy giằng co.
Nhưng bầu không khí trong xe cấp cứu đã không cho phép anh ta tiếp tục giả vờ hồ đồ.
Anh ta bấm nghe.
Giọng Lưu Ngọc Mai lập tức ập tới.
“Viễn, Hạ Lâm khóc rồi.”
“Con mau nói với nó rằng chuyện căn nhà chỉ là Khương Hòa nói bậy.”