Chương 4 - Sự Thật Chưa Được Kể Về Tô Vận
Cụ Lương thở dài.
Trong đôi mắt đã trải qua bao thăng trầm của ông cũng hiện lên một lớp nước mỏng.
“Kết quả không ngờ một chiếc xe tải mất lái lao tới. Khi cô ấy được đưa đến bệnh viện, đã không qua khỏi nữa.”
Bà Tô không thể gắng gượng thêm được nữa.
Bà gục bên cạnh bàn thí nghiệm, gần như nằm rạp xuống.
Nước mắt tuôn như vỡ đê, rơi lên mu bàn tay tái nhợt của tôi.
“Tiểu Vận, mẹ sai rồi. Mẹ không nên trách con! Hóa ra con thật sự không bỏ mặc mẹ!”
Giọng bà thê lương và vỡ vụn.
“Là mẹ hiểu lầm con. Xin lỗi con. Người đáng chết là mẹ mới phải…”
Ông Tô đau khổ nhắm mắt.
Hai hàng nước mắt đục ngầu trượt xuống từ khóe mắt.
Ông vươn tay, nặng nề đập lên mép bàn thí nghiệm, các khớp ngón tay trắng bệch.
Tô Hành thẳng tắp quỳ xuống.
Đầu gối đập xuống sàn phát ra một tiếng trầm đục.
Anh ta phủ phục trước thi thể tôi, hai vai run rẩy dữ dội, khóc không thành tiếng.
Rất lâu sau, tiếng khóc dần nhỏ lại.
Tô Hành ngẩng đầu. Đôi mắt sưng đỏ nghiêm trọng.
Nỗi đau trên mặt anh ta lại từng chút một bị sự nghi ngờ thay thế.
“Không đúng.”
Anh ta khàn giọng nói:
“Nếu Tiểu Vận lúc đó đã xảy ra chuyện mà chết, vậy lá thư tôi nhận được là ai viết?”
“Thậm chí tôi còn chuyển hai mươi triệu vào tài khoản cô ấy để lại.”
Anh ta đứng dậy, loạng choạng một chút.
“Còn chuyện hiến nội tạng nữa. Cho dù đây là di nguyện của em gái tôi, tại sao lại không thông báo cho người nhà?”
“Chúng tôi hoàn toàn không biết chuyện. Thi thể của em gái tôi, dựa vào đâu mà bị hiến đi?”
Ông bà Tô cũng ngẩng đầu, trong mắt hiện lên cùng một nghi hoặc.
Đúng vậy, tất cả những chuyện này quá kỳ lạ.
Cuối cùng họ cũng nhận ra, ở giữa nhất định có vấn đề.
Tô Hành lập tức sai người đi điều tra.
Kết quả điều tra rất nhanh đã có.
Nhưng khi tập tài liệu đó được đưa vào tay Tô Hành, máu trong người anh ta như bị rút cạn.
Sắc mặt trắng bệch, ngón tay run dữ dội.
Chủ nhân của tài khoản mà anh ta chuyển tròn hai mươi triệu vào, vậy mà lại chính là Tô Linh.
Người mà bọn họ nâng niu chiều chuộng, lớn lên trong lòng bàn tay.
8
Phản ứng đầu tiên của người nhà họ Tô là không thể nào.
Tô Linh ngay cả khi giẫm phải một con kiến cũng sẽ đỏ mắt.
Tô Linh được tất cả mọi người khen là dịu dàng lương thiện.
Tô Linh đến nói lớn tiếng cũng không biết.
Sao cô ta có thể làm ra chuyện như vậy?
Bà Tô là người đầu tiên lắc đầu, giọng chắc nịch:
“Không thể nào! Đứa trẻ Linh Linh đó mềm lòng nhất. Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm.”
“Hành à, con điều tra lại cho kỹ đi.”
Nhưng khi những thứ điều tra được ngày càng nhiều, sắc mặt người nhà họ Tô từng chút một trở nên xám xịt.
Sao kê ngân hàng, lịch sử cuộc gọi, chứng từ chuyển khoản.
Từng manh mối cuối cùng đều chỉ về cùng một hướng.
Tô Linh không chỉ làm giả lá thư kia, chặn đứng toàn bộ tin tức về cái chết của tôi.
Thậm chí, cái chết của tôi cũng có liên quan đến cô ta.
Nhà họ Tô tìm được tài xế xe tải gây tai nạn năm đó.
Tô Hành mất ba ngày ba đêm, dùng hết mọi mối quan hệ, cuối cùng cũng lôi được người này ra.
Sau một hồi vừa đe dọa vừa dụ dỗ, cuối cùng cũng cạy được miệng đối phương.
“Có người bảo tôi làm.”
Tài xế cúi đầu khai.
“Một người phụ nữ. Cô ta chuyển cho tôi một triệu, bảo tôi đâm xong thì bỏ chạy. Phần còn lại cô ta sẽ xử lý.”
Tô Hành kiểm tra tài khoản chuyển tiền.
Một triệu, được chia làm ba lần chuyển từ những tài khoản cá nhân khác nhau.
Kết quả điều tra tiếp tục chỉ thẳng về phía Tô Linh.
Bà Tô ngất ngay tại chỗ.
Ông Tô như già đi mười tuổi chỉ sau một đêm, hai tay không ngừng run rẩy.
Tô Hành ngồi trên sofa.
Suốt ba tiếng đồng hồ không nói một câu.
Hốc mắt khô đến đau nhức, nhưng không còn rơi nổi giọt nước mắt nào nữa.
Cô gái mà họ nâng niu trong tim, chính tay đã giết chết con gái ruột của họ.
Ba ngày sau, Tô Linh đi du lịch trở về.
Cô ta xách trên tay từng túi lớn túi nhỏ hàng hiệu, trên mặt treo nụ cười rạng rỡ.
“Anh! Anh cũng không giúp em xách đồ à?”
Cô ta giận dỗi liếc Tô Hành một cái, giơ túi mua sắm trước mặt anh ta.
“Quà mua cho anh đấy. Anh không muốn nữa à?”
Nhưng không có ai đáp lại.
Tô Linh ngẩn ra, lúc này mới nhận ra bầu không khí trong nhà không đúng.
Ông bà Tô ngồi trên sofa, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Tô Hành bất động nhìn chằm chằm cô ta.
Ánh mắt lạnh như băng.
Cửa lớn sau lưng cô ta chậm rãi đóng lại, phát ra một tiếng nặng nề.
Nụ cười của Tô Linh cứng đờ trên mặt.
“Bố, mẹ, anh?”
Trong mắt cô ta hiện lên một tia bất an.
“Mọi người sao vậy?”
9
Tô Hành hít sâu một hơi, giọng khàn đặc:
“Linh Linh, Tiểu Vận chết rồi.”
Tô Linh sững lại, hai mắt hơi mở to.
Biểu cảm lập tức trở nên không thể tin nổi.
Hốc mắt cô ta đỏ lên, giọng run rẩy:
“Chị chết rồi? Sao có thể?”
Cô ta cắn môi, ngẩng đầu nhìn Tô Hành, giọng mang theo sự dò xét cẩn trọng:
“Anh, tin này không phải giả chứ?”
“Trước đây chị ấy rất thích diễn kịch, mọi người đâu phải không biết.”
“Anh nói xem, có khi nào chị ấy lại dùng chiêu này để lấy lòng thương hại, rồi nhân cơ hội đuổi em ra khỏi nhà không?”
Tô Linh nói một hồi, trong giọng đã có vẻ tủi thân.