Chương 6 - Sự Thật Chỉ Có Ba Mươi Nghìn
Em trai cũng như đột nhiên sống lại.
“Chị, em biết chị sẽ không bỏ mặc em mà.”
Tôi giơ tay ngắt lời nó.
“Ý tôi là ông đưa khoản nợ hợp pháp ra.”
“Ai phải trả thì người đó trả.”
“Nhưng chỉ cần trong đó có nửa chữ liên quan tới tôi, tôi sẽ bảo luật sư kiểm tra từng điều một.”
“Giả mạo chữ ký, bảo lãnh giả, dụ dỗ vay tiền, đủ điều kiện xử lý tội nào thì đi theo tội đó.”
Nụ cười trên mặt người đàn ông họ Mã cuối cùng biến mất.
Hắn giũ mấy tờ giấy trong tay.
“Cô gái, đừng nói chắc quá.”
“Trên này có chữ ký và dấu tay của em cô.”
Tôi thản nhiên đáp.
“Có chữ của nó không có nghĩa là có khoản nợ của tôi.”
“Ông cầm giấy tới chặn cửa nhà tôi cũng không có nghĩa tôi phải trả tiền.”
Hắn nhìn tôi vài giây.
Đột nhiên cười.
“Cô đúng là khó đối phó hơn em cô.”
Mặt em trai trắng bệch vì cuống.
“Anh Mã, anh đừng nghe chị ấy.”
“Chị ấy có tiền.”
“Chị ấy thật sự có tiền.”
“Chỉ là chị ấy không muốn lấy ra thôi.”
Khi nói những lời này, mắt nó nhìn tôi chằm chằm, như muốn lột tôi ra ngay tại chỗ.
Tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười.
Hồi nhỏ nó muốn hộp bút của tôi cũng dùng ánh mắt này.
Nó khóc, nó làm ầm, nó nói tôi không cho nghĩa là không thương nó.
Sau đó hộp bút rơi vào tay nó.
Rồi tiếp theo là chiếc cặp mới của tôi.
Là băng cassette tiếng Anh tôi dành dụm tiền mua.
Là khoản học bổng đầu tiên bị bố mẹ giữ lại sau khi tôi đỗ đại học.
Từ trước tới nay nó đều cảm thấy chỉ cần nó nói muốn thì tôi phải cho.
Bây giờ chẳng qua từ một hộp bút biến thành năm trăm nghìn.
Nghe em trai hét rằng tôi có tiền, ánh mắt mẹ hoàn toàn rối loạn.
Bà nắm tay áo bố.
“Ông nghe thấy chưa?”
“Nó có tiền.”
Bố trầm mặt, không nói lời nào.
Nhưng trong mắt ông khi nhìn tôi đã không còn là hai chữ máu lạnh lúc nãy.
Mà là một thứ phức tạp hơn.
Giống như kinh ngạc.
Giống như bất mãn.
Lại giống sự tức giận vì bị tôi giấu giếm quá lâu.
Tôi không giải thích.
Vì tôi quá hiểu họ sẽ nghĩ gì.
Họ sẽ không nghĩ mấy năm nay tôi đã thức bao nhiêu đêm, uống bao nhiêu rượu, phải cười lấy lòng người khác bao nhiêu lần.
Họ chỉ nghĩ tôi có tiền, tại sao không nói sớm.
Mẹ vợ em trai là người đầu tiên không nhịn được.
Bà ta tiến lên hai bước, giọng the thé.
“Cô đã có giấy tờ chứng minh tài sản thì lúc nãy còn giả nghèo làm gì?”
“Cô nhìn em ruột quỳ dưới đất cầu xin mà trong lòng vẫn chịu được sao?”
Tôi nhìn bà ta.
“Nó quỳ vì nó mắc nợ.”
“Không phải vì tôi có tiền.”
Bà ta nghẹn lời.
Bố vợ em trai cũng trầm mặt lên tiếng.
“Cô gái, nói thì là vậy, nhưng nếu cô có khả năng, giúp một tay cũng chẳng đáng gì.”
“Đều là người thân, nếu thật sự làm tới mức luật sư với cảnh sát can thiệp, danh tiếng cả đời của em cô sẽ hỏng.”
Tôi cười.
“Lúc nó lấy tên tôi đi viết vào giấy bảo lãnh, nó có nghĩ tới danh tiếng của tôi không?”
Trong phòng lại im lặng.
Em trai cúi đầu, siết chặt ngón tay đến trắng bệch.
Mẹ đột nhiên bật khóc.
“Con gái, mẹ biết con không dễ dàng.”
“Nhưng em con cũng không dễ dàng.”
“Từ nhỏ nó chưa chịu khổ gì, gan nhỏ, đầu óc cũng không bằng con.”
“Nếu thật sự bị người ta kiện, cả đời nó coi như xong.”
Tôi nhìn bà khóc.
Trong lòng lại chẳng dậy nổi một chút gợn sóng.
Trước kia chỉ cần bà khóc, tôi sẽ hoảng.
Cứ như chỉ cần bà rơi nước mắt thì tôi phải đưa thứ trong tay mình ra.
Bây giờ cuối cùng tôi cũng hiểu.
Nước mắt bà không rơi vì tôi.
Mà rơi vì đứa con trai bà nâng niu trong lòng bàn tay.
Tôi hỏi bà.
“Mẹ, vậy còn con?”
Tiếng khóc của bà khựng lại.
Tôi lại hỏi.
“Nếu hôm nay con trả năm trăm nghìn.”
“Ngày mai nó lại nợ một triệu.”
“Mẹ có tiếp tục bắt con trả không?”
“Nếu con không trả, mẹ vẫn sẽ nói con máu lạnh đúng không?”
Mẹ há miệng.
Nhưng không trả lời được.
Bởi vì đáp án quá rõ ràng.
Người đàn ông họ Mã rõ ràng không còn kiên nhẫn xem màn kịch gia đình này.
Hắn giơ tay nhìn đồng hồ.
“Tôi không quan tâm nhà các người ai đúng ai sai.”
“Trước mười hai giờ, tiền chưa tới thì tôi sẽ làm theo kế hoạch.”
“Ngoài ra, phía em dâu cô tôi cũng đã cho người tới rồi.”
Em trai đột ngột ngẩng đầu.
“Ông tìm cô ấy làm gì?”
Người đàn ông họ Mã cười.
“Nợ tiền trả tiền, chuyện hiển nhiên.”
“Cô ta cũng ký.”
“Nợ chung vợ chồng, cô ta không chạy được.”
Mẹ vợ em trai nghe vậy, mặt lập tức trắng bệch.
“Các người không được tới nhà con gái tôi gây chuyện!”
Người đàn ông họ Mã liếc bà ta.
“Vậy thì trả tiền.”
“Đừng chỉ giỏi mồm.”
Mẹ vợ em trai nghẹn đến mức cả người run lên.
Bà ta quay sang chỉ thẳng vào tôi.
“Tất cả đều tại cô!”
“Nếu cô lấy tiền ra sớm thì làm gì có nhiều chuyện như vậy?”
Tôi nhìn ngón tay bà ta gần sát mũi mình.
“Bỏ tay xuống.”
Bà ta còn định mắng.
Tôi trực tiếp cầm điện thoại lên.
“Nói thêm một câu nữa, tôi báo cảnh sát ngay, nói có người tự ý xông vào nhà dân, tụ tập gây rối.”
Tay bà ta cứng giữa không trung.
Người đàn ông họ Mã cũng nheo mắt.
“Cô gái, gan cô không nhỏ.”
Tôi nhìn hắn.
“Không bằng các người.”
“Dám cầm một tờ giấy viết tên tôi mà chạy đến nhà đòi năm trăm nghìn.”
Sắc mặt hắn hơi trầm xuống.
Hai người trẻ tuổi phía sau dịch lên một bước.