Chương 1 - Sự Thật Chỉ Có Ba Mươi Nghìn
Tôi kinh doanh đầu tắt mặt tối suốt năm năm, trong tài khoản có ba mươi triệu.
Bố mẹ gọi điện hỏi han đủ điều, rồi đột nhiên đổi giọng:
“Con gái, mấy năm nay con ở ngoài, tích góp được bao nhiêu tiền rồi?”
Tim tôi khẽ thót một cái, thuận miệng đáp:
“Chỉ có ba mươi nghìn thôi, còn là số dư lại sau khi trừ tiền thuê nhà với ăn uống.”
Mẹ tôi im lặng hai giây ở đầu dây bên kia:
“Ồ, vậy con tự tiết kiệm mà tiêu.”
Tôi tưởng chuyện này cứ thế là xong.
Không ngờ sáng sớm hôm sau, chuông cửa bị bấm dồn dập như đòi mạng.
Tôi mở cửa, em trai đứng ngoài với nụ cười đầy mặt, phía sau còn có cả bố mẹ vợ của nó, những người trước giờ chưa từng bước chân đến nhà tôi.
Bốn người tay xách nách mang, vừa vào nhà đã bắt đầu nhìn ngó khắp nơi.
Mẹ vợ của em trai ngồi phịch xuống sofa, cười mà như không cười:
“Chị à, nghe nói dạo này chị túng thiếu, cả nhà chúng tôi đến đây để mang chút ấm áp cho chị.”
Em trai tiến lại gần, xoa xoa hai tay:
“Chị, vừa hay em có một dự án chắc chắn có lời không lỗ. Ba mươi nghìn của chị lấy ra đi, chúng ta cùng làm.”
Tôi nhìn màn kịch trước mắt, thong thả nâng tách trà lên.
Ha.
Chỉ ba mươi nghìn đã câu được các người ra rồi.
Nếu là ba mươi triệu, chẳng phải các người sẽ quỳ xuống gọi tôi là tổ tông sao?
01
Năm thứ năm tôi kinh doanh, trời còn chưa sáng tôi đã ra khỏi nhà.
Xưởng sản xuất, kho hàng, tiệc xã giao, thu hồi công nợ, giục hàng.
Một ngày bị tôi chia ra dùng như hai ngày.
Người khác chỉ nhìn thấy tôi đổi nhà, đổi xe, đổi quần áo.
Chỉ có tôi biết, dãy con số nằm trong tài khoản ấy khó khăn đến mức nào mới kiếm được.
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Màn hình sáng lên một cái rồi lại tối đi.
Đó là chỗ dựa tôi tự để dành cho chính mình.
Cũng là bí mật tôi chưa từng định nói với bất kỳ ai.
Chín giờ tối, mẹ gọi điện.
Bà hỏi tôi có mệt không trước.
Rồi lại hỏi tôi ăn uống có tốt không.
Giọng điệu vẫn như mọi khi, nghe như thực sự đang quan tâm đến tôi.
Tôi “ừ” một tiếng, nói vẫn ổn.
Bà im lặng vài giây ở đầu dây bên kia.
“Con gái, mấy năm nay con ở ngoài, tích góp được bao nhiêu tiền rồi?”
Ngón tay tôi khựng lại.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào, góc tờ giấy trên bàn khẽ cong lên.
Tôi không trả lời ngay.
Mẹ lại bổ sung một câu.
“Gần đây em trai con cũng muốn làm chút chuyện. Nhà mình giúp được thì giúp nó một tay.”
Chút ấm áp trong lòng tôi lập tức nguội đi.
Hóa ra những lời hỏi han phía trước đều không phải vô duyên vô cớ.
Tôi cụp mắt, chậm rãi lên tiếng.
“Không nhiều.”
“Chỉ ba mươi nghìn.”
“Tiền thuê nhà, ăn uống, trừ tới trừ lui cũng chỉ còn từng ấy.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Chỉ ba mươi nghìn thôi à.”
Giọng mẹ nghe có chút thất vọng.
Lại như vừa thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy con tự tiết kiệm mà tiêu, đừng để bản thân thiếu thốn quá.”
Tôi nói biết rồi.
Bà nhanh chóng cúp máy.
Tôi ngồi nguyên tại chỗ, nhìn màn hình đã tối đen, khẽ cười.
Nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
Tiết kiệm mà tiêu.
Bà nói câu này thật nhẹ nhàng.
Nhưng nếu tôi thật sự chỉ có ba mươi nghìn.
Liệu họ có giống như bây giờ, chỉ nói một câu tiết kiệm mà tiêu rồi bỏ qua cho tôi không?
Tôi đặt điện thoại trở lại bàn.
Xoay người đi rửa cốc.
Tiếng nước chảy ào ào.
Phòng khách rất yên tĩnh.
Yên tĩnh như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ.
Cuộc điện thoại này sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.
Sáng sớm hôm sau, chuông cửa vang lên.
02
Chuông cửa bị bấm rất gấp.
Hết tiếng này đến tiếng khác.
Như sợ tôi không chịu mở cửa.
Tôi bước tới, vừa kéo cửa hé ra một khe, gương mặt tươi cười của em trai đã chen vào.
“Chị, chào buổi sáng.”
Trong tay nó xách hai túi hoa quả.
Phía sau là hai người.
Một người là mẹ vợ nó.
Một người là bố vợ nó.
Cả hai đều ăn mặc chỉnh tề, trên mặt mang nụ cười, nhưng ánh mắt đã quét một vòng căn nhà của tôi.
Tôi không nhúc nhích.
“Sao mọi người lại tới đây?”
Em trai lập tức bước lên một bước.
“Chẳng phải nhớ chị sao.”
“Bố mẹ cũng bảo em đưa mọi người đến thăm chị.”
Nó nói rất thân thiết.
Nhưng sự thân thiết ấy giống như một lớp nhựa dán trên mặt, chỉ cần kéo nhẹ là bong ra.
Mẹ vợ nó cười trước.
“Ôi chao, nghe nói cô làm ăn bên ngoài từ lâu rồi, hôm nay cuối cùng mới được gặp.”
Tôi nghiêng người tránh ra.
“Vào đi.”
Ba người vừa vào cửa liền đứng ở huyền quan nhìn một vòng.
Sau đó mới đi vào phòng khách.
Ánh mắt dừng trên sofa, bàn trà, tủ tivi.
Cứ như đang định giá.
Tôi đi rót nước.
Em trai theo phía sau, hạ giọng thật thấp.
“Chị, bố mẹ đều nói chị là người thật thà nhất.”
“Em biết ngay mà, trong nhà chúng ta, vẫn là chị đáng tin cậy nhất.”
Tôi đặt cốc xuống bàn trà.
Không đáp lời.
Nó như không nhìn thấy sắc mặt tôi, tiếp tục cười.
“Chị xem, một mình chị bôn ba bên ngoài cũng chẳng dễ dàng.”
“Người nhà đến thăm chị, mang cho chị ít đồ, tiện thể cũng muốn bàn với chị một chuyện.”
Mẹ vợ nó ngồi phịch xuống sofa, thuận tay đặt chiếc túi lên đầu gối.
Chiếc túi trông rất nặng.
Giống như bên trong đã chuẩn bị sẵn một cái bàn tính.
“Chị à.”
Bà ta cười thong thả.
“Nghe nói dạo này chị cũng túng thiếu, cả nhà chúng tôi đến đây chính là để mang chút ấm áp cho chị.”
Tôi ngước mắt nhìn bà ta.
Phấn trên mặt bà ta rất dày, nhưng khi cười lại chẳng có chút ấm áp nào.
Em trai xoa hai tay rồi ngồi đối diện tôi.
“Chị, thời gian trước em xem được một dự án.”
“Chắc chắn có lời không lỗ.”
“Chỉ thiếu một chút vốn khởi động.”
Nói đến đây, ánh mắt nó liếc về phía tôi.
“Ba mươi nghìn của chị vừa hay lấy ra, cho em xoay vòng trước.”
Trong phòng lập tức im lặng.
Tôi cúi đầu nhìn nước trong tách trà.
Mặt nước rất phẳng.
Đến một gợn sóng cũng không có.
Nhưng tôi biết.
Bọn họ không đến vay tiền.
Bọn họ đến dò đường.
Muốn thử xem rốt cuộc tôi còn bao nhiêu vốn liếng.
Tôi nâng tách trà lên, chậm rãi thổi một hơi.
“Sao em biết chị có ba mươi nghìn?”
Em trai sững ra, lập tức lại cười.
“Mẹ nói mà.”
“Mẹ bảo chị một mình tích cóp được chút tiền không dễ.”
“Em nghĩ ba mươi nghìn cũng là tiền, cứ để không thì phí.”
Mẹ vợ nó cũng gật đầu theo.
“Đúng đấy.”
“Tiền để trong tay thì không sinh lời.”
“Người trong nhà cùng nhau làm vẫn tốt hơn một mình cô gánh.”
Bố vợ nó từ đầu đến cuối không nói gì.
Chỉ ngồi bên cạnh, ngón tay khẽ gõ trên đầu gối.
Như đang chờ tôi gật đầu.
Tôi nhìn bọn họ.
Một người đóng vai người tốt.
Một người đóng vai người xấu.
Một người ngồi trấn trận.
Phối hợp khá ăn ý.
Em trai thấy tôi không lên tiếng lại dịch về phía trước.
“Chị, em đã nói xong với bố mẹ vợ rồi.”
“Chuyện này chỉ cần chị gật đầu, hôm nay chúng ta có thể ký hợp đồng luôn.”
“Chị yên tâm, lời thì tính cho chị, lỗ thì tính cho em.”
Vừa nói câu đó ra, đến chính nó cũng cười có phần chột dạ.
Tôi cũng cười.
Chậm rãi đặt cốc xuống.
“Hợp đồng đâu?”
Mắt em trai lập tức sáng lên, vội vàng lấy đồ trong túi ra.
“Mang rồi.”
“Em biết ngay chị thương em nhất.”
Nó đẩy một chiếc bìa hồ sơ màu đỏ đến trước mặt tôi.
Bìa hồ sơ rất mới.
Mới đến mức giống như vừa lấy từ cửa hàng in về.
Tôi không vội lật ra.
Chỉ nhìn thấy bốn chữ trên trang bìa.
Thỏa thuận hợp tác.
Chữ viết tay rất đẹp.
Nhưng chữ càng đẹp, tôi càng cảm thấy thứ này không sạch sẽ.
Mẹ vợ em trai thấy tôi nhìn mãi không động liền lập tức lên tiếng.
“Chị cứ xem trước đi.”
“Nếu không có vấn đề gì thì hôm nay chúng ta chốt luôn.”
“Đều là người một nhà, đừng khách sáo.”
Tôi ngước mắt, nhìn lướt qua ba người.
“Ai nói tôi sẽ hợp tác với các người?”
03
Nụ cười trên mặt em trai cứng lại.
Nhưng rất nhanh lại chất đầy trên mặt.
“Chị nói gì vậy.”
“Em đang bàn bạc với chị mà.”
“Nhà mình hiếm lắm mới có người có thể mang tiền về, chị đâu thể nhìn em bôn ba bên ngoài được.”
Nó nói rất hùng hồn.
Cứ như nếu tôi không lấy ba mươi nghìn này ra thì chính là tôi không coi trọng tình thân.
Mẹ vợ nó cũng hơi nghiêng người về phía trước.
“Chị à, dự án của em trai chị thực sự là một cơ hội.”
“Bây giờ không đầu tư thì sau này muốn cũng không có phần.”
“Một mình cô ở ngoài, giữ chút tiền đó cũng chẳng có tác dụng gì.”
Tôi nhẹ nhàng cầm tập thỏa thuận lên, đặt sang một bên.
“Không có tác dụng gì?”
Mẹ vợ nó cười.
“Cô xem, con gái chỉ cần tự mình ăn no mặc ấm là được.”
“Bên nhà vẫn phải dựa vào em trai cô chống đỡ thể diện.”
Tôi gật đầu.
“Ồ.”
“Hóa ra tiền tôi kiếm được phải đem cho nó chống đỡ thể diện trước.”
Nụ cười của bà ta khựng lại.
Em trai vội vàng chen vào.
“Chị, đừng nói khó nghe như vậy.”
“Chẳng phải em nghĩ chúng ta đều là người một nhà sao, tiền để ở chỗ ai chẳng như nhau.”
“Chị cứ lấy ra trước, em viết giấy vay cho chị.”
“Đợi dự án thu tiền về, cả gốc lẫn lãi em đều trả chị.”
Tôi nhìn nó.
“Cả gốc lẫn lãi?”
“Em lấy gì đảm bảo?”
Nó sững ra.
“Còn phải đảm bảo sao?”
“Chị em ruột với nhau, có cần thiết không?”
Tôi tựa người ra sau.
“Có.”
“Càng là họ hàng thì tiền bạc càng phải rõ ràng.”
Trong phòng lại im lặng.
Bố vợ em trai cuối cùng cũng ngẩng đầu, ho một tiếng.
“Cô gái.”
“Em trai cô nói cũng không sai.”
“Người trẻ muốn làm việc, người nhà giúp được một tay là phúc.”
“Cô một mình bôn ba bên ngoài, đừng cứng lòng quá.”
Tôi chậm rãi nhìn ông ta.
“Chú, cháu hiểu ý chú rồi.”
“Ý chú là cháu có nhiều tiền thì nên bỏ ra.”
Ông ta không đáp.
Nhưng sắc mặt hơi trầm xuống.
Em trai thấy bầu không khí không ổn vội vàng hòa giải.
“Chị, chị đừng nghĩ nhiều.”
“Hôm nay em tới chỉ là báo trước với chị một tiếng.”
“Nếu bây giờ chị không tiện thì lấy ít hơn cũng được.”
“Trước tiên ba mươi nghìn, chuyện sau này tính tiếp.”
Nói xong, nó ghé lại gần tôi, hạ giọng.
“Chị, ba mươi nghìn đối với chị chẳng đáng bao nhiêu.”
“Nhưng đối với em thật sự là chuyện cứu mạng.”
Tôi nhìn nó.
Cứu mạng.
Hai chữ này từ miệng nó nói ra thật nhẹ nhàng.
Tôi nâng cốc lên nhấp một ngụm.
Trà đã nguội.
Vào miệng hơi chát.
“Ai nói với em chị chỉ có ba mươi nghìn?”
Sắc mặt em trai thay đổi.
Mẹ vợ nó cũng ngẩng đầu.
“Chẳng phải vừa rồi cô nói với mẹ cô…”
Tôi nhẹ nhàng đặt cốc xuống.
“Tôi nói là tôi không có nhiều.”
“Chứ không nói tôi chỉ có ba mươi nghìn.”
Em trai nhìn tôi chằm chằm, chút ý cười trong mắt cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
“Chị.”
“Chị nói vậy là có ý gì?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn tập hồ sơ màu đỏ bên tay nó.
Thấy tôi nhìn, nó như lại có thêm tự tin.
“Chị, đừng vòng vo với em.”
“Hôm nay em đã tới tận đây.”
“Bố mẹ vợ em cũng ở đây.”
“Chuyện này chị dù sao cũng phải cho một câu trả lời.”
Tôi tựa vào lưng sofa, ngón tay khẽ gõ lên thành cốc.
Một tiếng giòn vang.
Tất cả mọi người trong phòng đều khựng lại.
Tôi ngước mắt nhìn về phía cửa.
Bên ngoài lại vang lên tiếng chuông.
Lần này bị bấm mạnh hơn.
Có vẻ như lại có người tới.
04
Chuông cửa vẫn tiếp tục vang.
Mỗi tiếng một mạnh hơn.
Em trai quay đầu nhìn tôi trước.
“Chị còn hẹn người khác à?”
Tôi không nói.
Chỉ đứng dậy đi về phía cửa.
Mẹ vợ nó cũng đứng lên theo.
Đôi mắt ấy sáng hơn lúc nãy, như sợ bỏ lỡ điều gì.
Tôi mở cửa.
Bố mẹ tôi đứng bên ngoài.
Mẹ xách một chiếc túi vải.
Bố chắp tay sau lưng, sắc mặt căng cứng.
Hai người vừa nhìn thấy những người đang ngồi trong nhà cũng sững ra.
Em trai lập tức đứng dậy.