Chương 16 - Sự Thật Bị Chôn Vùi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi xóa sạch mọi thứ liên quan đến bọn họ trong điện thoại.

Đoạn video kia, những đoạn ghi âm, những tin đồn hóng hớt từ bạn bè.

Tôi thẳng tay nhấn nút xóa toàn bộ.

Không phải là tha thứ, cũng không phải lãng quên.

Mà là, không đáng.

Không đáng để lãng phí thêm bất kỳ cảm xúc hay thời gian nào vì những kẻ đó và những việc đó nữa.

Tôi dồn toàn bộ tâm huyết vào cuộc sống mới của mình.

Tôi thi đỗ chứng chỉ thợ làm bánh ngọt cao cấp.

Vào ngày lễ tốt nghiệp, tôi đã tự làm cho mình một chiếc bánh kem đẹp nhất.

Bên trên dùng sô cô la viết dòng chữ:

“Tương lai xán lạn.”

Chuyến du lịch mà tôi mong đợi, rốt cuộc cũng được xếp vào lịch trình.

Tôi đã đặt vé máy bay đi Lhasa.

Tôi không nói cho bất kỳ ai biết.

Tôi muốn một mình, hoàn thành lời hứa với bản thân đã bị trì hoãn suốt 5 năm.

Một ngày trước khi lên đường, tôi đã tổng vệ sinh nhà cửa từ trong ra ngoài.

Đồ nội thất mới tinh tươm, không một hạt bụi.

Những chậu cây xanh mướt vươn mình đón nắng.

Những chiếc bánh quy do chính tay tôi nướng, nằm gọn trong lọ thủy tinh trong suốt, tỏa ra hương thơm ngọt ngào.

Cả căn nhà ngập tràn những điều tôi yêu thích.

Đầy ắp sức sống, mang đậm hương vị của niềm hy vọng.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất trong phòng khách, ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại dưới đường.

Thành phố vẫn ồn ào, náo nhiệt.

Nhưng trái tim tôi, lại bình lặng lạ thường.

Tôi cầm điện thoại, tự chụp cho mình một bức ảnh.

Trong ảnh, tôi mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, mái tóc buông xõa tự nhiên.

Không trang điểm, để mặt mộc tự nhiên.

Nhưng trong đôi mắt tôi, có ánh sáng.

Đó là thứ ánh sáng của một người đã trải qua giông bão, nếm đủ đắng cay, nhưng vẫn lựa chọn tin vào ánh sáng, và kiên định lao về phía ánh sáng.

Tôi đặt bức ảnh này làm ảnh đại diện Wechat.

Sau đó, tôi đăng một bài lên vòng tròn bạn bè (Moments).

Không viết kèm dòng chữ nào cả.

Chỉ có một tấm ảnh chụp màn hình vé máy bay đến sân bay Gonggar ở Lhasa.

Và một biểu tượng hình mặt trời.

Tôi nghĩ, tất cả những người thực sự quan tâm đến tôi, đều sẽ hiểu.

5 năm qua tôi đã sống trong một cuộc hôn nhân ngột ngạt, như một con chim bị nhốt trong lồng.

Tôi từng nghĩ, cuộc đời mình cứ thế mà trôi qua.

Nhưng bây giờ, tôi đã tự tay phá tung lồng sắt đó.

Mới nhận ra, thế giới ngoài kia bao la, biển rộng trời cao.

Cuộc đời tôi, chưa bao giờ có điểm dừng.

Mỗi một sự kết thúc, đều chỉ là bước đệm cho một khởi đầu mới, tươi sáng hơn.

Khoảnh khắc máy bay cất cánh.

Tôi nhìn xuống thành phố đang nhỏ dần bên dưới, như đang gửi lời chào tạm biệt với nửa đầu cuộc đời mình.

Tôi nhắm mắt lại, tự nói với chính mình trong lòng.

Hứa Tịnh, mừng cô trở lại.

Một cuộc đời hoàn toàn mới mẻ, chỉ thuộc về riêng cô.

Bây giờ, mới thực sự bắt đầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)