Chương 9 - Sự Thật Bị Che Giấu Trong Gia Đình
Hơn nữa, lão nhanh chóng lấy lại phong độ, quay sang nắm tay cậu học đệ với vẻ mặt đầy biết ơn: “Cậu Lâm này, năm xưa đều tại tôi không có khả năng sinh con, nên vợ tôi mới đành ‘mượn giống’ của cậu. Vợ chồng chúng tôi vô cùng biết ơn cậu.”
Câu nói chấn động này làm tất cả mọi người có mặt đơ như khúc gỗ.
Cậu học đệ tức điên lên, vung tay đấm thẳng vào mặt chồng tôi một cú trời giáng.
Bố mẹ cậu ta cũng giận sôi máu vì cảm thấy con trai mình bị coi như con bò đực đi phối giống. Nhưng họ cũng kiên quyết không để huyết mạch nhà mình lưu lạc bên ngoài.
Sau một tháng đàm phán căng thẳng, mọi người lại đi đến kết luận cũ: Cùng nhau nuôi dưỡng.
Tất nhiên, ông bà nội của cả hai đứa con trai tôi đều chi ra những khoản tiền bồi thường khổng lồ. Và hiển nhiên, tiền đó đều chạy vào túi tôi.
Đến lúc này tôi mới thực sự an tâm. Tài sản tôi tích cóp được từ những khoản “bồi thường” này đủ cho ba đứa con tôi ăn chơi trác táng cả đời không lo chết đói.
Chồng tôi cũng chẳng thèm gây lộn với tôi nữa. Lão còn bày đặt diễn vai người đàn ông hiền thục, nói rằng lão là DINK nên đã làm khổ tôi rồi.
Tôi cũng tung hứng theo, bảo hồi đó em làm vậy cũng là bất đắc dĩ. Lão cười xòa cho qua chuyện.
Dù sao thì lão vẫn đang nhăm nhe dựa hơi ông bà nội của hai thằng bé để thăng tiến trong việc làm ăn. Dân hào môn gốc rễ sâu thế kia mà.
Khu biệt thự cũ không còn phù hợp để ở nữa. Chúng tôi dọn lên một căn biệt thự trên núi.
Bé Lớn và bé Hai thường xuyên qua nhà ông bà nội chơi. Thường thì cả ba đứa sẽ rồng rắn kéo nhau đi cùng luôn. Tiêu chí của tôi là “chia đều ân sủng”.
Chỉ có một điều khiến tôi chạnh lòng, là bé Út hơi cô đơn vì con bé không có ông bà nội. Gương mặt nó ngày càng trổ nét con lai rõ rệt, trông lạc lõng so với xung quanh làm tôi xót ruột.
Thế là, nhân dịp Steve về nước thăm tôi, tôi dẫn luôn bé Út ra gặp anh ấy.
Steve bế con gái, bật khóc nức nở. Hai bố con chơi đùa với nhau cả ngày không chán. Bé Út thấy một người có mái tóc vàng, mắt xanh giống hệt mình thì vô cùng phấn khích.
Steve nhìn tôi, chân thành nói: “Ninh, anh yêu em. Dù em bắt anh phải chờ bao lâu, anh cũng sẽ đợi.”
Nhìn khuôn mặt nam thần, body sáu múi cuồn cuộn, cộng thêm “công suất” hoạt động như động cơ vĩnh cửu của Steve… Rồi lại nghĩ đến cái máy ATM mang tên chồng tôi giờ cũng đang dần cạn kiệt, tôi dũng cảm đáp: “Anh đợi em về làm thủ tục ly hôn, em sẽ danh chính ngôn thuận ở bên anh.”
Về nhà báo tin ly hôn, chồng tôi khóc lóc om sòm.
Nước mắt ngắn nước mắt dài, mồm miệng méo xệch ấm ức tột độ: “Cái đồ đàn bà độc ác nhà cô! Cô cắm cho tôi mấy cái sừng, tôi còn chưa đòi ly hôn, cô dám mở miệng đòi bỏ tôi à! Cô có còn là người không?”
Lão chết sống không chịu ký đơn. Bây giờ chức năng đàn ông đã hỏng bét, đến hứng thú bao nuôi tiểu tam cũng tắt ngóm. Lại mang tiếng vô sinh không có con. Chỉ có ở bên mấy đứa con của tôi, lão mới cảm nhận được niềm vui gia đình. Tình yêu với tôi chắc cũng chẳng còn mấy, mà cũng chẳng hận thù gì. Thế nên lão sống chết bám lấy cái vỏ bọc gia đình này, lý do là “muốn lũ trẻ được lớn lên trong một gia đình hoàn chỉnh”.
Nhưng nể tình mấy năm qua lão cũng có công nuôi dưỡng cưu mang, những chuỗi ngày ăn sung mặc sướng của tôi cũng là xài tiền của lão. Hơn nữa lão vẫn còn chút tiền tiết kiệm, nên tôi không làm quá lên hay xé rách mặt.
Để được ở bên Steve, tôi đưa ra một thỏa thuận với lão: Chúng ta bí mật ly hôn, giấy tờ thì ký nhưng vẫn chung sống như trước kia.
Chồng tôi cân nhắc một chút rồi gật đầu cái rụp.
Thế là tôi và Steve chính thức trở thành vợ chồng.
Bố mẹ Steve bay từ nước ngoài sang, mừng như bắt được vàng, ôm hôn cháu gái út không buông. Bé Út cười tít mắt, cuối cùng nó cũng có ông bà nội rồi.