Chương 6 - Sự Thật Bị Che Giấu Trong Gia Đình
Tôi giải thích: “Không phải mẹ em đẻ. Hôm bữa về quê, nhặt được trên đường đấy. Bố mẹ em bảo hai đứa lớn cũng đi học rồi, ông bà ở nhà rảnh rỗi buồn tay buồn chân nên nhận nuôi thêm đứa nhỏ cho vui cửa vui nhà.”
Tròng mắt chồng tôi muốn rớt ra ngoài vì ghen tị. Lão lẩm bẩm: “Sao người khác kiếm con dễ như ăn kẹo thế nhỉ?”
Chắc hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi. hắn quay sang bàn bạc với tôi: “Hay là thế này, em xem… chuyển khẩu hai cậu em trai với cô em gái của em sang cho tụi mình làm con nuôi đi. Dù sao gia tài nhà anh cũng chẳng có ai thừa kế, cứ để thế anh thấy lỗ vốn lắm.”
Tôi cau mày khó xử: “Thế thì loạn luân à nhầm… loạn vai vế quá anh ơi?”
Chồng tôi phản bác: “Thực ra ba đứa em em cũng là do vợ chồng mình nhìn chúng nó lớn lên. Bố mẹ em già cả rồi, làm sao làm bố mẹ của mấy đứa bé tí thế này được. Ra đường người ta nhìn vào ai chả bảo là con hai vợ chồng mình.”
hắn càng nói càng thấy chí lý, càng nói càng hưng phấn. hắn chốt hạ: “Ba đứa em của em đứa nào cũng xinh đẹp, giống y hệt em. Vợ chồng mình có ba đứa con đáng yêu thế này, đời này sống cũng không uổng phí!”
Câu này thì tôi tán thành hai tay hai chân. Thành tựu lớn nhất đời tôi chính là đẻ ra được ba đứa siêu phẩm này. Một kẻ bình phàm, bất tài như tôi, chỉ có việc tạo ra những sinh mệnh xuất sắc mới mang lại cảm giác thành tựu và hạnh phúc tột bậc. Những thứ khác chỉ là phù du.
Thế là chồng tôi quyết chơi một vố lớn.
hắn trịnh trọng đề nghị với bố mẹ tôi chuyện xin nhận nuôi ba đứa trẻ.
Mẹ tôi trợn ngược mắt: “Con điên à? Chúng nó đang gọi con là anh rể cơ mà!”
Bố tôi cũng chỉ tay mắng: “Thế thì loạn cào cào hết à? Chúng nó là em của Tiểu Ninh, sao có thể gọi nó bằng mẹ được!”
Mẹ tôi vừa mắng vừa lườm nguýt: “Thằng Lớn học tiểu học rồi, cái gì nó chả biết. Bây giờ các người bắt nó đổi giọng, nó nghĩ thế nào?”
Bố tôi hùa theo: “Bọn trẻ ranh chúng mày, miệng còn hôi sữa làm việc thiếu suy nghĩ! Muốn có con thì tự đi mà đẻ! Nhà họ Vương ta khó khăn lắm mới có người nối dõi hương hỏa, mày lại muốn cướp à!”
Mẹ tôi càng chửi càng hăng: “Mấy năm nay ở nhà các người, ông bà đây phải đội cái mũ ‘hút máu’, nuốt nhục phục vụ vợ chồng chúng mày. Tiêu có tí tiền cho các em của mày mà còn phải nhìn sắc mặt. Bây giờ chúng mày tính cướp luôn cả con tao cơ à? Vợ chồng mày đúng là đồ cặn bã! Tao không có loại con gái con rể như chúng mày!”
Bố tôi khạc nhổ một bãi đờm to tướng xuống sàn: “Đi! Ông bà ra gầm cầu ăn xin cũng không thèm ở cái nhà này nữa! Có tí tiền rách mà làm như tư bản à!”
Ôi trời, hai cái thân già này, rõ ràng chỉ muốn ăn sung mặc sướng tiện thể bòn rút tiền, cũng đâu có sống ở làng nữa mà bày đặt quan tâm “hương hỏa họ Vương”. Lại còn nơm nớp lo tôi ném thẳng ba đứa con cho ông bà tự nuôi. Vậy mà bây giờ diễn nét bi phẫn như trúng giải Oscar.
Chồng tôi phải khúm núm hạ mình, dỗ dành ỉ ôi, vừa giải thích đạo lý vừa vung tiền hứa hẹn đủ đường, mãi mới dẹp yên được hai ông bà.
Giá chót: 1 đứa 1 triệu tệ.
Chồng tôi quẹt thẻ 3 triệu tệ, bố mẹ tôi liền vui vẻ đồng ý để lũ trẻ gọi chúng tôi là bố mẹ, còn ông bà lùi về làm ông bà ngoại.
Tất nhiên, 3 triệu tệ đó rơi thẳng vào tài khoản của tôi.
Bố mẹ tôi ánh mắt lưu luyến dán chặt vào số dư tài khoản của tôi, mồm miệng thì giả lả: “Bố mẹ già rồi, cần tiền của con làm gì. Con đúng là chẳng tin tưởng bố mẹ. Kể cả tiền có đưa cho bố mẹ, sau này ông bà nhắm mắt xuôi tay thì cũng là của con tất chứ của ai?”
Tôi chuyển cho mỗi người 10 vạn tệ làm phí bịt miệng. Thế là im re.
Từ đó, ba đứa em trai em gái chính thức trở thành con hợp pháp của tôi.
Chồng tôi thực sự rất thích trẻ con. Tiêu tiền cho ba đứa không chớp mắt.