Chương 5 - Sự Thật Bị Che Giấu Của Mỹ Nhân Bạo Quân
Một lúc lâu sau, hoàng đế mới cứng nhắc mở miệng: “Có biết làm sủi cảo không?”
Chủ đề chuyển quá nhanh.
Nhất thời ta không phản ứng kịp, nhưng vẫn theo bản năng gật đầu: “Biết.”
Thấy ta gật đầu, sắc mắt đế vương hơi tối lại, mở môi: “Vậy làm cho trẫm một bát. Làm ngon, trẫm sẽ không giết ngươi.”
“… Vâng.”
Bạo quân này quả thật hỷ nộ thất thường.
15
Ta giận mà không dám nói.
Ai hiểu được chứ.
Người ta nửa đêm ngủ ngon, còn ta nửa đêm phải nheo mắt ở tiểu trù phòng gói sủi cảo.
Độ khó tương đương lão bà bà buổi tối xỏ kim.
Ta buồn ngủ đến mức mí mắt đánh nhau, lại sợ gói hỏng thì đầu rơi xuống đất, trong lòng mắng bạo quân máu chó đầy đầu.
Muốn ăn thì tìm ngự thiện phòng chứ!
Rõ ràng là kiếm cớ giết ta!
Vất vả lắm mới gói sủi cảo tròn vo, thả vào nồi, cái nào cái nấy giống thỏi nguyên bảo.
Đun sôi, vớt ra, lại ngửi mùi, thành công rót thêm một đĩa giấm.
Lúc này ta mới bưng đến trước mặt hoàng đế, thăm dò nói: “Mời bệ hạ dùng.”
Thái giám tổng quản Ngụy Tự theo bên cạnh hoàng đế thấy vậy, lấy ngân châm ra, đang định chọc thử, lại bị hoàng đế giơ tay ngăn lại.
“Bệ hạ…”
Tiêu Nguyên Dận ngẩng mắt nhìn ta một cái, rồi cầm đũa, gắp một cái, đưa vào miệng.
Tim ta treo lơ lửng giữa không trung, trơ mắt nhìn hoàng đế ăn vào.
Không biết vì sao, cứ cảm thấy cảnh này dường như đã từng quen biết.
Ý nghĩ này còn chưa rơi xuống.
Trước mặt bỗng xuất hiện một bóng đen.
Nhìn kỹ.
Lại là hoàng đế đột nhiên đứng dậy.
Ta giật mình, lùi liền hai bước: “Bệ hạ? Sao vậy?”
Cách một thước, ta nhìn không rõ sắc mặt nam nhân, nhưng có thể nhận ra bầu không khí xung quanh có chút kỳ lạ.
Bỗng nghe một tiếng cười khẽ.
Trầm thấp, như đang kìm nén điều gì.
Nghe khiến người ta sởn tóc gáy.
Một lúc lâu sau, ta mới nghe thấy nam nhân khàn giọng mở miệng: “Thẩm Du Thanh, hay cho một Thẩm Du Thanh!”
Ta mờ mịt.
Không phải chứ, tên của ta chọc gì đến hắn rồi??
16
Còn chưa đợi ta mở miệng, trong điện có một bóng dáng nhỏ bé dụi mắt đi ra: “Mùi gì thơm thế? Oa! Sủi cảo!”
Nhìn thấy tiểu thái tử, ta như thấy cứu tinh.
Lúc này tiểu thái tử cũng phát hiện hoàng đế đang cười lạnh. Nó nhìn bát sủi cảo trên bàn, lại nhìn ta một cái, lặng lẽ đứng trước mặt ta, thăm dò nói: “Phụ hoàng, nếu người không thích ăn sủi cảo này, vậy cho nhi thần ăn nhé?”
Lời vừa dứt, hoàng đế đột nhiên ngẩng mắt, đáy mắt lại phủ đầy tơ máu đỏ.
Lần này ngay cả tiểu thái tử cũng bị dọa.
Tất cả mọi người đều cho rằng hoàng đế sắp phát tác, nào ngờ hoàng đế hít sâu một hơi, lại bình tĩnh lại: “Được, con ăn đi, con cũng nếm thử.”
Hắn chủ động bưng bát đưa cho tiểu thái tử.
Hành động như vậy thật sự kỳ lạ. Tiểu gia hỏa chần chừ nhận lấy, lại liếc ta một cái, giống như tráng sĩ chặt cổ tay, gắp một cái sủi cảo nhét vào miệng. Đợi nuốt xuống, nó mới lẩm bẩm: “Cũng ngon mà…”
“Tiểu thái tử thật sự che chở nữ phụ đấy.”
“Thái độ của bạo quân sao kỳ kỳ quái quái thế, cảm giác muốn giết nữ phụ, nhưng lại không ra tay.”
“Ai biết được, dù sao đợi nam chính giết phản diện, thế giới này sẽ thái bình.”
Màn bình luận lại mồm năm miệng mười vang bên tai.
Ta lại chẳng có tâm tư nghe.
Dù sao mạng của ta bây giờ vẫn đang nằm trong tay hoàng đế!
Tiểu thái tử ăn hết cả bát, liếm môi, đặt bát xuống.
Thấy nó hoàn toàn tin ta, lòng ta ấm lên.
Tuy rằng đúng là không có hạ độc thật.
Nhất thời cũng không kịp sợ hãi nữa, ta xoa đầu tiểu gia hỏa, ôn hòa nói: “Ăn no chưa? Trong bếp vẫn còn, sáng mai cũng có thể ăn.”
“Được.”
Tiểu thái tử thuận theo đáp.
Đáp xong, dường như mới nhớ hoàng đế vẫn còn ở đây, bèn liếc hoàng đế một cái: “Phụ hoàng…”
Ta cũng nhìn theo.
Sáu mắt nhìn nhau.
Hoàng đế nhìn ta chằm chằm. Thật lâu sau, hắn mới dời mắt đi, lạnh giọng nói: “Thái tử thích ở đây thì ở đây cả đời đi! Bãi giá hồi cung!”
“Vâng.”
17
Thái tử thất sủng rồi.
Khắp lục cung đều truyền rằng thái tử vì bảo vệ một người ngoài như ta mà đắc tội hoàng đế, mất đi sủng ái.
Khi Tòng Thư nói tin tức này cho ta, nàng ấy thở dài: “Tiểu chủ, lần này phải làm sao đây?”
Ta nhìn tiểu thái tử đang ngoan ngoãn ở trong cung của ta.
Tiểu thái tử cúi đầu, hiển nhiên cũng có chút buồn bực.
Ta không đành lòng, bèn bưng bánh hoa hạnh cho nó: “Nếm thử cái này đi.”
Nó liếc ta một cái, lấy một miếng.
Ta chần chừ mở miệng: “Phụ hoàng ngươi, ông ấy…”
Lời còn chưa dứt, tiểu thái tử đã ngừng động tác ăn bánh, nghiêm túc nói: “Phụ hoàng thật ra không xấu, chỉ là người khác đối xử với ông ấy quá tệ. Trước kia ông ấy thường nói với ta, trên đời này chỉ có mẫu hậu đối với ông ấy tốt nhất, chưa từng lừa ông ấy.”
Lòng ta không hiểu sao như bị kim đâm, tê dại, vô cớ sinh ra mấy phần hoảng loạn.
Ma xui quỷ khiến hỏi: “Mẫu hậu của ngươi là người như thế nào?”
Nghe lời ta, tiểu thái tử ừm một tiếng: “Phụ hoàng nói mẫu hậu là người rất tốt rất tốt, bà ấy cũng biết làm sủi cảo, chỉ là ta chưa từng được ăn.”
Tim ta như bị khoét rỗng một mảng, dâng lên vẻ thương tiếc. Ta dịu giọng nói: “Vậy sau này ta làm cho ngươi ăn.”
Nghe vậy, ánh mắt tiểu gia hỏa khẽ lay động, thấp giọng đáp: “Ừm.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: