Chương 1 - Sự Thật Bị Che Giấu
Mẹ lén lút chu cấp cho cậu ruột suốt 5 năm, bố tôi tra ra số dư liền bùng nổ
Tiền lương của bố tôi nộp suốt hai mươi năm, vậy mà sổ tiết kiệm của gia đình chỉ còn lại 4 tệ 17 hào. Mẹ tôi nói tiền đều tiêu vào việc chi tiêu sinh hoạt trong nhà. Nhưng khi in sao kê ngân hàng ra, mỗi tháng đều đặn có một khoản chuyển khoản cố định, người nhận luôn cùng một cái tên: Trần Kiến Bình, cậu ruột của tôi. Tổng cộng 38 vạn tệ. Bố tôi làm ở kho hàng hơn hai mươi năm, đến cuối cùng ngay cả cái lưng đau cũng không nỡ đi bệnh viện chụp X-quang. Tối hôm đó, bố tôi đã đổi mật khẩu thẻ lương. Mẹ tôi bảo ông điên rồi. Nhưng tôi cảm thấy, chỉ là ông rốt cuộc không muốn giả vờ ngủ nữa mà thôi.
……
Chương 1
“Đổi mật khẩu rồi à?”
Mẹ tôi, Trần Ngọc Hoa, ném phịch tấm thẻ ngân hàng lên bàn. Tấm thẻ trượt đi một đoạn, suýt rớt xuống đất.
Bố tôi, Tống Chí Viễn, đang và cơm, không ngẩng đầu lên.
“Ừ, đổi rồi.”
“Ông có ý gì?”
Đôi đũa đập mạnh xuống mép bàn, bát đĩa cũng run lên bần bật.
“Tống Chí Viễn, tiền bạc trong cái nhà này trước giờ đều do tôi quản! Quy củ hai mươi năm nay, bây giờ ông đổi mật khẩu, ông muốn lật trời sao?”
Tôi bưng bát cơm, nhai không nổi ngụm cơm trong miệng. Ánh đèn trắng bệch trên đỉnh đầu chiếu xuống, thức ăn trên bàn lấp loáng dầu mỡ.
Bố tôi từ từ đặt bát xuống. Ngẩng đầu nhìn mẹ. Trên mặt không chút biểu cảm.
“Ngọc Hoa, tôi hỏi bà một chuyện.”
Giọng điệu bình thản đến cực điểm, bình thản đến mức làm người ta lạnh sống lưng.
“Cuốn sổ tiết kiệm của nhà mình, bây giờ còn bao nhiêu?”
Mẹ tôi khựng lại.
“Ông hỏi cái này làm gì? Tiền do tôi quản, ông bận tâm làm gì?”
“Thế tôi không được quyền bận tâm à?”
Bố tôi lau hạt cơm dính trên mép, vo viên tờ giấy ăn.
“Một tháng tôi được 6.800 tệ, nộp suốt hai mươi năm. Bà một tháng được 3.800 tệ. Hiểu Manh đi làm ba năm, mỗi tháng đưa bà 2.000 tệ. Bao nhiêu năm cộng lại, nhà mình không thể nào không có lấy một đồng tiền tiết kiệm.”
Ông dừng lại hai giây.
“Nhưng tuần trước tôi ra ngân hàng in sao kê. Trên thẻ đó, số dư còn đúng 4 tệ 17 hào. Trần Ngọc Hoa, tiền đâu?”
Không ai trên bàn động đũa. Tủ lạnh kêu rè rè. Máy hút mùi trong bếp vẫn đang quay vì chưa tắt hẳn. Tôi nắm chặt đôi đũa, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Tôi biết đáp án. Cả nhà đều biết.
Bố tôi không đợi mẹ trả lời, tự mình nói tiếp. Giọng vẫn nhạt nhẽo, như đang đọc một dãy số.
“Tôi nhờ lão Hoàng giúp kiểm tra lịch sử giao dịch. Năm năm, tiền từ cái thẻ này của nhà mình chuyển sang tài khoản của em trai bà là Trần Kiến Bình, tổng cộng 384.200 tệ. Trung bình mỗi tháng 6.400 tệ.”
Ông ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mẹ tôi.
“Ngọc Hoa, em trai bà rốt cuộc gặp chuyện tày trời gì, mà nhà mình mỗi tháng phải chu cấp cho nó hơn 6.000 tệ? Chu cấp ròng rã suốt năm năm?”
Mặt mẹ tôi thoạt tiên đỏ bừng, sau đó từ từ tái nhợt. Môi run rẩy vài cái, không rặn ra được chữ nào. Bàn tay mẹ vẫn đặt trên mặt bàn, năm ngón tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.
“Tống Chí Viễn ông…”
Mẹ đột nhiên nâng cao giọng, âm thanh nứt toác.
“Ông điều tra tôi? Ông lén lưng tôi đi tra sổ sách?”
“Tôi không được tra à?”
Giọng bố tôi không đổi, nhưng dưới sự bình tĩnh đó có thứ gì đang từng chút rạn nứt.
“Nhà ở mười bốn năm, ống nước nhà vệ sinh rỉ nước suốt ba năm, tôi bảo sửa bà kêu không có tiền. Hiểu Manh năm ngoái muốn đăng ký lớp bồi dưỡng kế toán, học phí 9.000 tệ, bà bảo nhà đang kẹt. Tháng trước tôi đau lưng đến mức không ngồi xổm xuống được, muốn đi bệnh viện chụp cái phim, bà bảo bệnh vặt cố chịu là qua.”
Mỗi một câu đập xuống, sắc máu trên mặt mẹ tôi lại rút đi một tầng.
“Kết quả thì sao?”
Khóe miệng bố tôi giật một cái, không phải là cười, mà giống như một sợi dây đàn bị kéo căng đến giới hạn.
“Tiền cho em trai bà hết. Cho con trai nó học thêm một kèm một, mua dây chuyền vàng cho vợ nó, sắm đồ nội thất mới cho nhà nó. Trần Ngọc Hoa, nhà mình mở trạm cứu tế chắc? Hay là Tống Chí Viễn tôi kiếp trước nợ nhà họ Trần các người, kiếp này phải làm trâu làm ngựa cho các người?”
“Đó là em trai ruột của tôi!”
Mẹ tôi bật dậy, ghế va vào tường kêu cạch một tiếng.
“Tôi không giúp nó thì ai giúp nó? Kiến Bình một mình bươn chải bên ngoài, dễ dàng lắm sao? Thúy Thúy không có việc làm đàng hoàng, con cái phải đi học, tôi làm chị mà không lo, cả nhà nó cạp đất mà ăn à?”
“Ồ.”
Bố tôi gật đầu. Bưng bát lên, gắp một đũa rau cải Bỏ vào miệng nhai, nuốt xuống. Ngẩng đầu nhìn tôi.
“Hiểu Manh, ăn no chưa?”
Cổ họng tôi nghẹn đắng. Lắc đầu, rồi lại gật đầu.
“Được, dọn bàn đi.”
Ông quay sang mẹ tôi, giọng phẳng lặng như mặt nước không gợn sóng.
“Ngọc Hoa, từ hôm nay trở đi, thẻ của tôi tôi tự giữ. Chi tiêu trong nhà chia đôi. Bà muốn giúp em trai bà, lấy phần tiền của bà mà giúp, tôi không cản. Nhưng tiền của tôi, và tiền của Hiểu Manh, một đồng bà cũng đừng hòng đụng vào.”
Ăn xong miếng cơm cuối cùng. Bát đũa xếp ngay ngắn. Ông đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Cửa đóng lại. Cạch một tiếng.
Trên bàn chỉ còn lại tôi và mẹ. Bà đứng trân trân ở đó, không nhúc nhích. Ánh đèn từ trên chiếu xuống, kéo bóng bà in trên sàn nhà, dài ngoằng, xiêu vẹo. Trên tường treo bức ảnh gia đình chụp năm tôi tám tuổi. Ba người cười lộ cả răng.
Tôi từ từ đứng dậy, bắt đầu dọn bát. Đĩa va vào bát, kêu lanh canh, trong căn nhà yên tĩnh nghe chói tai vô cùng.
“Hiểu Manh.”
Mẹ tôi đột nhiên lên tiếng. Giọng khàn đặc. Tôi dừng tay.
“Bố con lại dở chứng đấy.”
Ngón tay bà không ngừng vò vạt áo, vò đến mức lớp vải xù cả lông.
“Chuyện tiêu tiền trong nhà con nít con nôi không hiểu, đừng có hùa theo.”
Tôi không đáp lời. Bưng bát đi vào bếp. Vặn vòi nước, nước chảy rào rào, bọt xà phòng nổi lên che lấp vết dầu mỡ dưới đáy bát. Nước nóng. Nóng đến mức đầu ngón tay đỏ ửng.
Tôi nhớ lại năm thi đại học. Muốn mua một chiếc laptop giá 3.500 tệ. Mẹ bảo đắt, bảo nuôi tôi ăn học đã đủ chật vật rồi. Cuối cùng tôi đi làm thêm hai tháng nghỉ hè, cộng thêm 1.500 tệ bố lén nhét cho, mua được một chiếc máy tính cũ. Nhưng mùa hè năm đó, sinh nhật cậu em họ Trần Gia Vỹ, nó nhận được một chiếc máy tính bảng đời mới nhất, 6.800 tệ. Hóa đơn là do mẹ tôi cất.
Tôi nhớ lại năm đầu tiên đi làm. Gom góp tiền lương ba tháng, muốn mua cho bố đôi giày tốt, đôi giày da cũ của bố đế đã mòn thủng rồi. Đưa tiền cho mẹ nhờ đi mua. Một tháng sau, trên chân bố vẫn là đôi giày cũ đó. Tôi hỏi, mẹ bảo tiền cho cậu mượn xoay vòng tạm, mấy hôm nữa trả. Mấy hôm nữa biến thành mấy tuần nữa, rồi không ai nhắc đến chuyện đó nữa.
Mỗi lần nghe điện thoại của cậu xong, mẹ lại lẳng lặng lục tìm thẻ ngân hàng rồi ra ngoài. Khi về thỉnh thoảng xách theo túi hoa quả, bảo cậu cho, rồi tiện tay nhét cho tôi 50 tệ tiền tiêu vặt, dặn đừng nói với bố. Hoa quả toàn là hàng thanh lý sắp hỏng. Tờ 50 tệ nhàu nhĩ, ám mùi mồ hôi.
Bọt xà phòng tan đi, bát đĩa lộ ra đáy trắng phau. Tôi tắt vòi nước. Trong bếp im ắng. Ngoài phòng khách không có tiếng động. Phòng ngủ cũng im lìm. Cả căn nhà như chìm xuống đáy nước.
Chương 2
Đây chính là nhà tôi.
Bố tôi Tống Chí Viễn, thủ kho của một công ty logistic, làm hơn hai mươi năm, ít nói, tan làm là ra ban công chăm sóc mấy chậu cây dở sống dở chết.
Mẹ tôi Trần Ngọc Hoa, phụ bếp nhà ăn trường học, giọng to, tay chân nhanh nhẹn, từ nhỏ đã coi câu “Quyền chị như mẹ” là lẽ sống.
Cậu tôi Trần Kiến Bình, nhỏ hơn mẹ bảy tuổi, từng buôn đồ lặt vặt, chạy xe tải, bày sạp vỉa hè, chẳng có nghề nào làm được lâu. Dẻo miệng, siêng chạy việc, mỗi lần mò đến nhà y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Mợ tôi Triệu Thúy Thúy, không có việc làm ổn định, thích chưng diện, ngày nào cũng đăng ảnh tự sướng lên mạng xã hội.
Em họ Trần Gia Vỹ, học lớp 12, thành tích bết bát, tiêu tiền như nước.
Còn tôi, Tống Hiểu Manh, hai mươi sáu tuổi, làm hành chính trong một công ty nhỏ, sáng đi chiều về, lương tháng vừa đủ tiêu, mỗi tháng nộp đúng 2.000 tệ “tiền cơm” cho nhà.
Một gia đình bình thường đến không thể bình thường hơn.
Nếu không nhờ tấm thẻ ngân hàng kia, cuộc chiến này có lẽ sẽ tiếp tục giằng co trong vô vàn những ngày tháng tủn mủn, mài mòn sạch sẽ tiền tiết kiệm, sự kiên nhẫn và tình cảm thành tro bụi, gió thổi qua là chẳng còn lại gì.
Nhưng bố tôi đã đổi mật khẩu. Giống như rút đi một viên gạch từ một bức tường. Bức tường chưa nứt, nhưng ai cũng rõ, có một số thứ đã xiêu vẹo, không chống đỡ được bao lâu nữa.
Tôi xếp bát đĩa vào tủ sấy, bấm công tắc. Cỗ máy chạy rầm rì, phát ra những tiếng vo vo. Bình thường căn bản không nghe thấy, nhưng đêm nay lại rõ mồn một.
Đi ra khỏi bếp, mẹ tôi vẫn ngồi trước bàn ăn. Bà ngồi xuống từ lúc nào không hay, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn chằm chằm vào một điểm không tồn tại trên mặt bàn. Tấm thẻ ngân hàng vẫn nằm yên ở chỗ cũ, lớp nhựa phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
“Mẹ, khuya rồi, nghỉ ngơi đi.”
Bà không nhúc nhích.
Qua mấy giây, như đột nhiên bừng tỉnh, bà quay đầu nhìn tôi. Dưới ánh đèn, hốc mắt bà hơi đỏ, nhưng không có nước mắt.
“Hiểu Manh,” bà cất tiếng, giọng thấp và trầm, “con nói xem mẹ làm sai sao?”
Tôi không biết trả lời thế nào. Nói không sai? Nhưng những khoản tiền tiết kiệm bốc hơi kia, đường ống nước ba năm không sửa kia, những dự định bị gạch bỏ kia, toàn là sự thật. Nói sai? Nhưng đó là em trai ruột của bà, là đứa em do một tay bà nuôi nấng. Ở những nơi nhỏ bé thế này, tình thân là một tấm lưới xé không rách, ai ở trong đó cũng không thể nhúc nhích.
“Con đi đánh răng rửa mặt đây.”
Tôi né tránh ánh mắt bà, quay người vào nhà vệ sinh. Đóng cửa lại, mở vòi nước. Người trong gương sắc mặt rất kém, quầng thâm đen dưới mắt. Hai mươi sáu tuổi, nhìn lại như ngoài ba mươi. Nước lạnh vã lên mặt, làm tôi rùng mình một cái.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng khóc rất khẽ. Bị kìm nén, đứt quãng. Là mẹ tôi.
Tôi không ra ngoài. Bây giờ bà không cần tôi. Bà cần tự mình tiêu hóa sự thất bại này, sau đó trang bị lại từ đầu để đánh trận tiếp theo. Thói quen hai mươi năm không thể vì một bữa cơm mà thay đổi. Sự im lặng của bố tôi cũng không thể tiếp tục mãi.
Đây chỉ mới là bắt đầu.
Còn tôi, Tống Hiểu Manh, đứa con gái trong cái nhà này, trong cuộc chiến tranh lạnh xoay quanh cuốn sổ tiết kiệm, nên đứng về phe nào? Hay nói cách khác, tôi có tư cách đứng về phe nào?
Người trong gương không cho tôi đáp án. Nước men theo mặt chảy xuống, hơi lạnh. Tôi vớ lấy khăn mặt áp lên mặt. Khăn mặt cũ, hơi cứng, mang theo hơi ấm giả tạo của ánh nắng mặt trời.
Đêm còn dài. Cái nhà này, cũng sẽ còn nhiều đêm như thế này nữa.
Ngày thứ bảy sau khi bố tôi đổi mật khẩu, không khí trong nhà giống như một bát cháo nguội, bề mặt kết lại một màng khiến người ta khó chịu.
Mẹ tôi không đập thẻ đòi tiền nữa. Bà đổi cách khác.
“Chí Viễn, đến lúc đóng phí quản lý rồi, 350 tệ.”
Lúc ăn sáng, bà vừa múc cháo cho bố tôi vừa nói, giọng điệu bình thường như đang nói chuyện thời tiết.
Bố tôi ừ một tiếng, móc chiếc ví cũ từ túi quần ra, rút bốn tờ một trăm đưa qua.
“Còn dư 65 tệ để đi chợ nhé.”
Mẹ tôi nhận lấy, đếm đếm, nhét vào túi tạp dề. Không nói gì.
Trưa tôi về nhà ăn cơm, trên bàn có thêm món sườn xào chua ngọt. Tay nghề nấu nướng của mẹ luôn rất tốt, sườn xào màu sắc bóng bẩy, chua ngọt vừa vặn.
Bà gắp cho tôi hai miếng.
“Ăn nhiều vào, nhìn con gầy thế.”
Tôi cúi đầu ăn cơm. Sườn rất thơm, nhưng tôi nhai không ra vị gì.
“Đúng rồi Hiểu Manh,” mẹ tôi như vô tình nhắc tới, “tháng sau em họ con thi đại học rồi, mẹ muốn mừng tuổi cho nó một cái bao lì xì để cổ vũ. Con xem mừng bao nhiêu thì hợp lý?”
Đũa tôi khựng lại một chút.
“Mẹ thấy sao thì làm vậy.”
“1.200 tệ thì sao? Chuyện tốt đi đôi.”
Bà nói xong, khóe mắt liếc nhìn bố tôi.
Bố tôi đang gắp rau, tay không dừng lại, cũng không tiếp lời.
“Có phải hơi ít không?”
Mẹ tôi tự nói tiếp.
“Tụi nhỏ bây giờ thi đại học là chuyện lớn. Hoàn cảnh nhà Kiến Bình ông cũng biết rồi đấy, chúng ta làm cô làm dượng không thể keo kiệt quá. 2.000 tệ đi, số chẵn cho may mắn.”
“Ngọc Hoa.”
Bố tôi rốt cuộc lên tiếng, giọng bình bình.
“Tháng này lương bà phát chưa?”
“Phát rồi, 3.800 tệ, hôm qua mới nhận.”
“Vậy trong tay bà có 3.800 tệ. Muốn mừng tuổi bao nhiêu, bà tự quyết, không cần bàn với tôi.”
Bố tôi đặt đũa xuống, rút tờ giấy ăn lau miệng.