Chương 5 - Sự Thật Ẩn Giấu Trên Du Thuyền
Ánh mắt ấy ta quá quen thuộc.
Ông không quan tâm sự thật.
Ông chỉ quan tâm ai dễ đem ra hy sinh hơn.
Ta ngẩng đầu nhìn Thẩm Tri Hành.
“Tỷ tỷ nghi ngờ ta?”
Nàng lập tức lắc đầu, mắt đẫm lệ.
“Nhị muội hà tất nói như vậy? Ta chỉ sợ người ngoài hiểu lầm muội.”
“Người ngoài?”
Ta đảo mắt nhìn một vòng.
“Ở đây có người ngoài sao?”
Sắc mặt Thẩm Tri Hành cứng lại.
Ta quay sang dặn Thanh Tuệ.
“Mang lên.”
Thanh Tuệ lần lượt đặt từng thứ lên bàn.
Bệnh án bắt mạch của phủ y.
Đơn thuốc.
Bã thuốc.
Lời chứng của nha hoàn trực đêm.
Cùng lời khai của hai bà tử đứng canh trước viện.
Ta nói:
“Từ giờ Hợi đêm ấy, ta đã bắt đầu phát lạnh, phát sốt. Thanh Tuệ canh ta cả đêm. Trời chưa sáng phủ y đã vào phủ bắt mạch, bệnh án viết rõ ràng. Thuốc được sắc ở tiểu trù phòng, bã thuốc vẫn còn. Ba ngày qua ta chưa từng bước khỏi viện nửa bước.”
Mẫu thân nhíu mày.
“Ai hỏi con mấy thứ này?”
Ta cười.
“Mẫu thân đã nói ta bệnh đúng lúc, đương nhiên ta phải giải thích xem rốt cuộc đúng lúc ở chỗ nào.”
Thẩm Tri Hành nhỏ giọng:
“Nhị muội, muội thật sự nghĩ nhiều rồi.”
“Là ta nghĩ nhiều.”
Ta nhìn nàng.
“Tỷ tỷ lên thuyền lại không hề hấn gì, ba muội muội đều rơi xuống nước, có lẽ cũng chỉ là trùng hợp.”
Đầu ngón tay nàng run lên.
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Phụ thân trầm giọng:
“Thẩm Lệnh Nghi, đủ rồi.”
Ta không dừng lại.
“Tỷ tỷ không cho ma ma các viện đi theo, là trùng hợp.”
“Y phục chuẩn bị cho các muội muội mỏng như sương, là trùng hợp.”
“Thuyền hoa lại vừa hay dừng ở đoạn hồ đông người nhất, cũng là trùng hợp.”
Nước mắt Thẩm Tri Hành rơi xuống.
“Nhị muội, rốt cuộc ta đã làm sai điều gì mà muội phải tổn thương ta như vậy?”
Ta nhẹ giọng nói:
“Tỷ tỷ cứ yên tâm, hôm nay ta chưa làm tổn thương tỷ đâu.”
Nàng sững người.
Ta nhìn nàng, nói từng chữ một.
“Thứ thật sự khiến tỷ đau còn ở phía sau.”
Mẫu thân tức đến run người.
“Người đâu, đưa Nhị tiểu thư về!”
Ta không phản kháng.
Khi bước ra khỏi cửa, Thẩm Tri Hành ngẩng mắt nhìn ta.
Ánh mắt ấy cuối cùng cũng chẳng còn dịu dàng.
Lạnh lẽo, oán độc, lại mang theo chút hoảng hốt.
Ngược lại ta thở phào.
Nàng không giả vờ nữa.
Điều đó chứng tỏ ta đã đâm trúng chỗ đau của nàng.
8
Người ta có thể dùng trong tay chỉ có Thanh Tuệ.
Nhưng một nha hoàn thông minh trung thành đôi khi còn hơn mười gia nhân chỉ biết quỳ xuống khóc.
Thanh Tuệ đến thuyền hành ở hồ Thu Thủy trước.
Chưởng quầy vừa nghe nhắc đến phủ Thượng thư, lập tức kín miệng như trai ngậm vỏ.
Nàng cũng không vội.
Nàng ngồi ở quán trà ngoài cửa suốt nửa ngày, cuối cùng để ý thấy một người lái thuyền uống say.
Ba lượng bạc, một bình rượu.
Người lái thuyền ấy liền lỡ miệng.
“Lan can trên chiếc thuyền hoa hôm ấy đã bị nới lỏng từ trước. Còn có một ma ma bên má có nốt ruồi đưa bạc cho lão Trần, bảo hắn lái thuyền đến đoạn hồ náo nhiệt nhất.”
Bên má có nốt ruồi.
Tề ma ma.
Cùng lúc đó, ta bảo Thanh Tuệ gửi thư đến ba nhà.
Phủ Ninh Viễn Hầu, phủ Vũ An Bá và Tiết gia.
Trong thư chỉ viết một câu:
Công tử quý phủ bị người khác mượn danh hủy hoại sự trong sạch của tiểu thư nhà quan, nếu không điều tra, cả đời sẽ phải mang tiếng xấu thay cho kẻ khác.
Người phản ứng đầu tiên là phủ Vũ An Bá.
Hạ Lâm nhát gan, hôm ấy vừa trở về đã bị người trong nhà đánh đến mức không xuống giường nổi.
Vũ An Bá phu nhân vừa đọc thư lập tức sai người đưa tới tấm thiếp nặc danh ấy.
Trên thiếp viết rằng hồ Thu Thủy có ca cơ Giang Nam hiến khúc, mời hắn đến riêng thưởng thức.
Tiết gia ngay sau đó cũng có động tĩnh.
Tiết Tuân tuy mê rượu háo sắc, nhưng cữu phụ hắn là Thị lang Bộ Hộ, sợ nhất bị kéo vào loại bê bối thế này.
Tiết phu nhân đích thân truyền lời.
“Con nhà chúng ta không nên thân là thật, nhưng cũng không thể làm con dao bẩn trong tay người khác.”
Phủ Ninh Viễn Hầu phản ứng chậm nhất.
Danh tiếng Bùi Cảnh quá kém, Hầu phu nhân ban đầu còn muốn giả điếc.
Ta sai người đáp lại bà ta:
Nếu Tam tiểu thư phủ Thượng thư thật sự bị ép gả qua đó, cả kinh thành chỉ nói Bùi Nhị công tử khinh bạc tiểu thư nhà quan, Hầu phủ dung túng con trai hủy hoại thanh danh khuê nữ.
Ngày hôm sau, Hầu phu nhân sa sầm mặt cho người đưa tấm thiếp tới.
Ba tấm thiếp nặc danh được đặt trên bàn.
Nét chữ khác nhau.
Lạc khoản khác nhau.
Nhưng chỗ niêm phong đều phảng phất một mùi lan lạnh cực nhạt.
Đó là loại hương thường dùng trong viện Thẩm Tri Hành.
Nàng chê hương hoa bình thường dung tục, chỉ thích mùi lan thanh lãnh này.
Sự thanh nhã ấy ngược lại trở thành sơ hở của nàng.
Thanh Tuệ còn tìm được bà lão bán hoa bên hồ.
Ban đầu bà ta sống chết không chịu thừa nhận.
Thanh Tuệ chỉ nói:
“Ba nhà đều đang điều tra. Nếu thật sự náo đến quan phủ, một thường dân như bà có gánh nổi không?”
Bà ta sợ mất mật, lập tức lăn tay nhận tội.
“Là một ma ma bên má có nốt ruồi cho ta bạc, bảo ta chỉ cần thấy thuyền hoa phủ Thượng thư xảy ra hỗn loạn thì lập tức hô rằng tiểu thư được công tử ôm. Hô càng to càng tốt.”
Lại là Tề ma ma.
Cuối cùng là sổ sách của thuyền hành.
Tiền bao thuyền không hề lấy từ công trướng trong phủ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: