Chương 4 - Sự Thật Ẩn Giấu Sau Năm Năm
Tôi nói: “Bởi vì sau khi được cấp cứu, bố tôi không thể chịu thêm kích động.”
“Mẹ tôi mất ngủ suốt đêm.”
“Mỗi lần cầm bút, tay tôi đều run.”
“Không phải tôi không muốn ôn thi lại.”
“Mà là tôi đã bị các người kéo xuống đến tan nát.”
Tiếng khóc của cô ta ngừng lại trong thoáng chốc.
6
Tôi đứng dậy.
“Bây giờ cô chỉ nói một câu mình sai rồi là muốn lật qua trang này sao?”
“Không dễ dàng như vậy đâu.”
Hoắc Kỳ bỗng lên tiếng: “Lê Tốc, ai đưa những đoạn ghi âm này cho cậu?”
Tôi nhìn anh.
“Anh đoán xem.”
Anh nhíu mày.
“Là cậu của Sầm Yểu?”
Tôi không trả lời.
Ngoài cửa bỗng vang lên giọng đàn ông.
“Là tôi.”
Tất cả mọi người quay đầu lại.
Một người đàn ông mặc áo khoác màu xám đứng ở cửa.
Tóc ông ta đã bạc, hốc mắt hõm sâu.
Tần Mạn nhìn thấy ông ta, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Tần Thiệu?”
Người đàn ông bước vào.
Ông ta nhìn Sầm Yểu.
“Yểu Yểu.”
“Cậu đến trả nợ đây.”
Tần Thiệu là cậu của Sầm Yểu.
Năm năm trước, ông ta làm nhân viên xét duyệt tạm thời ở văn phòng tuyển sinh cấp quận.
Không phải quan chức lớn gì.
Nhưng ông ta biết quy trình.
Cũng biết chỗ nào có thể lợi dụng kẽ hở.
Sau khi ông ta bước vào phòng bệnh, Tần Mạn như phát điên lao tới.
“Cậu đến làm gì?”
“Cậu muốn hại chết chúng tôi sao?”
Tần Thiệu không tránh.
Mặc cho bà ta đánh hai cái.
“Chị, đủ rồi.”
“Năm đó là em đưa ra chủ ý.”
“Nhưng mọi người cũng đều đồng ý.”
Chỉ một câu.
Tần Mạn hoàn toàn cứng đờ.
Sầm Yểu càng run dữ dội hơn.
“Cậu…”
Tần Thiệu nhìn cô ta, ánh mắt phức tạp.
“Đừng gọi tôi.”
“Năm năm nay, tôi có từng ngủ được một giấc yên ổn không?”
“Ngày cháu cầm giấy báo trúng tuyển của Đại học Kinh Thành, mẹ cháu bảo tôi đừng nhắc lại nữa.”
“Bố cháu nhét cho tôi hai mươi nghìn tệ, nói đều là người một nhà.”
“Cháu khóc nói mình sẽ học hành thật tốt, sau này trở nên hơn người.”
Ông ta cười khổ.
“Nhưng sau khi trở nên hơn người thì sao?”
“Cháu làm giả bằng cấp, làm giả giấy chứng nhận hộ nghèo.”
“Cháu còn nói với đơn vị rằng năm đó Lê Tốc bắt nạt cháu.”
Những người trong phòng bệnh hít vào một hơi lạnh.
Tôi nhìn Sầm Yểu.
“Cô thật sự không lãng phí tôi một chút nào.”
Lớp ngụy trang cuối cùng trên mặt cô ta vỡ vụn.
“Tôi không có!”
Tần Thiệu lấy ra một chiếc USB.
“Trong này có đoạn ghi âm cuộc gọi năm đó.”
“Còn có giao dịch chuyển tiền mẹ cháu đưa cho tôi để xóa lịch sử.”
Tần Mạn hét lên: “Tần Thiệu!”
Tần Thiệu nhắm mắt lại.
“Tôi đã ra đầu thú.”
Câu nói này như một tiếng sét.
Chân Tần Mạn mềm nhũn, suýt ngã xuống.
Sầm Yểu ngây người.
Hoắc Kỳ cũng sững sờ.
Tôi lại không bất ngờ.
Ba ngày trước, Tần Thiệu đến văn phòng luật tìm tôi.
Ông ta ngồi trong phòng tiếp khách, tay cứ run mãi.
Ông ta nói: “Cô Lê, tôi sắp chết rồi.”
“Ung thư gan giai đoạn cuối.”
“Tôi không muốn mang chuyện này xuống mồ.”
Tôi nhìn ông ta.
“Bây giờ ông mới phát hiện mình còn lương tâm, quá muộn rồi.”
Ông ta nói: “Tôi biết.”
“Tôi không cầu xin cô tha thứ.”
“Tôi chỉ muốn giao những thứ này cho cô.”
Ông ta đưa cho tôi đoạn ghi âm và lịch sử chuyển tiền.
Còn đưa cả đoạn video quay lén cảnh mẹ con Sầm Yểu bàn bạc trong nhà ông ta năm đó.
Trong video, Tần Mạn nói: “Nhà họ Lê có tiền, không vào được Đại học Kinh Thành cũng không chết đói.”
“Yểu Yểu nhà chúng ta thì khác.”
Sầm Yểu cúi đầu, không phản đối.
Cô ta chỉ hỏi một câu: “Vậy Hoắc Kỳ có ghét con không?”
Tần Mạn cười.
“Con ngốc.”
“Chỉ cần con vào được Đại học Kinh Thành, ai còn nhớ đến Lê Tốc?”
Bọn họ đều cho rằng sẽ không có ai nhớ.
Nhưng tôi đã nhớ suốt năm năm.
Tần Thiệu đặt chiếc USB lên bàn trong phòng bệnh.
“Tôi sẽ phối hợp điều tra.”
“Cần bồi thường thì bồi thường.”
“Cần ngồi tù thì ngồi tù.”
Tần Mạn phát điên.
“Cậu ngồi tù thì cứ ngồi tù!”
“Tại sao phải kéo Yểu Yểu xuống cùng?”
“Lúc đó nó mới mười tám tuổi!”
Tôi lạnh giọng nói: “Mười tám tuổi, không phải tám tuổi.”
Tần Mạn trừng tôi.
“Mày nhất định phải hủy hoại nó đúng không?”
Tôi cười.
“Câu này, năm năm trước tôi cũng từng hỏi con gái cô.”
Sầm Yểu bỗng bò dậy.
Cô ta lao đến bên cửa sổ, đẩy mạnh cửa ra.
“Các người đều ép tôi!”
“Tôi chết là được chứ gì!”
Tất cả mọi người hét lên.
“Yểu Yểu!”
Hoắc Kỳ lao tới ôm lấy cô ta.
Tần Mạn vừa khóc vừa quỳ xuống.
“Con gái!”
“Con đừng dọa mẹ!”
7
Nửa người Sầm Yểu thò ra ngoài cửa sổ, khóc đến tan nát cõi lòng.
“Lê Tốc, cô hài lòng chưa?”
“Chẳng phải cô chỉ muốn nhìn tôi chết sao?”
Mọi ánh mắt lại đổ dồn lên người tôi.
Tôi đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Hoắc Kỳ quát tôi: “Lê Tốc, trước hết cậu đừng kích động cô ấy!”
Tôi nhìn Sầm Yểu bên cửa sổ.
“Nhảy đi.”
Phòng bệnh im lặng như chết.
Sầm Yểu sững người.
Tôi từng bước đi tới.
“Năm năm trước, tôi đứng trên sân thượng tòa nhà giảng dạy.”
“Bên dưới không có Hoắc Kỳ ôm tôi.”
“Không có mẹ tôi quỳ xuống cầu xin tôi.”
“Không có một đám người nói đừng kích động tôi.”
“Chỉ có cô gửi cho tôi một tin nhắn.”
Tôi lấy ảnh chụp màn hình từ chiếc điện thoại cũ ra.
Tin nhắn đó tôi đã lưu suốt năm năm.
Là Sầm Yểu gửi.
“Tốc Tốc, cậu đừng như vậy, mọi người đều rất mệt rồi.”