Chương 7 - Sự Thật Ẩn Giấu Dưới Ánh Đèn Chùm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Cho dù bây giờ cô là đại tiểu thư nhà họ Giang, nhưng huyết thống là thứ không thể thay đổi.”

“Trong người cô chảy dòng máu của nhà họ Lục. Chuyện hôm nay biến thành thế này, đối với cô có lợi ích gì?”

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy người này thật sự đáng thương đến cực điểm.

Đến lúc này, anh ta vẫn đang cố dùng huyết thống để trói buộc tôi.

“Anh Lục, có phải anh đã hiểu sai một chuyện không?”

Tôi hơi nghiêng người, dùng âm lượng chỉ có hai người chúng tôi nghe thấy nói:

“Hôm nay tôi đứng ở đây không phải để đòi lời xin lỗi của các người.”

“Tôi đến để nói cho các người biết.”

Tôi đứng thẳng người, giọng nói trong trẻo truyền khắp toàn bộ đại sảnh tiệc.

“Từ đầu đến cuối, Giang Kỳ tôi chưa từng thèm khát thứ tình thân được nhà họ Lục bố thí.”

“Tiền tài, địa vị, giáo dưỡng mà các người tự hào, trong mắt tôi còn không bằng một cái rắm.”

“Từ nay về sau, tôi đi con đường lớn của tôi, các người đi cầu độc mộc của các người.”

“Nhà họ Lục không còn liên quan gì đến tôi.”

Nói xong, tôi quay người nhìn Giang Nghiễn Hoài, nở một nụ cười chân thành.

“Anh, chúng ta về nhà.”

Đường nét lạnh cứng trên gương mặt Giang Nghiễn Hoài lập tức dịu xuống.

Anh cởi chiếc áo khoác cao cấp trên người, choàng lên bờ vai mỏng manh của tôi.

“Được, chúng ta về nhà.”

Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, chúng tôi rời khỏi nhà cũ của họ Cố.

Phía sau là tiếng khóc bị đè nén của Lục Diên và tiếng gầm thét giận dữ của ông cụ Cố.

Chương 7

Sau khi rời nhà cũ của họ Cố, tôi ngồi lên chiếc Rolls-Royce kín đáo nhưng có khả năng chống đạn của Giang Nghiễn Hoài.

Trong xe bật máy sưởi. Giang Nghiễn Hoài tự tay đưa cho tôi một cốc trà sữa tươi ấm.

“Dạ dày còn khó chịu không?”

Anh nhìn tôi, sự lạnh lẽo sắc bén dưới đáy mắt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi lo lắng đậm đặc.

“Em không uống bát canh bị bỏ thêm đồ đó chứ?”

Tôi ôm cốc trong tay, hơi ấm lan ra từ lòng bàn tay.

“Đương nhiên không uống, em đâu phải đồ ngốc.”

Tôi cắn ống hút, nói không rõ tiếng:

“Nhưng thời gian xuất hiện hôm nay của anh thật sự rất chuẩn. Muộn thêm một giây, cái tát của Tống Nhã đã rơi xuống mặt em rồi.”

Ánh mắt Giang Nghiễn Hoài lập tức tối xuống, nhiệt độ trong xe dường như cũng giảm đi mấy độ.

“Bà ta dám động vào em một cái, hôm nay anh có thể khiến nhà họ Lục bị xóa tên khỏi giới thượng lưu thủ đô.”

Anh đưa tay xoa tóc tôi, giọng nói mang theo một tia bất đắc dĩ.

“Lúc trước chú Giang và dì Tống sống chết không đồng ý cho em về nhà họ Lục, em nhất định nói muốn đi xem cha mẹ ruột là người thế nào.”

“Bây giờ nhìn rõ chưa?”

Tôi tự giễu cười.

“Nhìn rõ rồi.”

“Em cứ nghĩ huyết thống ít nhiều sẽ có sự ràng buộc tự nhiên.”

“Nhưng em quên mất rằng mười sáu năm vắng mặt không thể được lấp đầy chỉ bằng một tờ giám định ADN. Trong mắt họ, em chỉ là kẻ xâm nhập tới tranh giành tài nguyên.”

Tôi đặt cốc xuống, dựa vào lưng ghế.

“Nhưng chuyến đi này cũng không vô ích. Ít nhất đã chữa khỏi thói tự làm khổ bản thân của em.”

Giang Nghiễn Hoài bật cười khẽ.

“Em nghĩ thông được là tốt nhất.”

Anh rút một tập tài liệu trong túi hồ sơ bên cạnh, đưa cho tôi.

“Đây là tình trạng tài sản gần đây của nhà họ Lục, em xem qua đi.”

Tôi nhận tài liệu, lướt qua vài lần.

Ngành kinh doanh chính của nhà họ Lục là thiết bị y tế, nhưng mấy năm nay cạnh tranh kịch liệt, thị phần liên tục thu hẹp.

Sở dĩ họ coi trọng hôn ước với nhà họ Cố và dự án phía nam thành phố như vậy là vì đó chính là cọng rơm cứu mạng giúp nhà họ Lục cải tử hoàn sinh.

“Anh định làm thế nào?”

Tôi nhìn Giang Nghiễn Hoài.

“Bản tuyên bố hủy hôn của nhà họ Cố sẽ được đăng báo vào sáng mai. Tập đoàn họ Giang sẽ trực tiếp can thiệp vào dự án phía nam thành phố, nhà họ Cố sẽ không lấy được một đồng nào.”

Ngón tay thon dài của Giang Nghiễn Hoài nhẹ nhàng gõ lên đầu gối, giọng điệu bình thản như đang quyết định tối nay ăn gì.

“Còn về nhà họ Lục.”

“Chẳng phải họ coi trọng thể diện và lợi ích nhất sao?”

“Vậy thì từng chút một đập nát toàn bộ những thứ họ vẫn luôn tự hào.”

Sáng sớm hôm sau.

Giới hào môn thủ đô hoàn toàn bùng nổ.

Các chuyên mục tài chính và tiêu đề giải trí lớn đều bị một bản tuyên bố hủy hôn chiếm lĩnh.

Giấy trắng mực đen, viết rõ ràng chuyện xấu của Cố Cẩn Chu và Lục Diên, cũng như việc Giang Kỳ chủ động hủy hôn.

Ngay sau đó, tập đoàn họ Giang tuyên bố tham gia dự án phía nam thành phố, hoàn toàn đá tập đoàn họ Cố vốn tưởng đã nắm chắc phần thắng ra ngoài.

Hai đòn liên tiếp này quá nhanh, quá tàn nhẫn, hoàn toàn không cho bất kỳ ai thời gian phản ứng.

Trong phòng khách biệt thự nhà họ Giang.

Tôi đang mặc đồ ngủ, ôm chú hamster Pudding của mình, vừa ăn bánh quy dì giúp việc mới nướng, vừa xem tin tức trên máy tính bảng.

“Làm đẹp lắm.”

Tôi nhét một miếng bánh quy vào miệng, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Đúng lúc này, chuông cửa điên cuồng vang lên.

Quản gia đi tới, cung kính nói:

“Tiểu thư, nhị thiếu gia nhà họ Lục, Lục Tư Niên, đang đứng ngoài cửa, nói muốn gặp cô.”

Tôi nhướng mày.

“Không gặp.”

“Nói với anh ta tôi đang cho hamster ăn, không rảnh.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)