Chương 15 - Sự Tái Sinh Của Tô Niệm Sơ
“Bố mẹ cô ấy chỉ là tai nạn bình thường thôi, đừng lăn tăn nữa.”
Tôi phớt lờ đám bình luận. Quét mã QR ghi âm.
Điện thoại hiện ra một file âm thanh dài 4 phút 12 giây. Tôi bấm phát.
Không phải giọng mẹ tôi với một người đàn ông. Giọng đối thoại là của Hàn Tử Ngự và Tống Cẩm Dao, không rõ mẹ tôi đã dùng cách nào ghi lại được.
Hàn Tử Ngự: “Cái mô hình đồ án tốt nghiệp của cô ta, nếu được đầu tư lập dự án thì bét nhất cũng định giá được 50 triệu tệ. Đợi cô ta ra trường tôi trực tiếp đề nghị mua lại, dùng tình cảm trói buộc một chút là xong.”
Tống Cẩm Dao: “Anh không sợ cô ấy phát hiện à?”
Hàn Tử Ngự: “Một con bé chưa va chạm sự đời như cô ta thì phát hiện được cái gì? Đợi tôi nắm cô ta trong tay rồi, cổ phần, tiền tiết kiệm, thành quả nghiên cứu… một chuỗi thao tác liên hoàn là cô ta không kịp trở tay đâu.”
Tống Cẩm Dao cười: “Anh chắc chắn cô ấy đáng giá ngần ấy tiền không?”
Hàn Tử Ngự: “Bản thân cô ta thì chả đáng giá gì. Thứ đáng tiền là số cổ phần bố cô ta để lại và bộ thuật toán trong đầu cô ta kìa. Người ấy mà, xài xong thì vứt đi là được.”
Đoạn ghi âm dừng ở đó. Xài xong thì vứt đi là được.
Tôi khóa màn hình điện thoại. Mẹ Phương ngồi đối diện, không nói lời nào. Tôi ngẩng lên nhìn bà.
“Cô Phương, cô biết sức nặng của những thứ này.”
“Cô biết.”
“Cô đã giữ nó giúp mẹ cháu suốt hai năm.”
“Mẹ cháu từng bảo cô: ‘Nếu tôi có mệnh hệ gì, những thứ này chính là bùa hộ mệnh của Niệm Sơ. Nhưng nếu chưa đến bước đường cùng thì đừng đưa cho nó, hãy để nó sống cuộc đời bình thường.'”
Bà ngừng một lát. “Nhưng bây giờ cháu đã về trường, tên Hàn Tử Ngự đó cũng đã bắt đầu giở trò với cháu. Cô nghĩ, bây giờ chính là lúc bước đường cùng rồi.”
Tôi nhét hết những thứ trong phong bì vào túi xách, đứng dậy. “Cô Phương, thay mặt cháu cảm ơn cả gia đình cô.”
Bà tháo kính xuống, lau tròng kính. “Mẹ cháu là người bạn tốt nhất của cô. Con gái bà ấy bị người ta bắt nạt, cô không thể nhắm mắt làm ngơ được.”
Tôi bước ra khỏi cửa 1003, đứng ở hành lang một lúc. Cạnh thang máy, Phương Dữ Chu đang tựa lưng vào tường. Anh bảo anh ra ngoài, nhưng thực chất là đứng chờ ở hành lang.
“Anh biết hết rồi à?” Tôi hỏi anh.
“Hai năm trước mẹ tôi đã kể cho tôi rồi.”
“Vậy sao trước đây anh không đưa thẳng phong bì cho tôi?”
“Mẹ cô dặn là ‘nếu chưa đến bước đường cùng thì đừng đưa’. Trước khi cô quen biết Hàn Tử Ngự, tôi không có lý do gì để phá vỡ sự bình yên của cô.”
Tôi nhìn anh. “Anh đã đợi hai năm.”
Anh không đáp lời, bấm nút gọi thang máy đi xuống. “Diễn đàn diễn ra vào ngày mốt, cô chuẩn bị xong chưa?”
“Xong rồi.”
Tôi đưa tay nắm lấy viền cửa thang máy. “Phương Dữ Chu.”
“Hử?”
“Mẹ anh bảo anh làm nghề tự do. Anh rốt cuộc làm nghề gì?”
Anh ngẫm nghĩ một chút. “Giúp người ta điều tra thông tin.”
“Điều tra những gì?”
“Đủ loại.”
Thang máy đến, anh bước vào trong. Tôi nhìn theo bóng lưng anh. Bình luận xẹt qua một dòng:
“Hệ thống tra cứu lại thông tin chi tiết của Phương Dữ Chu: Kết quả —— ‘Chưa đủ quyền hạn, không thể hiển thị’.”
Chưa đủ quyền hạn. Nền tảng bình luận này mã hóa thông tin của Phương Dữ Chu. Hoặc có thể nói, bản thân sự tồn tại của Phương Dữ Chu đã nằm ngoài tầm kiểm soát của hệ thống này.
Thú vị đấy.
Chương 22
Ngày diễn ra diễn đàn, tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng, buộc tóc đuôi ngựa, đeo ba lô rồi bước vào hội trường. Không phải đến để nghe giảng. Mà là để thuyết trình.
Nhờ sự tiến cử của Giáo sư Tần và điểm số cao ở vòng sơ khảo, ban tổ chức đã xếp cho tôi 20 phút báo cáo miệng. Lịch xếp vào phiên thứ 3 buổi chiều.
Sáng tôi ngồi ở hàng ghế sau nghe các bài khác, nhưng trong đầu cứ liên tục chạy dữ liệu và nhịp điệu thuyết trình.
Bình luận từ từ cuộn dưới góc nhìn:
“Bé cưng lên bục thật à? Cô ta mới là sinh viên chưa tốt nghiệp cơ mà.”
“Người của sếp Hàn cũng đến rồi kìa, ngồi ở hàng ghế thứ 5.”
“Ai thế?”
“Người đeo kính bên trái, giám đốc pháp chế Chu Đào của Tư bản Ngự Hoa. Hắn mang theo cả thư cảnh cáo của luật sư.”
Thư luật sư. Hàn Tử Ngự đã bố trí sẵn luật sư ở diễn đàn. Định gây khó dễ cho tôi trước hay sau khi lên bục đây?
Giờ nghỉ trưa, tôi gặp một người ở hành lang bên ngoài hội trường. Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác xám, tóc lấm tấm bạc, ánh mắt rất sáng. Ông dừng lại trước mặt tôi, đánh giá từ trên xuống dưới mất hai giây.
“Cháu là Tô Niệm Sơ?”
“Dạ vâng.”
“Con gái của Tô Kiến Quốc?”
Cái tên này khiến tôi khựng lại. “Bác quen bố cháu ạ?”
“Quen chứ. Bác là Thẩm Duy Quân, trước đây từng làm cùng viện nghiên cứu với bố cháu.”
Thẩm Duy Quân. Cái tên này tôi từng thấy trong danh bạ cũ của bố, nhưng kiếp trước chưa từng liên lạc.
“Bác Thẩm ạ?”
“Hôm nay cháu lên bục thuyết trình phải không?”
“Dạ vâng.”
Ông gật đầu. “Nếu bố cháu còn sống, chắc chắn anh ấy sẽ rất tự hào. Trước khi mất anh ấy có đi ăn với bác một bữa, có nhắc đến nghiên cứu của cháu, bảo cháu còn giỏi hơn anh ấy năm xưa.”
Nói xong ông vỗ vai tôi. “Có cần giúp gì thì cứ nói với bác.”