Chương 6 - Sự Phản Kích Của Thiên Kim
Cuối cùng, anh không nhịn nổi nữa, xoay người định đi tìm Tưởng Thí Nguyệt.
“Có thể cô ấy xảy ra chuyện rồi, kế hoạch hủy—”
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Tưởng Dao Vân đã kích động ngắt lời: “Không được!”
Thấy ba người đàn ông đồng loạt nhìn mình, Tưởng Dao Vân mới nhận ra mình phản ứng quá mức, vội vén mấy sợi tóc trước trán, mím môi cười: “Ý em là, hôm qua anh chẳng phải nói chị ấy cũng chuẩn bị cho anh một bất ngờ sao?”
“Biết đâu chị ấy vì bất ngờ đó nên mới đến muộn thì sao.”
“Đúng đấy.” Tưởng Đình An gật đầu, như chợt hiểu ra, “Anh cả, anh gấp cái gì, người cẩn thận như Tưởng Thí Nguyệt thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Ánh mắt Phó Cảnh Càn lóe lên, đầy ẩn ý: “Hay là… anh cả thật sự mềm lòng rồi?”
Đối diện với ba đôi mắt rực rỡ nhìn chằm chằm, trong lòng Tưởng Hành Hạc bỗng dâng lên một cơn bực bội khó tả.
Cảm giác mất kiểm soát ấy khiến anh không khỏi day thái dương, vô cùng khó chịu, vội phủ nhận: “Sao có thể chứ.”
Phó Cảnh Càn cười: “Không phải thì tốt.”
“Thật ra mục đích của chúng ta vốn chỉ để tạo thế cho Vân Vân, có hay không có Tưởng Thí Nguyệt cũng chẳng ảnh hưởng mấy.”
“Tiệc sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào trước đi.”
Ngoài Tưởng Hành Hạc, ba người còn lại xoay người định bước vào trong.
Chỉ riêng anh vẫn đứng sững tại chỗ, theo bản năng quay đầu nhìn lại phía sau.
Cuối con đường trống rỗng, chẳng có lấy một bóng người.
Trái tim anh đột nhiên chìm xuống đáy vực, dao động chưa từng có.
Không hiểu vì sao, Tưởng Hành Hạc bỗng thấy sợ—
Nếu nhìn thấy những “chân tướng” bịa đặt kia, cô sẽ phản ứng thế nào?
Anh theo bản năng lấy điện thoại ra, nhắn cho trợ lý bảo đi đón người.
Tin nhắn vừa gửi đi, Tưởng Dao Vân đã đưa tay túm lấy góc áo anh.
“Anh cả, nếu anh hối hận thì thôi vậy, em không muốn thấy anh khó xử.”
Tưởng Hành Hạc nhìn cô ta, ánh mắt lại khẽ biến đổi.
Bởi vì trên cổ Tưởng Dao Vân nổi lên nguyên một vòng mẩn đỏ.
Phó Cảnh Càn giật phăng sợi dây chuyền trên cổ cô ta xuống, ngửi thử, sắc mặt lập tức trầm hẳn: “Tưởng Hành Hạc, anh vậy mà lại mềm lòng vì người phụ nữ đó! Hôm nay Vân Vân đeo chiếc dây chuyền cao cấp cô ta để lại, chắc chắn cô ta đã biết Vân Vân dị ứng đậu phộng, cố ý rắc bột đậu lên để hại cô ấy mất mặt!”
Nhìn vẻ mặt ấm ức khó chịu của Tưởng Dao Vân, mọi do dự và bất an trong lòng Tưởng Hành Hạc phút chốc tan biến sạch sẽ.
Từ sau khi Tưởng Dao Vân trở về, Tưởng Thí Nguyệt vì ghen ghét mà càng lúc càng méo mó.
Nếu không dạy cho cô một bài học, cô tuyệt đối sẽ không tự kiểm điểm.
Cùng lắm sau này dỗ dành cô, cho thêm ít tiền, có anh che chở, cuộc sống của Tưởng Thí Nguyệt cũng sẽ không quá khó khăn.
Cơn giận dữ đè nén toàn bộ lý trí của Tưởng Hành Hạc.
Anh giơ tay ném thẳng sợi dây chuyền vào thùng rác, trầm giọng nói: “Mọi thứ tiến hành theo kế hoạch ban đầu.”
Mười phút sau.
Tưởng Dao Vân xuất hiện giữa ánh nhìn của tất cả mọi người, được chính thức tuyên bố là tam tiểu thư nhà họ Tưởng.
Dưới khán đài lập tức có người đã sắp xếp sẵn lên tiếng hỏi:
“Tam tiểu thư, nghe nói hiện giờ Tưởng Thí Nguyệt đã trở thành con dâu nhà họ Tưởng, đã kết hôn với Tưởng tổng, chuyện này có thật không?”
9
“Làm sao có thể?” Ánh mắt Tưởng Dao Vân khẽ chấn động, đầy vẻ không dám tin, “Anh nghe tin đồn nhảm này từ đâu vậy?”
“Đương nhiên là có chứng cứ, tôi mới dám nói.”
Người đàn ông chắp hai tay, vỗ mạnh một cái.
Màn hình lớn phía sau Tưởng Dao Vân lập tức sáng lên.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía đó.
Tưởng Dao Vân đầy vẻ kích động hưng phấn.
Phó Cảnh Càn thoáng sững lại.
Tưởng Đình An do dự nhìn sang.
Còn Tưởng Hành Hạc thì nhíu chặt mày, trong lòng dâng lên một cơn bực bội mãnh liệt.
Nhưng khi bao nhiêu ánh mắt cùng nhìn thấy nội dung trên màn hình lớn, tất cả đều đột ngột khựng lại.
Bởi đó hoàn toàn không phải thứ bọn họ chuẩn bị.
“Anh dẫn Tưởng Thí Nguyệt tới dự tiệc, để cô ta tưởng anh muốn công bố thân phận, kết quả lại công bố những bức ảnh cô ta quyến rũ anh.”
“Vân Vân vừa về nhà, còn chưa đứng vững, nhân cơ hội này tạo thế thật tốt cho em ấy.”
“Con ngu Tưởng Thí Nguyệt chiếm đoạt thân phận của Vân Vân bao nhiêu năm, giờ tất cả đều là báo ứng mà cô ta đáng phải nhận.”
…
Những đoạn ghi âm, video, hình ảnh bẩn thỉu ấy.
Trần trụi phơi bày trước mắt từng người có mặt.
Hiện trường lập tức dậy sóng!
“Chuyện gì thế này? Tưởng Hành Hạc cố tình dụ dỗ Tưởng Thí Nguyệt, rồi vu cho cô ấy quyến rũ mình, muốn hủy hoại hoàn toàn danh tiếng của cô ấy sao?”
“Tưởng Thí Nguyệt cũng quá thảm rồi? Khi bị xem là thiên kim thật, cô ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, vốn không hề biết mình là giả, cô ấy đã làm sai điều gì chứ?”
“Nghe nói sau khi bị đuổi khỏi nhà họ Tưởng, bọn họ còn bắt cô ấy trả năm mươi triệu tiền nuôi dưỡng… Dù sao cũng là đứa con do chính mình nuôi lớn, nhà họ Tưởng thật sự quá độc ác!”
Vô số lời bàn tán ập đến như thủy triều, Tưởng Dao Vân trên sân khấu trong nháy mắt trở thành mục tiêu chỉ trích của tất cả.
Khi trên màn hình bắt đầu phát những bằng chứng cô ta bắt nạt, vu oan cho Tưởng Thí Nguyệt.
Tưởng Dao Vân hoàn toàn mất bình tĩnh, vội vàng hét lên ra lệnh: “Các người còn đứng ngây ra làm gì? Mau tắt thứ này cho tôi!”
Nhưng Tưởng Hành Hạc cùng những người khác lại nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, nhìn thẳng vào những chân tướng kia—
Hóa ra, lúc Tưởng Dao Vân vừa trở về, chuyện cô ta nói bị Tưởng Thí Nguyệt đẩy xuống cầu thang, thực chất là cô ta khiêu khích trước, rồi tự mình lăn xuống.
Cái gọi là bị Tưởng Thí Nguyệt đẩy xuống bể bơi, cũng là do cô ta định đẩy trước, bị phản kháng mới thành ra như vậy.
Còn mấy ngày trước, tin tức gian lận và những bức ảnh hộp đêm đột nhiên bị lộ, cũng là do chính cô ta tự biên tự diễn.