Chương 2 - Sự Phản Bội Của Con Rắn Nhỏ
Vậy là cô gái không chỉ khiến rắn của tôi nhận cô ấy làm chủ, thậm chí còn chưa được tôi đồng ý đã đặt tên cho con rắn nhỏ.
Mà điều khiến tôi khó chịu hơn là, con rắn tôi nuôi nghe thấy cô gái gọi nó là Thôn Thôn, nó còn liếm lòng bàn tay cô ấy.
Trong lòng tôi lại giận thêm mấy phần.
Tôi cũng lần đầu tiên nhìn con rắn nhỏ trong tay cô gái bằng ánh mắt sắc lạnh.
“Em nhất định phải để cô ta làm chủ của em đúng không? Được, nếu em thích cô ta đến thế, vậy sau này em theo cô ta đi.”
Khi nói câu này, vốn dĩ tôi có phần nói trong cơn giận.
Nhưng không ngờ con rắn nhỏ nghe thấy lời tôi, trong mắt lập tức lộ ra vẻ kích động. Thậm chí dù khóe miệng nó vẫn còn dính máu, nó vẫn hưng phấn ve vẩy đuôi rắn quấn lên cổ tay cô gái.
Còn cô gái kia nghe thấy lời tôi cũng lập tức kích động, vừa rơi nước mắt vừa không ngừng nói cảm ơn tôi.
Nhìn dáng vẻ dính lấy nhau của một người một rắn này, ngực tôi tức đến chua xót.
Tôi cũng hoàn toàn không thể nhịn được nữa, đẩy mạnh cô gái ra khỏi cửa, rồi đóng sầm cửa lại.
Đêm đó, không lâu sau khi hai người họ rời đi, tôi gọi xe đến bệnh viện.
Tiêm xong đi ra, việc đầu tiên tôi làm là đến cửa hàng thú cưng, mua con rắn nhỏ có vết sẹo trên sống lưng với giá giảm năm mươi phần trăm.
Nếu tôi nuôi bảy năm mà vẫn không nuôi thuần được con rắn nhỏ kia, vậy tôi không cần nó nữa. Đổi sang một con rắn nhỏ không thể không có tôi là được.
4
Đêm đó, vì tâm trạng không tốt, dù mua rắn mới, tôi vẫn ỉu xìu.
Không giao tiếp gì với con rắn mới, đặt nó lên bàn trà trong nhà xong, tôi liền vào nhà vệ sinh tắm.
Nhưng không ngờ vừa tắm xong, tôi vừa lau tóc đi ra.
Con rắn nhỏ mới mua đã bật lên từ mặt đất, quấn chặt lấy cổ tay tôi. Vết sẹo màu đen trên thân trắng muốt của nó giống như một chiếc vòng tay mang phong cách dị vực quấn quanh cổ tay tôi.
Cảm giác lạnh lẽo đột nhiên ập đến khiến ngón tay cầm khăn của tôi hơi khựng lại.
Vốn dĩ tôi định đặt con rắn nhỏ vào hộp rắn, nhưng vừa chạm vào người nó, đầu nó đã tủi thân rũ xuống.
Ánh mắt này tôi rất quen, lúc ở cửa hàng thú cưng đối diện với nó, nó cũng như vậy.
Tôi có thể cảm nhận được sự hoảng hốt, bất an, thậm chí là sợ hãi của nó.
Tôi bất lực thở dài, cuối cùng vẫn không nỡ nhét nó vào hộp thú cưng. Tôi đeo nó trên tay rồi đi đến trước sofa, bắt đầu sấy tóc, kéo khăn tắm xuống, thay quần áo.
Đến khi tôi làm xong mọi thứ, lại nhìn về phía con rắn nhỏ.
Đầu con rắn nhỏ vậy mà dựng thẳng lên, trong mắt toàn là vẻ ngây ngốc, thậm chí bên môi còn treo hai giọt nước bọt nhàn nhạt.
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nó, cuối cùng tôi vẫn bị nó chọc cười.
Tôi xoa đầu nó, cười nói:
“Sao em ngố thế hả? Nhìn cơ thể chị đến ngẩn người luôn à?”
“Làm như đồ háo sắc vậy.”
Nói rồi, tôi đi về phía giường, kéo chăn nằm xuống. Cũng vào lúc này, con rắn mới như vừa hoàn hồn.
Nó vẫy đuôi, nhanh chóng thả cổ tay tôi ra, theo bản năng nhảy khỏi người tôi.
Nhưng không biết vì sao, nó lại nhảy sai hướng, trực tiếp nhảy lên mặt tôi.
Thậm chí lưỡi rắn còn theo bản năng chạm lên môi tôi.
Cảm giác lạnh lẽo thấm qua khóe môi, con rắn lại lần nữa ngây ra trên mặt tôi.
Tôi theo bản năng muốn kéo nó ra, nhưng không ngờ con rắn thuận thế ve vẩy đuôi, quấn quanh cổ tôi. Nó phun lưỡi rắn như đang liếm món ngon nào đó, như có như không chạm vào khóe môi tôi.
Cảm giác ấy rất nhẹ, nhưng không biết vì sao lại khiến tôi nóng ran mấy phần.
Tôi lại không ngăn nó.
Dù sao con rắn nhỏ trước đây chưa từng thân mật chủ động chạm vào tôi như vậy. Ngay cả việc khiến nó chịu bò lên bụng tôi ngủ cũng là nhờ tôi mua rất nhiều phần thịt bò thượng hạng để dỗ nó mới làm được.
Trong lòng lại chua xót vì ký ức cũ, tôi cũng không kéo con rắn nhỏ đang không ngừng nghịch môi mình ra.
Tôi vỗ đầu nó, nói một câu:
“Ngoan nhé, chị buồn ngủ rồi, chị ngủ trước đây.”
Sau đó tôi đeo bịt mắt, mặc kệ nó đang làm gì rồi ngủ.
Nhưng không ngờ vừa ngủ, nửa đêm tôi lại mơ.
Trong mơ, tôi nằm trên giường của mình, một cậu con trai có làn da trắng đến phát sáng, sau lưng có một hình xăm phức tạp đang phủ phục trên người tôi.
Tôi còn chưa kịp kinh hô, môi tôi đã bị cậu ấy cắn chặt.
“Chị, ngoan, đừng động, để bé cưng hôn chị.”
5
Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi mở mắt ngẩn ra rất lâu mới hoàn hồn.
Không còn cách nào khác, giấc mơ tối qua thật sự quá chân thật. Suốt cả đêm, cậu con trai kia đều trêu chọc môi răng tôi.
Đến tận bây giờ, tôi thậm chí vẫn còn nhớ cảm giác đầu lưỡi bị mút đến ê ẩm, môi bị cắn đến tê dại.
Nhất là khi nhìn qua gương trang điểm, thấy đôi môi vừa đỏ vừa sưng của mình, tôi theo bản năng nhìn về phía con rắn nhỏ đang nằm thẳng đơ bên cạnh.
Con rắn nhỏ vốn đang thức, đầu cũng đang dựng lên.
Nhưng ánh mắt nó vừa đối diện với tôi, đầu nó liền gục xuống, thẳng đơ bắt đầu giả chết.
Tôi bị nó chọc tức đến bật cười, cũng bị chính mình làm cho tức cười.
Vậy là đầu óc tôi có vấn đề nên mới liên hệ giấc mộng xuân tối qua với con rắn nhỏ này.
Nhưng tôi vẫn kéo đầu con rắn nhỏ lên: