Chương 6 - Sứ Mệnh Đòi Nợ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh! Nếu anh thực sự là Đại thiếu gia nhà họ Giang,”

“Sao Chu Cầm lại có thể làm bạn với anh?”

“Một con sinh viên nghèo kiết xác, cô ta xứng sao?”

“Điều này căn bản không hợp lý!”

Ánh mắt tôi lướt qua cô ta, nhạt giọng đáp:

“Tôi kết giao với cô ấy ra sao, liên quan gì đến cô?”

“Cô chỉ cần hiểu, từ giờ phút này, cô ấy, Chu Cầm,”

“Do Giang Hòa tôi bảo vệ. Đắc tội với cô ấy chính là đắc tội với tôi.”

Trần Tấn Nam gần như nghiến răng nghiến lợi nói:

“Vậy, anh muốn thế nào?”

Tôi chậm rãi bước đến ngồi xuống bàn tiệc chính, tư thế ung dung.

“Anh phải công khai thừa nhận việc sử dụng sổ đỏ giả lừa gạt Chu Cầm,”

“Và đăng bài xin lỗi trên tất cả các nền tảng mạng xã hội,”

“Xin lỗi cô ấy cùng đứa con chưa chào đời của cô ấy.”

“Không thể nào!”

Trần Tấn Nam buột miệng.

“Thế thì hủy hoại danh tiếng của tôi mất! Mặt mũi nhà họ Trần để ở đâu!”

Tôi mỉm cười:

“Tất cả các ngân hàng thuộc Tập đoàn Giang Thị,”

“Đã đơn phương đóng băng toàn bộ các kênh cho vay của công ty nhà họ Trần,”

“Giá cổ phiếu lao dốc chỉ mới là bắt đầu.”

“Nếu trước sáng ngày mai, tôi không nhìn thấy lời xin lỗi công khai của anh,”

“Thì tiếp theo sẽ là bằng chứng về các vấn đề thuế và hối lộ thương mại của Tập đoàn Trần Thị trong 5 năm gần đây bị phơi bày.”

Trong mắt Trần Tấn Nam tràn ngập sự sợ hãi:

“Anh! Sao anh dám?!”

Tôi khẽ nhướng mày:

“Anh Trần à, trước khi nghi ngờ thực lực của tôi,”

“Chẳng nhẽ anh không nên đi điều tra xem nhà họ Giang bắt nguồn từ đâu sao?”

“Bộ phận pháp chế của Giang Thị được mệnh danh là ‘Nghĩa trang doanh nghiệp’, chắc hẳn anh đã từng nghe qua rồi chứ.”

Chân Lưu Quốc Đống mềm nhũn, suýt thì quỳ sụp xuống đất, ông ta lao tới giữ chặt lấy Trần Tấn Nam đang định hé miệng.

“Chúng tôi đồng ý! Chúng tôi đồng ý mọi điều kiện!”

Tôi nói tiếp:

“Thứ hai, bồi thường tổn thất tinh thần, bồi thường tổn hại sức khỏe cho Chu Cầm,”

“Cùng toàn bộ chi phí y tế cho bố cô ấy, tổng cộng ba mươi triệu tệ.”

“Ba mươi triệu?!”

Lưu Thiến Thiến hét lên.

“Sao anh không đi ăn cướp đi!”

Tôi lạnh lùng liếc cô ta:

“Lưu tiểu thư nếu không phục, không bằng thử tính xem một mạng người,”

“Cộng thêm một đứa trẻ chưa ra đời, đáng giá bao nhiêu tiền.”

“Hoặc là, cô thích nhìn thấy vật liệu xây dựng của Tập đoàn Lưu Thị,”

“Bị điều tra ra có hàm lượng chất gây ung thư vượt mức cho phép, rồi hoàn toàn biến mất khỏi Giang Thành hơn?”

Lưu Quốc Đống cắn răng:

“Được, ba mươi triệu, chúng tôi trả!”

Ánh mắt tôi chuyển sang Lưu Thiến Thiến:

“Thứ ba, tôi muốn cô đăng lời xin lỗi trên mọi nền tảng,”

“Thừa nhận cô biết rõ mối quan hệ giữa Trần Tấn Nam và Chu Cầm,”

“Nhưng vẫn chủ động quyến rũ hắn, lại còn xúi giục Trần Tấn Nam hạ thuốc Chu Cầm.”

Sắc mặt Lưu Thiến Thiến biến đổi đột ngột:

“Anh đừng hòng! Dựa vào đâu tôi phải nghe lời anh!”

“Như thế sẽ hủy hoại cả đời tôi!”

Tôi khẽ cười: “Dựa vào việc tôi biết Tập đoàn Lưu Thị gần đây đang xin một khoản vay năm tỷ tệ từ ngân hàng trực thuộc Giang Thị.”

“Dựa vào việc tôi biết tháng trước bố cô cất công bay đến tổng bộ,”

“Chỉ để mong gặp người nhà họ Giang một mặt mà không được.”

“Quyền lựa chọn nằm trong tay cô, là giữ lấy nhà họ Lưu,”

“Hay là giữ lấy cái thể diện đáng thương của cô?”

Lưu Thiến Thiến cắn chặt môi, không can tâm nói:

“Anh giúp cô ta như vậy, anh được lợi lộc gì?”

“Vì một người phụ nữ không liên quan, có đáng không?”

Ba ngày sau, Trần Tấn Nam và Lưu Thiến Thiến lần lượt đăng bài xin lỗi trên mạng xã hội, thừa nhận mọi bê bối, gây ra một làn sóng chấn động.

Cổ phiếu Tập đoàn Trần Thị liên tục chạm đáy, nhiều đối tác tuyên bố chấm dứt hợp tác, ngân hàng siết nợ, nhà cung cấp đến tận cửa đòi tiền, rất nhanh chóng đã phải tuyên bố phá sản.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)