Chương 8 - Sự Lựa Chọn Của Định Mệnh
Ngày giấy báo trúng tuyển được gửi tới, nắng rất đẹp.
Tôi mở gói chuyển phát, đầu ngón tay lướt qua tên trường.
Trong lòng yên tĩnh đến lạ.
Trước khi nhập học, tôi quay lại trường cấp ba một chuyến.
Phòng học lớp chọn Thanh–Bắc đã trống không.
Trên bảng vẫn còn sót lại nửa dòng phấn.
Bên trái viết đếm ngược kỳ thi đại học, bên phải mơ hồ vẫn thấy một đường đỏ đã bị xóa.
Đó là vị trí từng dán bản đồ đường trạng nguyên của Tống Lạc Vân.
Tôi đứng trước bục giảng, bỗng nhớ đến hồ bơi kiếp trước.
Nước lạnh buốt, bàn tay trên đầu, tiếng cười của người xung quanh.
Những thứ đó từng kéo tôi vào bóng tối.
Nhưng bây giờ, tôi đứng trong ánh nắng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Giáo viên chủ nhiệm cầm một phong thư đi vào.
“Suýt nữa cô quên mất. Đây là lời nhắn cô viết cho em trước kỳ thi.”
Tôi mở ra.
Trên giấy viết:
Mong em đi con đường của chính mình.
Mong em gặp gió không gãy, gặp mưa không lùi.
Mong sau những ngày đắng cay, núi biển đều đến đón em.
Nước mắt tôi rơi xuống, rồi lại được gió hong khô.
Khi rời trường, tôi dừng lại ở cổng một lát.
Lần này, không ai có thể chọn đường thay tôi nữa.
Tôi sẽ tự mình bước đi.
Bước đến một nơi rất xa, rất sáng.
HẾT