Chương 6 - Sự Đe Dọa Trong Mì Bò
“Tiểu Hứa, giờ em thấy thái độ của mọi người rồi đấy.” Chị Phương vỗ ngực tự đắc: “Hôm nay chị sẽ làm người hòa giải. Giá thuê cậu cứ giảm 65%, lấy mức giá ở giữa. Mọi người thấy sao?”
Đám thuê mặt bằng gật đầu lia lịa: “Chị Phương, chúng tôi nể mặt chị đấy.”
“Vậy chuyện giảm giá cứ thế mà chốt nhé.” Chị Phương tự quyết định thay cho tất cả.
Chu Kiến Phong và Trần Cương cười đến mức mép xệ xuống: “Sau này anh em mình phải đoàn kết, không được phản bội.” Có người hô lớn: “Lão Chu nói đúng, phải biết đoàn kết để cùng tồn tại!”
Ngay lúc họ đang hưng phấn nhất, tôi ngắt lời: “Thưa quý vị, lúc nãy tôi nói là không tăng 50% nữa.”
“Nhưng tôi không hề nói là sẽ giảm giá.”
“Bây giờ tôi quyết định tăng 100% giá thuê. Ai không muốn thuê thì cứ trả mặt bằng đi.”
Đám người đang ăn mừng bỗng chốc im bặt. Họ chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn tôi.
“Họ tên Hứa, cậu nói cái gì? Cậu nghĩ cho kỹ đi, chúng tôi sẽ trả mặt bằng tập thể đấy!” Có lẽ vì biết tôi là chủ nhà nên họ không dám gọi tôi là “ẻo lả” nữa.
Tôi gật đầu khẳng định: “Tôi biết mà. Giá thuê tăng gấp đôi, không muốn thuê thì cứ trả. Tôi đâu có cầu xin các người thuê.”
13
Một người đàn ông dáng cao gầy từ trong đám đông chen ra. Ông ta mỉm cười nhìn tôi, rồi đưa cho tôi một điếu thuốc.
“Chủ nhà, nếu họ không thuê nữa thì cậu cho tôi thuê hết nhé. Tôi lấy toàn bộ các cửa hàng trên phố này. Giá tăng gấp đôi tôi chấp nhận được.”
Anh môi giới sau một hồi sững sờ cuối cùng cũng định thần lại. Anh ta suy nghĩ một lát rồi mắt sáng lên: “Ông Lý, là ông sao! Ông lại muốn mở rộng kinh doanh ạ?”
“Đúng vậy, tôi nhắm con phố này từ lâu rồi.”
Hóa ra ông Lý này nãy giờ trà trộn trong đám đông để quan sát. Tôi mỉm cười: “Được, ông Lý, tôi rất mong được hợp tác với ông.”
“Ok, tôi đi trước đây, có gì liên lạc sau, Tiểu Vương có số tôi rồi.” Nói xong, ông Lý vẫy tay rời đi.
Anh môi giới cười không khép được miệng, ghé tai tôi nói: “Anh Hứa, ông Lý là người sảng khoái lắm, anh cứ yên tâm cho ông ấy thuê.”
Đúng là cái cũ đi cái mới đến, khách thuê cũng vậy. Lúc này chị Phương đột nhiên lại sấn tới, cười nịnh nọt: “Tiểu Hứa, nếu tiệm của chị đóng cửa, em biết tìm đâu ra bánh xèo ngon thế này? Chị vẫn muốn thuê tiếp, vậy cứ theo mức tăng 50% lúc nãy nhé.”
Thái độ của chị Phương biến đổi nhanh như chớp, không ai lường trước được. Chị ta là người đầu tiên “nộp đơn xin hàng”. Thấy vậy, lần lượt những người khác cũng lên tiếng đồng ý tăng 50%.
Trần Cương định bước lên nhưng bị Chu Kiến Phong kéo lại.
“Lũ đồng đội heo này! Không nhìn ra sao? Cái gã kia với tên họ Hứa là cùng một hội đấy.”
“Họ diễn kịch cho chúng ta xem để chúng ta cuống lên mà sập bẫy thôi.”
Tôi nhíu mày, kinh ngạc nhìn Chu Kiến Phong. Trí tưởng tượng của hắn đúng là phong phú thật.
14
Đám thuê mặt bằng lại rơi vào trạng thái mông lung, không biết nên quyết định thế nào. Trần Cương vỗ trán hét lớn: “Ái chà, suýt chút nữa lại mắc lừa tên họ Hứa. Anh Chu, anh đúng là thông minh nhất, anh là trụ cột của chúng ta!”
Chu Kiến Phong hài lòng gật đầu. Tôi nhìn họ cười khì khì: “Được, các người nói một hội thì cứ coi là một hội đi. Dù sao giá thuê vẫn tăng gấp đôi, thuê hay không tùy.”
Bụng tôi đã sôi sùng sục vì đói, tôi không muốn tiếp chuyện họ nữa. Lúc rời đi, tôi vẫn nghe thấy họ bàn tán xôn xao:
“Họ thực sự là một hội sao?”
“Cứ chờ mà xem, lát nữa tên họ Hứa sẽ quỳ xuống cầu xin chúng ta thuê mặt bằng thôi.”
“Lúc đó, giá thuê bao nhiêu là do chúng ta quyết định.”
Tôi mỉm cười, họ vẫn còn đang nằm mơ giữa ban ngày. Tôi ghé vào một tiệm mì gạo ở phố bên cạnh. Nhân viên vừa ra đã hỏi tôi có kiêng gì không.
“Tôi bị dị ứng hành, không ăn hành.”
“Vâng ạ, thưa anh.”