Chương 6 - Sự Chọn Lựa Của Thánh Nữ
Vì tôi nhìn ra được, chị ta đang áy náy thật.
Tôi nói: “Ứng Nhu, chị muốn ra ngoài, có thể nói thẳng với tôi.”
Chị ta sững sờ.
“Chị nói với tôi, tôi tự nghĩ cách, hoặc chúng ta cùng nhau nghĩ cách,” tôi nói, “Không cần phải đi đường vòng xa đến vậy.”
Chị ta ngơ ngẩn một lúc, bỗng bật khóc thành tiếng.
Không phải kiểu khóc giả lả, mà là khóc thật, khóc đến mức bờ vai run bần bật.
Tôi đứng bên cạnh, không dỗ dành, cũng không rời đi.
Cứ đứng đó.
Đợi chị ta khóc xong, lấy ống tay áo lau mặt, nghẹn ngào hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Tôi vào tham gia buổi lễ,” tôi đáp, “Chị về nhà đợi tin.”
“Em thật sự muốn nhận sắc phong?”
Tôi không trả lời câu hỏi này.
Chỉ nói: “Đi thôi.”
7
Buổi lễ bắt đầu lại.
Tiếng trống lại vang lên, còn trầm đục và vững chãi hơn trước, tựa như nhịp tim của núi rừng.
Tôi lại đứng trước mặt Tộc trưởng.
Những người xung quanh lại xúm lại, đông hơn cả ban nãy, có lẽ nghe nói có biến cố nên đều chạy tới xem náo nhiệt.
Tộc trưởng nhìn tôi: “Nghĩ kĩ rồi chứ?”
“Nghĩ kĩ rồi,” tôi đáp, “Nhưng cái điều kiện kia của cháu, Tộc trưởng vẫn chưa trả lời.”
Ông nheo mắt: “Cháu hỏi kẻ mang Thánh nữ đi chịu hình phạt gì.”
“Đúng vậy.”
“Ta đã trả lời cháu rồi,” ông nói, “Vĩnh viễn trục xuất khỏi tộc, thân nhân chịu phạt liên đới.”
“Vậy nếu như,” tôi nói, “Thánh nữ tự mình bước đi thì sao?”
Từ đường lại chìm vào im lặng.
Tộc trưởng chằm chằm nhìn tôi: “Ý cháu là sao?”
“Ý cháu là,” giọng tôi rành rọt, “Nếu không có ai mang Thánh nữ đi, mà là Thánh nữ tự mình bước ra khỏi cổng bản, thì chịu hình phạt gì?”
Ông im bặt.
Xung quanh bắt đầu có người ghé tai nhau thì thầm, tiếng ồn ào mỗi lúc một lớn.
Tộc trưởng đưa tay lên, ra hiệu mọi người im lặng.
Ông nhìn tôi, nhìn rất lâu, mới lên tiếng: “Trong quy củ của tổ tông, chỉ có điều khoản Thánh nữ bị kẻ khác mang đi, chưa từng có tiền lệ Thánh nữ tự mình bước đi.”
“Bởi vì,” ông ngừng lại, “Chưa từng có Thánh nữ nào tự mình bước đi cả.”
“Nói cách khác,” tôi tiếp lời, “Trường hợp này, trong quy củ không hề ghi chép.”
Ông không phủ nhận.
Tôi hít sâu một hơi: “Tộc trưởng, hôm nay cháu đến đây, không phải để nhận sắc phong.”
Cả từ đường lập tức nổ tung.
Tiếng bàn tán từ bốn phương tám hướng ập tới như thủy triều dâng.
Bố mẹ chen qua đám đông, mẹ mặt mày tái mét: “Ứng Ninh!”
Tôi không nhìn bà, ánh mắt chỉ hướng về phía Tộc trưởng.
Tộc trưởng cũng chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cháu nói rõ xem,” giọng ông trầm xuống, “Cháu định làm gì?”
“Cháu muốn xin Tộc trưởng xem xét lại quy củ này,” tôi nói, “Thánh nữ giữ bản, là giữ gìn cái bản, che chở cho tộc nhân.”
“Nhưng Ứng Nhu không giữ nổi,” tôi nói, “Chính miệng Tộc trưởng cũng đã nói vậy.”
“Vậy cái vị trí này, cứ phải bỏ trống hay sao?”
Tộc trưởng không lên tiếng.
“Cháu có thể giữ,” tôi nói, “Nhưng cháu không muốn dùng phương thức sắc phong này để giữ.”
“Sau khi sắc phong, cả đời cháu không thể bước ra khỏi cổng bản, thế nhưng những việc trong bản, có biết bao nhiêu chuyện cần người chạy vạy bên ngoài?”
“Thương lượng giá cả với lái buôn dược liệu bên ngoài, vận chuyển lâm sản lên thành phố, giúp đỡ thanh niên trong bản liên hệ trường học, tìm kiếm việc làm…”
“Những việc đó, cần một người có thể đi ra ngoài và quay trở về, chứ không phải một bức tượng sống bị nhốt trong bản.”
Từ đường tĩnh lặng đến mức một chiếc kim rơi cũng nghe thấy.
Ngón tay Tộc trưởng gõ nhẹ lên tẩu thuốc, không nói gì.
Tôi nói tiếp: “Cháu học đại học chuyên ngành kinh tế nông nghiệp, cháu biết cách giúp bản bán được lâm sản ra ngoài, cũng biết cách giao thiệp với người ngoài.”
“Sắc phong là một con đường, nhưng không phải là con đường duy nhất.”