Chương 7 - Sự Chọn Lựa Của Một Trọng Sinh
Nhị ca không biết từ lúc nào đã ngồi trên đầu tường, đuôi mắt chứa ý cười, giống như một con hồ ly không xương.
Đại ca lập tức phì cười: “Đấy, kẻ si tình hàng thật giá thật tới rồi kìa.”
Nhị ca nhảy từ trên tường xuống, ta liếc mắt liền thấy lớp băng gạc quấn dưới ống tay áo huynh ấy.
“Huynh bị thương rồi?” Ta vội vàng bước tới, “Làm sao mà ra nông nỗi này?”
“Đỡ đòn thay người ta chứ sao.” Đại ca thong thả chêm vào.
“Bùi Chí!” Ta suýt nữa tức chết, “Sau này bớt qua lại với Ninh Vương đi!”
“Không được đâu.” Nhị ca cười nhạt, đồ ti tiện muốn ăn đòn.
Ta nhắm mắt lại, bỗng cảm thấy cả nhà cùng lên đoạn đầu đài có khi cũng là ý hay.
Đại ca cũng xúm lại xem vết thương của huynh ấy, thấy quả thực không sao, mới nói:
“Trận vây giết ngày hôm qua Ninh Ninh của đệ vốn dĩ mười mươi phải chết rồi.”
Ta cảnh giác nhìn Đại ca: “Sao huynh biết?”
“Bên Thụy Vương đã nhận được tin tức từ trước, ta còn phái người đi khuấy đục nước, tiện thể chờ để cứu ngài ấy.” Huynh ấy thong thả xoay cành hoa, “Nhưng ta còn chưa ra tay, bên kia đã dừng lại rồi, còn lòi đâu ra một đám người cứu ngài ấy đi mất.”
Nhị ca rõ ràng sững sờ: “Không phải người của huynh sao?”
Đại ca mặt ngây thơ vô số tội: “Không phải.”
Lòng ta “thịch” một tiếng.
Vết thương tối qua của Tạ Uyên… lẽ nào là vì cứu Nhị ca mà thành?
Hắn trọng sinh một đời, chắc chắn là biết Nhị ca ta sẽ bị vây giết, nên mới về kinh sớm để bố trí cứu người.
19
Trong lòng ta nhớ mong vết thương của Tạ Uyên, muốn về phủ gặp hắn ngay lập tức.
Nhưng vẫn không nhịn được nói thêm vài câu: “Dạo này mấy huynh yên phận một chút đi, đừng có xán lại gần mấy vị Vương gia đó nữa.”
“Cũng đừng đi gặp Lâm tỷ tỷ nữa.” Ta lườm Đại ca, “Nếu không chẳng những tự hại mình, mà còn làm liên lụy gia đình Lâm tỷ.”
Nụ cười trên mặt Đại ca nhạt đi vài phần, trầm giọng “Ừ” một tiếng, có vẻ như thật sự lọt tai rồi.
Nhị ca lại phì cười: “Yên tâm, phong thủy mộ phần tổ tiên nhà họ Bùi tốt lắm, không dễ chết đâu.”
Ta cười lạnh: “Thế sao? Vậy có muốn bây giờ đến Ngọ Môn tham khảo địa hình trước luôn không?”
Nhị ca rốt cuộc cũng bị ta làm cho sặc một ngụm rượu.
Đại ca đăm chiêu nhìn ta một cái: “Trước kia muội đâu có quản mấy chuyện này.”
Đúng thế.
Trước kia trong đầu ta chỉ quanh quẩn chuyện làm sao để gả cho Thẩm Nguy.
Cứ nghĩ phủ Quốc công quyền khuynh triều dã, có nhảy nhót thế nào cũng chẳng xảy ra chuyện gì.
Hơi đâu mà lo.
20
Về đến phủ, trời đã tối mịt, ngoài hành lang đã chong đèn, hắt bóng xuống cây cỏ trong viện một cách dịu dàng.
Hiếm khi Tạ Uyên đợi ta về cùng ăn cơm.
Hai người ngồi trước bàn, người xới cơm kẻ gắp thức ăn, một hỏi một đáp, cũng không đến nỗi lạnh nhạt.
Chỉ là vừa đặt đũa xuống, Liễu Nguyệt đã bưng một chậu lan tìm đến.
Cánh hoa trắng nhụy vàng, đang nở rộ tuyệt đẹp.
Nàng ta bảo vì lần trước ta tặng nàng ta cây trâm lan ngọc đó, nên nàng ta cất công chọn một chậu hoa thật đẹp mang về để cảm tạ.
Ta vui vẻ vươn tay định đón lấy, Tạ Uyên lại lạnh lùng nói: “Hoa này ngươi cứ giữ lại cho mình là được, chỗ của phu nhân không cần.”
Tay Liễu Nguyệt khựng lại giữa không trung, nụ cười trên mặt dần cứng đờ, tiến không được mà lùi cũng không xong.
“Chàng nói gì vậy?” Ta liếc Tạ Uyên một cái, “Ta rất thích hoa lan mà.”
“Rõ ràng nàng thích hải đường!” Tạ Uyên cau mày, giọng điệu mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
Ta khựng lại một nhịp, ngược lại có chút bất ngờ vì hắn còn nhớ kỹ điều này.
“Ta cũng thích hoa lan.” Ta nhận lấy chậu hoa đó, tiện tay đặt lên giá hoa ngoài hành lang, “Nhắc mới nhớ, Liễu Nguyệt đã theo chàng bao nhiêu năm nay, không danh không phận, hay là…”
“Không cần.” Ta còn chưa nói xong, đã bị hắn ngắt lời, “Chuyện loại này, không phiền phu nhân bận tâm.”
Ta lập tức ngậm miệng, cũng cảm thấy mình nhất thời lỡ lời.
Phu thê giả, cớ sao lại thò tay nhúng mũi vào chuyện nội viện của hắn làm gì.
Ta đang nghĩ cách vớt vát lại câu chuyện, Tạ Uyên đã đứng phắt dậy, buông thõng một câu không đầu không đuôi:
“Phu nhân đi một chuyến vào cung về, ngược lại càng hào phóng hơn nhỉ.”
“?”
Ta mờ mịt không hiểu gì.
Ý gì đây?
21
Tạ Uyên không đợi ta vặn hỏi, nhấc chân bước ra ngoài.
Đến góc hành lang, hắn liếc nhìn chậu lan kia một cái, như thể chướng mắt, vươn tay ra, bưng luôn cả chậu hoa đó đi.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng chậu hoa vỡ vụn.
Tiếng loảng xoảng nứt nẻ dọa ta giật mình.
Ta vội vàng quay sang nhìn Liễu Nguyệt, nàng ta đứng sững tại chỗ, vành mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt to hạt thi nhau rơi xuống.
Ta buồn bực: “Là ta suy nghĩ không chu toàn, làm khó ngươi rồi.”
Liễu Nguyệt như không nghe thấy, nức nở nghẹn ngào: “Hóa ra… đây cũng là loài hoa mà nàng ấy thích.”
Giọng nói thật nhỏ, giống như chỉ đang nói cho mình mình nghe.
Lòng ta hơi chùng xuống: “Cái gì cơ?”
Liễu Nguyệt chợt giật mình hoàn hồn: “Không có gì, là nô tỳ lỡ lời.”
Ta cho người hầu lui ra hết, kéo nàng ta ra hành lang ngồi: “Người ngươi nói là Tống cô nương đúng không?”
Liễu Nguyệt không phủ nhận, chỉ cúi đầu, âm thầm rơi lệ.