Chương 14 - Sự Chọn Lựa Của Một Trọng Sinh
Cha ta thấy Lục Hoài An quả thực đã rời kinh, hoàn toàn tin sái cổ cái chuyện “trọng sinh” xạo láo của ta.
Từ đó ông như biến thành một người khác.
Trước tiên ném Đại ca ta vào quân doanh, lại tự mình giám sát Nhị ca ta đọc sách.
Ngày ngày đề phòng như phòng cướp, chỉ sợ đứa con trai nào sơ sẩy quay đi một cái, lại đi liều mạng vì người ta.
Nhị ca ta bị nhốt một tháng trời, tâm tư ngày đêm hướng về Ninh Ninh của huynh ấy, cả người cứ như cọng rau héo.
Hôm đó ta về phủ cùng huynh ấy uống rượu, uống say rồi, ngã lăn ra sập, mơ mơ màng màng lại thấy Ninh Vương trèo tường viện vào.
Hai người thì thầm rất lâu dưới gốc cây ngô đồng kia, ta loáng thoáng nghe Ninh Vương nói một câu:
“Kinh thành này lạnh quá.”
“Tùy Chi.”
“Đi theo ta đi.”
Ngày thứ hai.
Quả nhiên truyền ra tin tức Ninh Vương chủ động xin chỉ được chuyển đi đất phong.
Cha ta sau khi nghe tin, ngồi im lặng rất lâu trong sảnh.
Cuối cùng vậy mà lại hiếm hoi không chửi mắng Nhị ca ta, chỉ buông thõng một câu: “Cút đi, cút được càng xa càng tốt.”
33
Trong lòng ta biết, những chuyện này, đều là do Thẩm Nguy làm.
Khoảng thời gian này, vì chuyện của Bùi gia, ta đã gặp chàng vài lần.
Nói cho cùng, thứ ta và chàng cầu mong chẳng khác nhau là mấy.
Chàng không muốn triều cục lại sinh sóng gió, ta không muốn Bùi gia giẫm lên vết xe đổ.
Có rất nhiều chuyện, nếu có thể phòng tránh từ trước, đương nhiên là tốt nhất.
Mà những chuyện nhà ta, trớ trêu thay chuyện nào chuyện nấy đều dính líu đến triều đường.
Thế là ta đem những chuyện đứt gãy lộn xộn trong nhà, ngắt quãng kể lại cho chàng nghe.
Thẩm Nguy phần lớn thời gian chỉ lắng nghe, thi thoảng nhàn nhạt đáp lại một hai câu.
Nhưng chẳng hiểu sao, những chuyện vốn dĩ đè nén khiến ta không thở nổi đó, đến chỗ chàng, dường như luôn có thể trở nên an ổn hơn đôi phần.
Một số chuyện ban đầu ta cứ nghĩ thế cục không thể nào cứu vãn nổi, cuối cùng vậy mà đều bị chàng bất động thanh sắc áp xuống.
Ta còn phát hiện, mỗi lần ta đến Thẩm phủ, trên bàn luôn bày sẵn món bánh mứt hấp đường của cửa tiệm bên thành Tây.
Loại trà pha cho ta, cũng luôn là trà mai mơ.
Đến cả những chậu hải đường vốn bày bên bậu cửa sổ trong sảnh phụ, cũng được dời đến ngay cạnh chỗ ta hay ngồi.
Chăm lo từ chi tiết nhỏ, giống hệt như đã âm thầm chú ý đến ta từ rất lâu rồi.
Thẩm Nguy làm việc luôn luôn kín kẽ giọt nước không lọt, đã từng định nghị thân với ta, thăm dò sở thích của ta, thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ là như thế, ta lại không khỏi liên tưởng đến Tạ Uyên.
Hắn luôn miệng nói kiếp trước thương nhớ ta rất lâu, nhưng ngoài việc nhớ ta thích hải đường ra, còn lại dường như hoàn toàn không biết gì.
Dạo gần đây hắn cũng chẳng rảnh rỗi, cứ như cố ý ăn thua với ai vậy, mỗi lần biết ta đi Thẩm phủ, về nhà là phải giữ cái mặt lạnh tanh một lúc lâu.
Nhưng lạnh xong rồi, lại càng để tâm đến ta hơn.
Thỉnh thoảng đêm về muộn, cũng phải vòng qua xem ta đã ngủ chưa.
Có lúc lại cố tình bảo vết thương đau, khăng khăng bắt ta bôi thuốc cho.
Có điều những ngày qua ta ngấm ngầm điều tra hắn và Tống Dao.
Càng tra, lòng càng lạnh đi.
Càng tra, càng thấy sởn gai ốc không tả được.
Ta đem những gì tra được từng mảnh từng mảnh ghép lại với nhau, ghép đến cuối cùng, chỉ còn lại một đáp án duy nhất có thể giải thích được tất thảy.
Thế là ngày càng lười để ý đến hắn.
Hắn giận dỗi một trận, lại chạy đi chỗ Liễu Nguyệt.
Ta cũng chẳng thèm bận tâm, chỉ muốn tìm cơ hội để hòa ly với hắn.
34
Ngày hôm ấy, ta hẹn bàn chuyện với Thẩm Nguy, lại đến Thẩm phủ.
Dạo này ta hay lui tới, môn phòng đã nhẵn mặt ta, ngay cả thông báo cũng chẳng cần, liền nghênh đón ta vào trong.
Ta quen cửa quen nẻo đi ra hậu viện, vòng qua hành lang gấp khúc, liền nhìn thấy Tống Dao và Thẩm Nguy đang đứng bên ao sen.
Ta còn đang do dự xem có nên tiếp tục bước lên hay không, giây tiếp theo, Tống Dao bỗng nhào tới ôm chầm lấy Thẩm Nguy từ phía sau.
Ta sững sờ tại chỗ, khoảnh khắc ấy, vô số điều trước giờ vẫn không nghĩ thông suốt được, bỗng nhiên đều có đáp án.
Ngực ta nghẹn ứ, nhưng cũng chẳng muốn quấy rầy họ, xoay người định rời đi.
Phía sau bỗng vang lên một giọng điệu gấp gáp: “Bùi Dực!”
Thẩm Nguy đẩy Tống Dao ra, rảo bước đuổi theo.
Chàng nắm chặt lấy cổ tay ta, nhịp thở lại có chút hỗn loạn: “Nàng… định đi sao?”
Ta khẽ cười một tiếng: “Ta đến không đúng lúc.”
Thẩm Nguy cau mày: “Không phải như nàng nghĩ đâu.”
Chàng ngừng một lúc: “Ta… có thể giải thích.”
“Thẩm đại nhân không cần phải giải thích.” Ta lướt qua chàng, nhìn về phía Tống Dao đang tái mét mặt mày đứng cách đó không xa, “Hay là, để Tống cô nương giải thích đi.”
35
“Phu nhân có ý gì?”
Tống Dao đỏ hoe mắt tiến lên phía trước.
“Lão sư chưa cưới, ta chưa gả, chẳng qua chỉ là nói nhiều với nhau vài câu mà thôi.”
“Ngược lại là phu nhân, tùy ý ra vào hậu viện Thẩm phủ như thế…” Nàng ta khẽ cắn môi, “Phu nhân không sợ lời đồn thổi, lẽ nào cũng chẳng màng đến thanh danh của Lão sư sao?”