Chương 10 - Sự Chọn Lựa Của Một Trọng Sinh
Ta giật mình: “Sao cha lại nói vậy?”
“Mày không phải người trọng sinh à? Sao, lại không biết chuyện này rồi?” Cha ta vẻ mặt trào phúng.
Ta khựng lại.
Ông già này một khi đã cất cái não yêu đương đi, thì đầu óc lại nhạy bén hơn bất cứ ai.
Ta vội chống chế: “Kiếp trước con dồn hết tâm trí vào Thẩm Nguy, hơi đâu mà về phủ quản mấy chuyện này, không biết có chuyện này!”
Cha ta lúc này mới chậm rãi nói: “Mấy hôm trước ta cùng hắn nghị sự trước mặt bệ hạ, tiểu tử đó cứ để tâm hồn lơ lửng trên mây. Cho đến khi ra khỏi cửa, có một thị vệ lén gật đầu với hắn, sắc mặt hắn mới dịu đi.
Lúc đi còn bày ra cái bộ dạng thâm thúy bí hiểm, bảo ta lúc rảnh rỗi thì quản giáo lại hai thằng nghịch tử đó… Lão tử còn cần nó phải dạy à?”
“Hắn là người của Đông cung,” Ta dò xét, “Biết đâu hắn lo lắng cho sự thành bại của hành động thì sao?”
“Hắn là người của Bệ hạ.” Cha ta lập tức chỉnh lời ta, “Hơn nữa hắn không ngu đến vậy.”
“Với lại tiểu tử đó mà thật sự muốn giết người, thì đầu Nhị ca con đã sớm rớt đài rồi! Còn những kẻ ở Đông cung, nếu không có Thẩm Nguy mở lời, ai dám giữa đường thu đao?”
Hình như cũng có lý.
Ta thấy cha ta đã khôi phục lại lý trí, vội kéo chủ đề quay lại:
“Đấy cha xem, Nhị ca đã vì chuyện bè phái mà đổ máu rồi, đây chính là điềm báo. Cha tin con một lần này, được không?”
Cha ta không nói gì.
Ông ngoảnh đầu lại, nhìn bài vị tổ tông, trầm mặc hồi lâu.
Nửa ngày sau, ông buồn bực lên tiếng: “Một tháng, nếu tên họ Lục đó thật sự đi khỏi đây, ta sẽ tin mày.”
25
Khi từ từ đường bước ra, trời đã tối mịt.
Gió trong viện thổi qua sau lưng mới chợt nhận ra đã túa một lớp mồ hôi lạnh.
Vừa nãy đứng chém gió dông dài trước mặt cha, chính bản thân ta suýt chút nữa cũng tin sái cổ rồi.
Trọng sinh. Tru di tam tộc. Thẩm Nguy. Tạ Uyên.
Một mớ bòng bong.
Trớ trêu thay nút thắt khó gỡ nhất bây giờ lại rơi vào người một cái tên Lục Hoài An.
Theo lời Tạ Uyên, Lục Hoài An kia tự nhiên là sẽ không đi.
Chẳng những không đi, về sau hình như còn có chút dây dưa không rõ ràng với nương ta. Bằng không cha ta cũng sẽ chẳng xông tới Đông cung làm loạn.
Ta đắn đo tới lui, phát hiện chìa khóa thay đổi cục diện, rốt cuộc lại nằm trên người cái ông Lục Hoài An này.
Thực ra Nhị ca ta nói đúng, phong thủy tổ tiên nhà ta rất tốt.
Chỉ cần cha ta không vác kiếm xông vào Đông cung, thì dăm ba cái trò ghen tuông tranh sủng vớ vẩn của hai ông anh trai kia, cha ta vẫn có thể dẹp yên được.
Dù sao thì trong cung cũng không muốn dễ dàng đụng đến phủ Trấn Quốc công.
Cái khó, chỉ là Lục Hoài An.
Hai ngày tiếp theo, ta không về Hầu phủ, chuyên tâm tìm cách tống cổ người này đi.
Người đầu tiên ta nghĩ đến là Thái hậu.
Lão phật gia xưa nay rất thương ta, chỉ ngặt nỗi người ngay cả Lục Hoài An là ai cũng không biết. Đường đường là Đương triều Thái hậu lại phải tự mình ra mặt thu thập một tên mưu sĩ của Đông cung, danh bất chính ngôn bất thuận, ta cũng chẳng thể đưa ra một lý do đàng hoàng nào.
Thái tử ta cũng đã từng nghĩ tới.
Nói đến thì, Thái tử đối xử với ta trước nay vẫn luôn rất tốt.
Hồi nhỏ ta vặt trụi đuôi con công trong ngự hoa viên, vẫn là ngài ấy đứng ra gánh vạ thay.
Nhưng cái ân tình cỏn con đó của ta, hiển nhiên chẳng thể so được với tâm phúc mới nhận của ngài ấy. Huống hồ chuyện Đại ca ta từng định thân với Thái tử phi, mọi người đều ngầm hiểu, giờ chạm mặt nhau cũng lúng túng.
Ta thậm chí nghiêm túc tính tới chuyện tìm vài tay chân đi trùm bao tải Lục Hoài An vứt ra khỏi thành.
Nhưng nghĩ kỹ lại, vứt ra rồi hắn vẫn sẽ bò về.
Chẳng lẽ giết hắn? Nếu vậy nương ta đại khái sẽ giết ta trước.
Huống hồ hắn hiện giờ bước chân không rời khỏi Đông cung nửa bước, hoàn toàn không có cơ hội.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng chỉ còn sót lại một người.
Thẩm Nguy.
Nếu có thể nhờ chàng mở lời điều Lục Hoài An rời khỏi kinh thành…
Mặc dù Tạ Uyên luôn mồm nói kiếp trước Thẩm Nguy thế này thế nọ.
Nhưng sau mấy lần tiếp xúc, ta luôn cảm thấy, chàng đối xử với ta… dường như có nhiều kiên nhẫn hơn so với người khác.
Nếu đúng như lời cha ta nói, là Thẩm Nguy đã gật đầu, Đông cung mới chịu rút tay về.
Vậy thì chàng tựa hồ cũng chẳng giống như lời Tạ Uyên nói, hận không thể đẩy phủ Trấn Quốc công vào chỗ chết.
Ta càng nghĩ, lại càng thấy cách này có thể khả thi.
Chỉ là ta nên dùng lý do gì để cầu xin chàng? Chàng lại dựa vào đâu để giúp ta?
26
Ta nằm bò trên sập suy nghĩ suốt cả một đêm.
Cảm thấy chuyện cầu cạnh người ta, quan trọng nhất vẫn là ở chữ “thành”.
Thẩm đại nhân không thiếu tiền, không thiếu quyền, ta cũng chẳng có gì để trao đổi với chàng.
Đã vậy, chi bằng cứ thản nhiên đi cầu xin.
Dù sao việc ta xin cũng chẳng phải chuyện gì khuất tất khó lọt tai.
Chẳng qua chỉ là chuyện cha ta ngày trẻ không cạnh tranh lại người ta, đợi người ta chết rồi mới cưới được nương ta thôi. Nay bỗng phát hiện đối phương chưa chết, lại còn vác mặt đến tìm, nhất thời lên cơn điên mà thôi.
Mất mặt thì có mất mặt, nhưng cũng là mất mặt cha ta, liên quan gì đến ta đâu?