Chương 2 - Sống Lại Trong Ngày Tận Thế
Một máy xử lý chất thải cỡ nhỏ có chức năng khử mùi.
Hai mươi thùng trồng rau.
Rác nhà bếp và chất thải trong nhà vệ sinh có mùi quá nặng, vừa hay có thể cho vào máy xử lý rồi tận dụng để trồng rau.
Đồ dùng sinh hoạt: 10.000 tệ.
Một trăm thùng băng vệ sinh.
Một trăm thùng khăn ướt.
Năm mươi thùng khăn giấy.
Hai mươi bộ quần áo đủ dùng cho bốn mùa xuân hạ, thu, đông.
Mười bộ chăn mùa đông và mùa hè.
Hai trăm quyển sách.
Đồ gia dụng: 150.000 tệ.
Năm tủ đông loại lớn dùng trong siêu thị.
Một máy lọc không khí.
Một máy lọc nước.
Bốn máy phát điện năng lượng mặt trời.
Một máy phát điện chạy bằng sức người.
Một chiếc drone.
Ba bồn chứa nước hai tấn.
Mười camera siêu nhỏ.
Các loại dụng cụ nấu ăn.
Các loại thiết bị điện gia dụng thường dùng.
Số tiền hiện còn: 85.000 tệ.
Tôi cố gắng để lại càng nhiều tiền càng tốt cho việc gia cố và cải tạo nhà cửa.
Tôi nhất định phải đảm bảo nơi ở đủ an toàn.
Sau đó, tôi liên hệ thuê một cửa hàng ở khu dân cư gần căn nhà, bỏ ra năm nghìn tệ thuê trong một tháng.
Tiếp theo, tôi liên hệ với vài quản lý bán sỉ của các siêu thị qua mạng xã hội, chuyển tiền đặt cọc, nói rằng tôi chuẩn bị mở siêu thị.
Tôi yêu cầu họ trong ngày mai phải chuẩn bị đầy đủ hàng hóa theo danh sách rồi chuyển đến cửa hàng.
Làm xong tất cả, tôi nhìn giờ.
Đã một giờ sáng.
Tôi đặt điện thoại xuống rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
2
Sáng hôm sau, đúng tám giờ, tôi chuẩn bị đầy đủ giấy tờ rồi đi thẳng đến nơi thuê nhà.
Khu dân cư này quả thật rất hẻo lánh.
Các khu nhà thương mại xung quanh đều đang trong quá trình xây dựng, nhiều con đường bị chặn.
Tôi chạy chiếc xe điện nhỏ vòng vèo rất lâu mới tới nơi.
Ở cổng khu dân cư, một người phụ nữ xinh đẹp mặc áo da đính đinh tán, nhuộm mái tóc rực rỡ đang đứng chờ.
“Xin chào, cô là người đến xem nhà đúng không?”
Giọng nói đầy từ tính của người phụ nữ vang lên.
“Vâng.”
Tôi mỉm cười với cô ấy rồi đi theo vào trong.
Trên đường, cô ấy nói rất nhiều.
Qua đó tôi biết căn nhà này vốn được cô ấy chuẩn bị để mở studio làm đẹp.
Nhưng khu vực xung quanh vẫn chưa phát triển hoàn thiện nên cô ấy quyết định cho thuê trước.
Tuy nhiên, thời hạn thuê tối đa chỉ hai năm.
Tiền thuê khá cao vì lúc xây dựng, cô ấy đã tính đến việc các thiết bị làm đẹp rất đắt tiền và khách hàng cần sự riêng tư.
Vì thế toàn bộ căn nhà đều sử dụng những vật liệu kiên cố nhất trên thị trường.
Cửa và kính đều đạt cấp chống đạn.
Khả năng cách âm cũng cực kỳ tốt.
Sau đó, cô ấy hỏi tại sao tôi lại muốn thuê căn nhà này.
Tôi cười nói:
“Bố mẹ ép tôi kết hôn, thật sự không còn nơi nào để đi. Tôi chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh sống một mình một thời gian.”
Cô ấy vỗ nhẹ vai tôi, khẽ thở dài.
Căn nhà quả thật vô cùng rộng rãi.
Khả năng cách âm cũng cực kỳ tốt.
Ngay cả tiếng máy xúc từ khu thương mại đang thi công bên cạnh cũng không nghe thấy.
Tôi lập tức chuyển tiền ngay tại chỗ.
Sau đó cùng chủ nhà kiểm tra chi tiết rồi ký hợp đồng.
Chủ nhà nhập dữ liệu nhận diện khuôn mặt của tôi vào hệ thống, xóa thông tin của mình đi.
Cô ấy giữ lại một chìa khóa dự phòng.
Sau đó để lại cho tôi một bóng lưng vô cùng tiêu sái rồi rời đi.
Tôi mệt mỏi ngồi xuống sàn.
Vốn dự định phải bỏ ra 130.000 tệ cho căn nhà, bây giờ ít nhất tiết kiệm được 80.000 tệ.
Tôi lập tức liên hệ với quản lý cửa hàng nội thất.
Tôi trả thêm mười nghìn tệ, yêu cầu họ lập tức đưa toàn bộ đồ nội thất, giường, sofa, dụng cụ nấu ăn, máy lọc không khí và những thiết bị khác đến lắp đặt đầy đủ.
Tôi chẳng kịp ăn cơm, bắt đầu làm theo hướng dẫn trên mạng để kiểm tra độ chắc chắn của căn nhà.
Quả thật đúng như lời chủ nhà nói.
Kiểm tra được khoảng một tiếng, từng chiếc xe tải nhỏ lần lượt dừng trước cửa.
Tôi đứng chỉ huy công nhân lắp đặt đủ loại đồ gia dụng và thiết bị điện.
Bận rộn mãi đến mười giờ đêm.
Hiện tại chỉ còn máy phát điện năng lượng mặt trời, tủ đông lớn dùng trong siêu thị và camera siêu nhỏ là chưa lắp.
Tôi ăn qua loa một hộp cơm rồi lao thẳng lên chiếc giường mềm mại, nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Nhìn màn hình, tôi phát hiện là lãnh đạo gọi tới.
Suýt nữa vì bận rộn mà tôi quên mất chuyện công việc.
Tôi xoa cái đầu đau nhức, bắt máy rồi xin lãnh đạo nghỉ phép một tuần.
Tôi vừa định đứng dậy thì trước mắt tối sầm, lại ngã xuống.
Có lẽ tôi bị sốt.
Đầu đau như muốn nứt ra.
Tôi cầm điện thoại lên nhưng lại không biết nên gọi cho ai.
Cuối cùng, tôi cố gắng gượng dậy, chuẩn bị tự mình đến bệnh viện.
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra.
Đúng rồi.
Suýt nữa quên mất thuốc men.