Chương 1 - Sống Lại Ngày Tết Nguyên Tiêu
Đêm giao thừa, tôi đang sốt cao vừa uống xong thuốc kháng sinh cefalexin, chồng tôi vẫn kéo tôi đi ăn bữa cơm đoàn viên.
Khi nâng ly rượu, tôi giải thích rằng mình đã uống thuốc nên không thể uống rượu.
Em gái nuôi của chồng lại rót cho tôi một ly nước ngọt.
“Chị dâu, vậy thì chị lấy nước ngọt thay rượu cũng được.”
Dưới ánh mắt của chồng, tôi cầm ly nước ngọt uống cạn.
Thấy tôi uống xong, em gái nuôi lại cười khẩy.
“Trong ly nước đó tôi đã đổ nửa ly rượu rồi, chị uống mà không sao đấy thôi? Tôi thấy chị cố tình không uống rượu là muốn dằn mặt gia đình tôi, tiếc là tôi chuyên trị những kẻ không phục.”
Tim tôi đập nhanh, thở không ra hơi, phải rửa ruột trong bệnh viện và cấp cứu suốt ba ngày mới thoát khỏi nguy hiểm.
Để xin lỗi, em gái nuôi ngỏ ý muốn chăm sóc tôi. Khi tôi họp video với đối tác, tôi dặn cô ấy đừng làm phiền.
Giữa cuộc họp, cô ấy cầm loa xông thẳng vào phòng tôi nhảy múa tập thể ngoài quảng trường.
Kết quả là đối tác tức giận hủy hợp tác, công ty thiệt hại hàng chục triệu, tôi cũng mất việc.
Tôi chất vấn, cô ta lại ngẩng cao đầu nói:
“Đây là nhà của anh tôi, tại sao tôi không được vào? Chị muốn dằn mặt tôi, nhưng tôi chuyên trị những kẻ không phục.”
Chồng dẫn em gái đến xin lỗi tôi. Nể mặt chồng, tôi bỏ qua.
Em gái nói muốn nấu ăn cho tôi. Tôi dặn kỹ phải khóa gas sau khi nấu, kẻo bị ngộ độc.
Cô ta chuốc cho tôi say, mở van gas, khóa trái tôi trong bếp.
“Muốn dạy tôi à? Tôi chuyên trị những kẻ không phục.”
Cuối cùng, tôi chết ngạt trong bếp do ngộ độc khí gas.
Khi mở mắt, tôi đã quay lại đúng ngày Tết Nguyên Tiêu.
“Chị dâu, cơm nấu xong rồi, ra ăn đi.”
Nghe tiếng quen thuộc, tôi chợt nhận ra mình đã sống lại.
Từ ngoài cửa, Hứa Nhã (tên em gái) vẫn kiên nhẫn gọi tôi ra ăn.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chồng tôi, Hứa Sơn, đã đẩy tay tôi một cái.
“Kiều Quả, Tiểu Nhã đang gọi em đấy, em không nghe thấy à?”
Tôi vội vàng lên tiếng:
“Em bị cảm, đang sốt, không ăn cơm đâu.”
Ngay giây tiếp theo, Hứa Nhã đẩy cửa bước vào, tay cầm hộp thuốc cefalexin.
“Chị dâu, đây là thuốc em mua riêng cho chị, chị uống xong thì mau ra ăn cơm đi, mọi người đang đợi. Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, cả nhà phải ăn cơm đoàn viên.”
Kiếp trước, vì không muốn làm mất lòng mọi người, tôi uống thuốc xong liền ra ăn cơm.
Khi mọi người nâng ly uống rượu, tôi vội nói mình vừa uống thuốc nên không thể uống rượu.
Hứa Nhã rót cho tôi một ly nước ngọt.
“Chị dâu, vậy chị uống nước ngọt thay rượu đi.”
Tôi vừa uống cạn, cô ta lập tức nở nụ cười đắc ý.
“Trong ly nước đó em đã đổ nửa ly rượu rồi đấy. Chị uống mà không sao, đúng không? Em thấy chị cố tình không uống rượu là muốn dằn mặt gia đình em, tiếc là em chuyên trị những kẻ không phục.”
Tim tôi đập nhanh, thở không ra hơi, phải rửa ruột và cấp cứu ba ngày ba đêm mới qua khỏi.
Nhớ lại nỗi đau kiếp trước, tôi giận đến toàn thân run rẩy.
Hứa Nhã nhìn tôi nói tiếp:
“Chị dâu, chị mau uống thuốc đi, hay là chị cố tình không muốn ăn cơm với cả nhà chúng ta?”
Hứa Sơn mất kiên nhẫn nhìn tôi.
“Kiều Quả, Tết nhất rồi, em có thể đừng lúc nào cũng kiếm chuyện được không? Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà có sao đâu.”
Tôi nắm chặt thuốc trong tay.
“Để lát nữa ngủ rồi em uống, bây giờ mình ra ăn cơm trước đã.”
Hứa Nhã lại bày ra vẻ tủi thân đáng thương.
“Chị dâu, chị có phải ghét em không? Em đặc biệt mua thuốc cho chị, vậy mà chị cũng không chịu uống. Có phải em làm sai chuyện gì khiến chị không vui không? Chị nói đi, em sẽ sửa.”
Nhìn bộ dạng ủy khuất của Hứa Nhã, Hứa Sơn đau lòng vô cùng.
“Kiều Quả, Tiểu Nhã có lòng mua thuốc cho em, em đừng không biết điều. Mau uống rồi ra ăn cơm.”
Tôi lấy ra một viên, uống với nước rồi nuốt xuống.
Trong mắt Hứa Nhã thoáng hiện lên vẻ đắc ý.
“Chị dâu, uống thuốc xong thì ra ăn cơm nhé.”
Nhìn Hứa Nhã bước ra khỏi phòng, tôi lập tức kéo tay Hứa Sơn lại.
“Hứa Sơn, dạo này dịch cúm bùng phát, hai chúng ta đi đường cả ngày, em bắt đầu cảm sốt rồi. Hay anh cũng uống một viên cefalexin để phòng trước đi.”
Hứa Sơn nghe thấy cũng thấy có lý, liền uống một viên với nước.
Sau khi anh ta rời đi, tôi lập tức nhổ viên thuốc ra vào thùng rác, rồi súc miệng ba lần mới bước ra ngoài ăn cơm.
Trên bàn ăn, Hứa Nhã nâng ly rượu lên.
“Chúc năm mới, gia đình chúng ta càng ngày càng tốt hơn. Mọi người cùng cạn ly nào!”
Tất cả đều cầm ly lên.
Tôi vội nói:
“Em không uống được rượu.”
Khóe môi Hứa Nhã cong lên, giống hệt kiếp trước, cô ta rót cho tôi một ly nước ngọt.
“Chị dâu, vậy chị dùng nước ngọt thay rượu nhé.”
Hứa Sơn nghĩ đến việc mình cũng vừa uống cefalexin, cũng rót một ly nước ngọt.
“Anh cũng dùng nước ngọt thay rượu vậy.”
Tôi nhìn Hứa Sơn uống cạn một hơi.
Hứa Nhã lạnh lùng hừ một tiếng.
“Chị dâu, trong ly nước này em đã đổ nửa ly rượu rồi đấy. Chị uống mà vẫn không sao, đúng không? Em thấy chị chỉ là không phục gia đình chúng em, muốn dằn mặt mọi người thôi. Nhưng tiếc quá, em chuyên trị loại người không phục như chị.”
Nghe vậy, sắc mặt Hứa Sơn lập tức căng thẳng, tức giận gầm lên.
“Cô đổ rượu vào nước ngọt? Uống cefalexin không được uống rượu, cô không biết sao?”
Hứa Nhã nắm tay anh ta, vừa tủi thân vừa làm nũng.
“Anh à, là chị dâu muốn dằn mặt cả nhà mình. Nếu em không trị chị ấy, sau này em còn sống sao trong nhà này được? Với lại chị ấy có sao đâu.”
Tôi thì không sao.
Nhưng Hứa Sơn… hình như sắp mất mạng.
Anh ta ôm ngực, thở dốc rồi ngã gục xuống.
Hứa Nhã mặt trắng bệch, lập tức hoảng loạn.
“Anh! Anh sao vậy?”
Bà mẹ chồng và bố chồng cũng cuống cuồng gọi tên Hứa Sơn.
Tôi cố kìm nụ cười nơi khóe miệng, giả vờ lo lắng nói:
“Ôi trời, Hứa Sơn uống cefalexin trước bữa cơm, lại còn uống nước pha rượu nữa. Mau đưa anh ấy đến bệnh viện đi, muộn là nguy hiểm đến tính mạng đấy!”
Nghe vậy, mẹ chồng vội vàng gọi xe cấp cứu.
Cuối cùng, Hứa Sơn giống hệt kiếp trước của tôi, phải rửa ruột trong bệnh viện, cấp cứu suốt ba ngày ba đêm, trải qua nỗi đau mà tôi từng chịu.
Bên ngoài phòng cấp cứu, mẹ chồng tát thẳng một cái vào mặt Hứa Nhã.
“Đồ con ăn hại! Tại sao đang yên đang lành lại pha rượu vào nước ngọt? Mày cố ý muốn hại chết con trai tao đúng không?”
Bố chồng tức giận đá một cú vào người Hứa Nhã.
“Nếu con trai tôi mà có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cô!”
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Kiếp trước, sau khi tôi bị hại phải nhập viện, Hứa Sơn và bố mẹ chồng đều khuyên tôi đừng chấp nhặt, nói rằng Hứa Nhã không cố ý.
Quả nhiên dao không cứa vào da mình thì không biết đau.
Trong mắt Hứa Nhã thoáng lên vẻ độc ác, cô ta đột nhiên nhìn tôi chằm chằm.
“Chị dâu, sao chị lại bảo anh em uống cefalexin? Có phải chị cố tình muốn hại anh ấy không?”
Tôi cười lạnh, nhìn Hứa Nhã nói giọng lạnh lùng:
“Hứa Nhã, tôi đâu có biết cô lại pha rượu vào nước ngọt. Tôi hại Hứa Sơn để làm gì? Anh ấy là chồng tôi cơ mà.”
Dù trong lòng tôi ước gì Hứa Sơn chết quách đi, nhưng bên ngoài vẫn phải giả bộ.
Hứa Nhã lại tức giận hét lên:
“Vậy sao chị không sao? Chẳng phải chị cũng uống cefalexin sao?”
Bố mẹ chồng cũng quay sang nhìn tôi.
Tôi đặt tay lên bụng, tỏ vẻ sợ hãi và ủy khuất giải thích:
“Ba, mẹ, dạo này con với Hứa Sơn đang cố gắng có con, mà con đã trễ kinh cả tháng nay rồi. Con nghi ngờ mình đang mang thai. Mà phụ nữ mang thai thì không được uống cefalexin, nên con đã nhổ thuốc ra. Hay là ba mẹ muốn con và đứa bé gặp chuyện?”
Mẹ chồng nghe xong liền vội vàng đỡ lấy tôi.
“Tiểu Quả, sao con không nói sớm! Mau ngồi xuống đi, đừng động thai khí, đây là cháu nội của nhà mình đó.”
Tôi lau khóe mắt như thể đang khóc.
“Ba mẹ, có phải hai người đang trách con không?”
Mẹ chồng vội vàng lắc đầu.
“Sao lại thế được! Con làm vậy là đúng rồi. Đứa bé trong bụng con là bảo bối của nhà họ Hứa, tất nhiên phải cẩn thận.”
Khóe môi tôi cong lên một nụ cười mờ nhạt.
Dù bố mẹ chồng có muốn trách tôi, thì vì tôi có thể đang mang thai, họ cũng không dám mở lời.
Cuối cùng, mọi cơn giận đều đổ dồn lên đầu Hứa Nhã.
Sau đó, Hứa Nhã phải vay nặng lãi để trả viện phí và tiền phẫu thuật cho Hứa Sơn, sắc mặt của bố mẹ chồng mới đỡ hơn chút.
Khi Hứa Sơn tỉnh lại, thấy Hứa Nhã tỏ vẻ uất ức khóc lóc, anh ta thở dài.
“Thôi, Tiểu Nhã cũng không cố ý. Ba mẹ đừng trách em ấy nữa.”
Bố mẹ chồng lạnh lùng nhìn Hứa Nhã, không nói thêm gì.
Ba tháng sau, Hứa Sơn xuất viện.
Hứa Nhã bày ra vẻ áy náy:
“Chị dâu, là em khiến anh phải nằm viện. Em muốn đến nhà chăm sóc hai người để chuộc lỗi.”
Tôi đang định từ chối, thì Hứa Sơn nắm lấy tay tôi.
“Để Tiểu Nhã đến đi, nếu không trong lòng con bé sẽ mãi thấy áy náy.”
Tôi đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
Ba ngày sau, Hứa Sơn hào hứng nói với tôi rằng anh ấy đã đậu vòng thi viết công chức.
Nhưng vì gần đây dịch cúm bùng phát, nên buổi phỏng vấn được dời sang chiều nay.
Lúc đó, Hứa Nhã bước vào.
“Chị dâu, có chuyện gì mà hai người vui vẻ vậy?”
Kiếp trước, lúc đó tôi đang trong phòng đàm phán hợp đồng với đối tác. Tôi đã căn dặn Hứa Nhã đừng làm phiền.
Vậy mà khi tôi đang họp, Hứa Nhã lại cầm loa xông vào phòng, nhảy múa tập thể.
Kết quả là đối tác huỷ hợp đồng, công ty thiệt hại hàng chục triệu, tôi cũng bị đuổi việc.
Khi tôi chất vấn, Hứa Nhã lại lớn tiếng nói:
“Đây là nhà của anh tôi, tại sao tôi không được vào? Tôi thấy chị chỉ muốn dằn mặt tôi. Nhưng tiếc là tôi chuyên trị mấy người không phục như chị.”