Chương 1 - Sống Lại Để Trả Thù
Việc đầu tiên tôi làm sau khi sống lại chính là mua cho căn nhà của mình một gói bảo hiểm với mức bồi thường cực lớn, sau đó xin công ty cho đi công tác nước ngoài nửa tháng.
Chỉ vì ở kiếp trước, hàng xóm Cố Chu Chu chạy đến nhà tôi, nói muốn mua căn nhà của tôi.
Tôi nói với cô ta rằng tôi sẽ không bán nhà.
Kể từ ngày đó, Cố Chu Chu bắt đầu chất vô số rác rưởi ngoài hành lang, tôi gọi ban quản lý đến dọn, nhưng ban quản lý nói họ cũng không có cách nào.
Tôi báo cảnh sát, lúc cảnh sát tới, Cố Chu Chu chuyển đồ về nhà, nhưng cảnh sát vừa rời đi, cô ta lại mang chúng ra ngoài.
Vì thời tiết quá nóng, đống rác bốc lên mùi hôi thối, còn vô tình gây ra một trận hỏa hoạn lớn.
Nhà tôi và nhà cô ta bị thiêu sạch hoàn toàn.
Lúc đó tôi đang ở trong nhà, cửa bị một đống rác chắn kín, căn bản không thể ra ngoài, cuối cùng bị thiêu sống ngay trong nhà.
Sau khi tôi chết, Cố Chu Chu còn lên mạng khóc lóc kể lể, nói rằng chính tôi chất một đống rác ngoài hành lang, khiến cả nhà cô ta cũng bị cháy.
Cả mạng đều mắng tôi là bà cô rác rưởi, là đồ hại người.
Khu dân cư và ban quản lý rõ ràng biết chân tướng là gì, nhưng vì không muốn đắc tội với người đàn bà đanh đá Cố Chu Chu nên tất cả đều im thin thít, không ai dám lên tiếng.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày Cố Chu Chu chất đầy rác trước cửa nhà tôi.
1
“Trần Nhiên, tôi đã cho cô cơ hội rồi, nhà chúng tôi đông người, chỉ muốn mọi người ở gần nhau hơn thôi!”
“Căn nhà đó cô bán cho tôi với giá bảy phần, cô cũng đâu có thiệt!”
Cố Chu Chu nhìn tôi, vẻ mặt đắc ý nói: “Trước đây tôi đã nói với cô rồi, nhà chúng tôi đông người nên muốn mua luôn căn bên cạnh!”
“Cô không chịu bán thì nhà chúng tôi không đủ chỗ, đành phải để những thứ này ngoài hành lang thôi!”
Tôi nhìn bộ dạng của Cố Chu Chu, cười nói: “Hành lang đâu phải nhà cô!”
“Trần Nhiên, hành lang là khu vực công cộng, đã là công cộng thì tôi cũng có quyền sử dụng!”
“Nhà tôi không còn chỗ để đồ, mang ra hành lang thì có làm sao?”
Cố Chu Chu nói câu này một cách vô cùng ngang nhiên.
Còn tôi chỉ liếc nhìn đống đồ đầy đất.
Tất cả đều là những thứ phế thải nhặt từ các điểm thu mua ve chai về.
Trong đó có không ít thứ còn đang bốc mùi hôi thối.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra, bật chức năng quay video.
“Cố Chu Chu, cô chất nhiều đồ như vậy ngoài hành lang, coi có được không?”
“Đến cửa nhà tôi cũng bị cô chặn kín rồi!”
Vừa nói, tôi vừa nhìn Cố Chu Chu.
Nghe vậy, cô ta đắc ý cười: “Trần Nhiên, tôi đã nói rồi, đây là khu vực công cộng, đương nhiên mọi người đều có quyền sử dụng!”
“Nhà chúng tôi nhiều đồ, để ở ngoài một chút cũng chẳng sao!”
“Cô cũng có thể để mà!”
Cô ta nhìn tôi, đắc ý nói: “Hoặc là cô ký hợp đồng với tôi, bán căn nhà cho tôi với giá bằng bảy phần giá gốc!”
Tôi cười lạnh: “Cố Chu Chu, dựa vào đâu?”
“Chỉ vì nhà cô muốn mua mà tôi phải bán cho cô sao?”
“Hơn nữa trong khu này cũng có không ít người đang bán nhà, sao cô không tìm họ?”
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Cố Chu Chu dần trở nên âm trầm.
Cô ta vốn chẳng thật lòng muốn mua nhà, chỉ là sống ở đây nhiều năm, biết tôi chỉ có một mình.
Tôi cũng chẳng có họ hàng bạn bè gì, vì thế cô ta mới dám ngang nhiên bắt nạt tôi như vậy.
Cô ta chỉ muốn ép tôi bán căn nhà cho mình với giá rẻ.
Chỉ có điều, cô ta hoàn toàn chưa từng nghĩ mình làm như vậy sẽ phải đối mặt với hậu quả gì.
“Cố Chu Chu, cô làm thế này không sợ tôi báo cảnh sát sao?”
Nghe vậy, Cố Chu Chu đắc ý nhìn tôi: “Trần Nhiên, vậy cô cứ báo đi!”
“Cô tưởng tôi sợ cô báo cảnh sát à?”
2
Tôi biết Cố Chu Chu không sợ, kiếp trước tôi cũng báo cảnh sát vào đúng lúc này, cảnh sát cũng đã tới.
Ngay tại chỗ, họ cảnh cáo Cố Chu Chu.
Hôm đó Cố Chu Chu quả thật đã chuyển đồ vào nhà, nhưng đến ngày hôm sau khi tôi trở về, cô ta lại mang hết ra ngoài.
Nhưng kiếp này tôi vẫn báo cảnh sát.
Bởi vì tôi muốn để lại hồ sơ bên phía cảnh sát.
Như vậy, những đống rác này rốt cuộc là của ai sẽ có người làm chứng cho tôi.
Dù sao tôi cũng không tin nhân phẩm của Cố Chu Chu, cho dù tôi đã rời đi, đến lúc ngọn lửa ngoài hành lang không thể kiểm soát, Cố Chu Chu chắc chắn vẫn sẽ đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu tôi.
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát tới, vừa đến nơi họ đã nghiêm khắc phê bình Cố Chu Chu.
Cố Chu Chu quả nhiên cũng giống kiếp trước, chuyển đồ về nhà mình.
Nhìn cảnh tượng đó, tôi hỏi: “Đồng chí, nếu đợi các anh đi rồi cô ta lại chuyển đồ ra thì sao?”
“Nhiều đồ chất ngoài hành lang như vậy, lỡ gây cháy thì phải làm thế nào?”
Câu hỏi của tôi khiến hai cảnh sát im lặng, họ nói với tôi rằng nếu Cố Chu Chu lại chuyển đồ ra thì tôi cứ tiếp tục gọi điện báo cảnh sát.
Dù sao những chuyện như thế này, bọn họ quả thực cũng khó xử lý triệt để.
Kiếp trước, Cố Chu Chu chính là nhìn trúng điểm này nên mới dám làm như vậy.
Nhưng kiếp này, tôi đã không còn lo nữa.
Tôi gọi điện cho nhân viên môi giới bảo hiểm.
Tôi nói rõ tình hình nhà mình cho đối phương, đồng thời cũng nói ra những điều mình lo lắng.
“Tôi muốn làm đánh giá bảo hiểm cho tài sản trong nhà!”
Đầu dây bên kia nhanh chóng giới thiệu gói bảo hiểm cho tôi.
Anh ta nói tình huống như thế này, bên họ hoàn toàn có thể cung cấp bảo hiểm.
Dù sao đến lúc đó nếu thật sự xảy ra hỏa hoạn, công ty bảo hiểm có thể yêu cầu Cố Chu Chu bồi thường.
Còn tôi chỉ cần nhận tiền, chuyện còn lại công ty bảo hiểm sẽ tự đi đòi bồi thường từ Cố Chu Chu.
Nghe vậy, tôi lập tức mua gói bảo hiểm có mức bồi thường cao nhất.
Dù sao kiếp trước, tôi chính là chết trong trận hỏa hoạn này.
Sau khi hợp đồng bảo hiểm được xác nhận và tôi thanh toán thành công, lúc này tôi mới hoàn toàn yên tâm.
Sau đó, tôi mới gọi điện cho ông chủ.
“Ông chủ, dự án ở nước ngoài cần đi công tác nửa tháng, tôi nhận!”
Tôi nhanh chóng nói vào điện thoại.
Trong điện thoại, ông chủ lập tức vui vẻ nói sẽ tăng tiền thưởng cho tôi.
Kiếp trước, vì dự án này vẫn chưa chắc chắn, hơn nữa nơi cần đến cũng khá hỗn loạn.
Nhân viên kinh doanh trong công ty đều không muốn đi, cuối cùng vẫn là ông chủ tự mình sang đó.
Nhưng tôi biết sau đó ông chủ đã thương lượng thành công rồi mới trở về.
Nếu đã vậy, kiếp này chi bằng để tôi tự đi.
Ông chủ đích thân mua vé máy bay cho tôi, hơn nữa còn là vé hạng nhất.
Ông ấy nói chỉ cần tôi ký được đơn hàng này, lúc trở về tiền hoa hồng của tôi sẽ được nhân đôi.
Tôi vui vẻ đồng ý.
Sau khi thu dọn mọi thứ trong nhà xong, vừa quay đầu tôi đã thấy Cố Chu Chu lại tiếp tục chất rác ngoài hành lang.
Tôi cười, sau đó đứng ở cửa mở điện thoại quay lại.
Tôi gửi video Cố Chu Chu chất rác ngoài hành lang vào nhóm cư dân, sau đó còn nhắc tên ban quản lý.
Chỉ có điều, ban quản lý rõ ràng quen biết Cố Chu Chu, căn bản không dám quản cô ta.
“Cô Trần, chúng tôi sẽ trao đổi với cô Cố!”
Quản lý ban quản lý còn nhắn riêng cho tôi câu này.
Tôi cười, lạnh nhạt trả lời: “Ngoài hành lang chất nhiều rác như vậy, sau này nếu xảy ra chuyện gì thì không liên quan đến tôi!”
“Đây là hậu quả do ban quản lý các anh không làm tròn trách nhiệm, nếu xảy ra chuyện, tôi sẽ bảo lưu quyền khởi kiện ban quản lý!”
3
Nói xong, tôi chẳng buồn để ý đến lời giải thích của quản lý nữa, trực tiếp kéo vali rời khỏi nhà.
Lúc này Cố Chu Chu vẫn đứng ngoài hành lang, đắc ý nhìn tôi.
“Trần Nhiên, mới chút chuyện này mà cô đã chịu không nổi rồi à?”
“Tôi nói cho cô biết, chuyện này mới chỉ bắt đầu thôi!”
“Vì cô dám báo cảnh sát nên từ giờ trở đi, căn nhà của cô muốn bán cho tôi thì chỉ còn được nửa giá!”
Nghe vậy, tôi lạnh nhạt liếc Cố Chu Chu một cái rồi mới lên tiếng: “Cố Chu Chu, căn nhà này tôi không bán!”
“Ngoài ra, tôi đã báo với ban quản lý rồi, họ sẽ đến xử lý.”
Nói xong, tôi xoay người bước vào thang máy.
Cố Chu Chu càng đắc ý nhìn tôi: “Trần Nhiên, ban quản lý không dám quản tôi đâu!”
“Hơn nữa, trong ba ngày tới, ngày nào tôi cũng sẽ chất đồ linh tinh ngoài hành lang!”
“Đến lúc đó, lỡ đường ra vào nhà cô bị chặn kín thì cũng đừng trách tôi!”
“Ai bảo nhà tôi nhỏ chứ!”
“Cô không bán cho tôi, tôi cũng chẳng còn cách nào khác!”
Nghe vậy, tôi chỉ cười, đã chẳng buồn để ý nữa.
Cố Chu Chu hoàn toàn không biết rằng những lời cô ta vừa nói đều đã bị chiếc điện thoại tôi tùy tiện cầm trên tay ghi lại rõ ràng.
Trong thang máy, tôi kiểm tra mấy đoạn video vừa quay rồi mỉm cười.
Có những đoạn video này, cho dù Cố Chu Chu muốn vu oan cho tôi cũng không làm được.
Huống hồ tất cả chứng cứ tôi đều đã giữ lại.
Tôi đã báo cảnh sát, thông báo cho ban quản lý, thậm chí còn mua cả bảo hiểm tài sản trong nhà.
Còn có cả đoạn video Cố Chu Chu đe dọa ép tôi bán nhà.
Đợi đến khi chuyện xảy ra, tôi đã ở một đất nước khác cách xa hàng nghìn cây số.
Còn Cố Chu Chu rốt cuộc phải chịu tổn thất bao nhiêu, chuyện đó không còn liên quan đến tôi.
Xuống dưới lầu, tôi trực tiếp gọi xe đến sân bay.
Sau khi đến sân bay, tôi mở điện thoại ra.
Trong nhóm cư dân đã cãi nhau ầm ĩ từ lâu.
Không ít chủ nhà đều đang bàn luận chuyện hành lang chung cư không thể bị chắn kín.
Nghĩ một lát, tôi trực tiếp hỏi quản lý trong nhóm.
“Hành lang chung cư bị chặn kín như vậy, nếu xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?”
Tôi vừa gửi tin nhắn, quản lý lập tức nhắn riêng cho tôi.
“Cô Trần, tôi biết hiện tại cô rất lo lắng!”
“Chúng tôi đang trao đổi với cô Cố rồi!”
“Ngoài ra, những video cô đăng trong nhóm cư dân đã ảnh hưởng đến sự hòa thuận của nhóm.”
“Chúng tôi chỉ có thể tạm thời mời cô ra khỏi nhóm!”
“Sau này nếu có vấn đề gì, cô có thể nhắn riêng cho tôi để xử lý!”
Nhìn tin nhắn của quản lý, tôi trợn to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Bọn họ sợ Cố Chu Chu sẽ làm ầm lên nên không muốn xử lý cô ta.
Nhưng bình thường tôi luôn khách sáo với họ, bây giờ tôi chỉ muốn bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, bọn họ lại cảm thấy tôi dễ bắt nạt nên đối xử với tôi như vậy.
Khoảnh khắc ấy, tôi tức đến bật cười.
Nhưng tôi không tranh cãi gì.
Dù sao nếu bọn họ đã muốn làm như vậy, tôi chỉ có thể giữ lại toàn bộ chứng cứ.
Đến lúc khu chung cư xảy ra hỏa hoạn thì cũng chẳng liên quan đến tôi.
Nhưng công ty quản lý chắc chắn sẽ phải gánh một phần trách nhiệm rất lớn.
Ngay cả tên quản lý này có giữ nổi công việc hay không cũng chưa chắc.
Sau khi cúp máy, tôi trực tiếp lên máy bay rồi bay ra nước ngoài.
Vài tiếng sau, tôi đã có mặt tại sân bay ở nước ngoài, vừa mở điện thoại định báo bình an với ông chủ thì thấy cuộc gọi của Cố Chu Chu hiện lên trên màn hình.
“Trần Nhiên, muộn thế này rồi sao cô vẫn chưa về nhà?”
4
Nghe Cố Chu Chu nói vậy, tôi tức đến bật cười.
“Cố Chu Chu, tôi có về nhà hay không thì liên quan gì đến cô?”
Tôi lạnh lùng hỏi.
“Trần Nhiên, cô có ý gì? Tôi là hàng xóm của cô, thấy muộn thế này cô còn chưa về nên hỏi thăm một câu cũng sai sao?”
Tôi cười: “Cố Chu Chu, chuyện của tôi không cần cô quan tâm!”
Tôi biết cô ta đang đợi tôi trở về, nhưng không ngờ chờ mãi vẫn không thấy.
Cô ta đâu biết rằng lúc này tôi đã bay đến một nơi cách xa hàng nghìn cây số.
“Trần Nhiên, cô đừng đắc ý!”
Cố Chu Chu cười lạnh rồi trực tiếp cúp máy.
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy chưa đủ an toàn.
May mà trước cửa nhà tôi có lắp camera giám sát.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng