Chương 3 - Sống Lại Để Trả Thù
“Khi đó con còn quá nhỏ, lại mất mẹ ruột. Ta sao dám nói những chân tướng tàn nhẫn ấy cho con biết?”
“Nhưng bây giờ con đã trốn ra được rồi, có một số chuyện ta cũng nên nói cho con biết.”
“Ngoại tổ phụ con năm đó rất có thể chính là bị phụ thân ruột của con hãm hại!”
Mặt ta đầy kinh hãi.
“Vì sao ông ta phải làm vậy?”
Cữu cữu cười lạnh một tiếng, trong tiếng cười đầy châm chọc.
“Năm đó tên chó họ Vân nuôi tiện nhân Liễu thị ở bên ngoài, còn sinh ra nghiệt chủng, muốn đón về phủ nạp làm thiếp.”
“Ngoại tổ phụ con cả đời cương trực công chính, ghét nhất loại hành vi sủng thiếp diệt thê này. Ngay tại chỗ, ông mắng hắn máu chó đầy đầu, sống chết cũng không đồng ý!”
“Sau đó hắn âm thầm quy thuận Đoan Vương! Đoan Vương dã tâm bừng bừng, muốn lôi kéo trọng thần trong triều.”
“Phụ thân con muốn mượn quan hệ cha vợ con rể, ép ngoại tổ phụ con cũng quy thuận Đoan Vương.”
“Ngoại tổ phụ con là nguyên lão hai triều, chỉ trung thành với đương kim Thánh thượng, sao có thể thông đồng làm bậy với loạn thần tặc tử?”
“Ông đã mắng phụ thân con một trận trong thư phòng!”
Nói đến đây, cữu cữu nghiến răng thật mạnh.
“E rằng chính lần đó, hắn đã nảy sát tâm!”
“Hắn cấu kết với Đoan Vương, làm giả chứng cứ ngoại tổ phụ con thông đồng với địch phản quốc!”
Chương 8
Từng chữ từng câu như lưỡi dao lăng trì cắt lên tim ta.
Kiếp trước, cữu cữu tử chiến không lùi nơi biên quan, cuối cùng bị vạn tiễn xuyên tim.
Ngay sau đó, Cố Dữ Đình được Hoàng đế đích thân chỉ định đến biên quan thay vị trí của cữu cữu đánh trận.
Hắn vừa đi chưa được bao lâu, Thái tử ở tận kinh thành bỗng đột tử.
Sau đó, Đoan Vương trực tiếp dẫn binh bức cung.
Tất cả dường như nối liền với nhau trong khoảnh khắc này.
Toàn thân ta run rẩy, đầu ngón tay lạnh buốt.
Đoan Vương muốn tạo phản.
Chướng ngại lớn nhất chính là Trấn Bắc đại tướng quân Thẩm Khoát nắm trọng binh trong tay, chỉ trung thành với Hoàng đế.
Vậy nên cái chết trên chiến trường của cữu cữu kiếp trước cũng không phải ngoài ý muốn.
Đó là tử cục do Đoan Vương, Vân gia, thậm chí có thể còn cả Cố gia, liên thủ sắp đặt.
Bọn chúng cố ý cắt đứt lương thảo của cữu cữu, tiết lộ tuyến hành quân của cữu cữu, mượn tay quân địch trừ khử ông.
Cữu cữu vừa chết, biên quan rơi vào cảnh rắn mất đầu.
Cố Dữ Đình danh chính ngôn thuận tiếp quản binh quyền, Thái tử lập tức đột tử.
Đúng là độc kế một mũi tên trúng ba đích!
Ta hít sâu một hơi, cố đè nén nỗi sợ và hận ý trong lòng.
“Cữu cữu, dã tâm của Đoan Vương chưa chết, chúng ta bây giờ nên làm gì?”
Cữu cữu đứng dậy, đi đến trước bản đồ, ánh mắt kiên định.
“Sức khỏe đương kim Thánh thượng càng lúc càng yếu. Thái y đã âm thầm để lộ tin tức, e rằng cũng chỉ còn mấy tháng nữa.”
“Đoan Vương rục rịch hành động, Thái tử thì thế đơn lực bạc.”
“Nhưng Thẩm gia ta nhiều đời trung lương. Chỉ cần Thẩm Khoát ta còn một hơi thở, tuyệt đối không cho phép loạn thần tặc tử đắc ý!”
Kiếp trước, chúng ta thành thân ba mươi năm.
Mỗi lần đánh trận, Cố Dữ Đình đều viết thư cho ta, cùng ta thảo luận địa hình biên quan và động tĩnh của quân địch.
Vì muốn giúp hắn, ta ngày đêm nghiên cứu binh thư.
Thậm chí trong thư còn từng đưa ra rất nhiều kế sách tập kích chuẩn xác.
Cố Dữ Đình không chỉ áp dụng toàn bộ, mà còn nhờ những kế sách đó liên tục đại thắng.
Bây giờ, những ký ức này trở thành lá bài lớn nhất trong tay ta.
Ta thay một bộ kình trang nam tử, ngày ngày ngâm mình trong trung quân đại trướng của cữu cữu.
“Cữu cữu, man tộc không chịu được rét. Đến cuối thu, bọn chúng nhất định sẽ nam hạ cướp lương thực qua mùa đông.”
“Bọn chúng thích đi Hắc Phong Cốc phía tây nhất, vì nơi đó địa thế bằng phẳng.”
“Chúng ta không thể chính diện chống đỡ. Chi bằng phái một đội tinh nhuệ mai phục trên vách đá tuyệt bích hai bên Hắc Phong Cốc!”
Ban đầu, mấy phó tướng dưới trướng cữu cữu đều khinh thường lời của một tiểu nha đầu như ta.
“Đại tiểu thư, đánh trận không phải thêu hoa, sao có thể chỉ dựa vào một cái miệng của người mà quyết định?”
“Đúng vậy, nếu phán đoán sai, người chết đều là huynh đệ dưới tay chúng ta!”
Ta không phản bác, chỉ chỉ vào một vùng đất cao trên sa bàn.
“Nếu không tin, các vị tướng quân cứ phái thám mã đến Hắc Phong Cốc dò xét.”
“Không quá ba ngày, tiên phong quân địch nhất định sẽ dựng trại ở đó!”
Ba ngày sau, thám mã toàn thân đầy bùn đất xông vào đại trướng, kích động hô lớn.
“Tướng quân! Thần kỳ thật! Quân địch thật sự đã đóng trại ở Hắc Phong Cốc!”
Cữu cữu mừng rỡ, lập tức dựa theo bố trí của ta, ngay trong đêm phái người mai phục.
Trận đó, chúng ta không tốn bao nhiêu sức đã đốt sạch toàn bộ lương thảo của quân địch, chém ba nghìn quân địch.
Chương 9
Hai tháng tiếp theo.
Ta dựa vào ký ức kiếp trước, giúp cữu cữu liên tiếp đánh mấy trận thắng đẹp.
Đánh đám man tộc ngông cuồng kia liên tục bại lui, nghe tiếng đã sợ mất mật.
Cữu cữu vỗ vai ta, cười không khép miệng.
“Nha đầu giỏi lắm! Quả thật có phong thái năm xưa của ngoại tổ phụ con, thông minh tuyệt đỉnh!”