Chương 14 - Sống Lại Để Trả Thù

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mới tinh, sáng loáng, hoàn toàn không hợp với những vết xước cũ kỹ trên cánh cửa.

Tôi dừng bước, nhìn chằm chằm ổ khóa đó vài giây.

Ổ khóa phòng tôi, từ ngày tôi chuyển vào đây đã bị hỏng. Lưỡi khóa lệch sang một bên, đóng cũng không được, khóa cũng không xong. Tôi đã nhắc rất nhiều lần, nói muốn thay ổ khóa khác, nhưng lần nào cũng bị bác bỏ — “Người một nhà khóa cửa làm gì?” “Có thứ gì không muốn cho ai biết à?” “Con đang đề phòng ai thế?”

Sau đó tôi không nhắc nữa.

Nhưng bây giờ, ổ khóa này đã được thay.

Mới, tốt, loại có thể khóa trái từ bên ngoài.

Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn về phía phòng khách.

Thẩm Vũ Tình đang nhìn tôi.

Ánh mắt cô ta vượt qua màn hình điện thoại, nhìn thẳng vào tôi. Khóe môi hơi cong lên, trong mắt có thứ gì đó tôi quá quen thuộc — đắc ý, chế nhạo, còn có một tia ác ý được giấu rất kỹ.

Cô ta thấy tôi phát hiện ra ổ khóa ấy, không hề tránh né, ngược lại còn cười sâu hơn.

Tôi thu lại ánh mắt, giả vờ như không thấy gì, tiếp tục đi về phía trước.

Khi đi ngang qua chỗ cô ta—

Chân cô ta thò ra.

Rất nhẹ, rất nhanh, như một động tác vô tình. Nhưng tôi thấy rồi. Thậm chí tôi còn thấy đầu ngón chân cô ta hơi căng lên, chờ cho tôi vấp phải một cái.

Tôi không né.

Ngã đau điếng.

Đầu gối đập mạnh xuống nền gạch, phát ra một tiếng “bụp” trầm đục, thẻ phòng trong tay cũng văng ra theo, trượt xuống dưới gầm bàn trà.

“Ôi!” Thẩm Vũ Tình che miệng, giọng vừa mềm vừa nhỏ, “chị ơi xin lỗi, em không cố ý đâu, chân em không tiện, không để ý…”

Cô ta vừa nói vừa chống nạng định đứng dậy, dáng vẻ như muốn đỡ tôi.

Mẹ từ trong bếp thò đầu ra, thấy tôi nằm sấp trên sàn, cau mày: “Sao lại bất cẩn thế này?”

“Là chị tự ngã.” Giọng Thẩm Vũ Tình mang theo chút nức nở, “con, con không kịp đỡ chị…”

Tôi nằm trên đất, không vội đứng dậy.

Ba đặt điều khiển xuống đi tới, cúi người nhặt tấm thẻ phòng dưới gầm bàn trà lên, lật qua lật lại xem một lúc.

“Cái này là gì?”

“Thẻ phòng khách sạn.” Tôi đứng dậy từ dưới đất, đầu gối nóng rát đau nhức, cố giữ giọng bình tĩnh, “thầy Vương đặt giúp con, mấy ngày thi đại học sẽ ở đó.”

Phòng khách im lặng một giây.

Sau đó sắc mặt của ba thay đổi.

“Khách sạn?” Giọng ông hạ rất thấp, như tiếng sấm dội trước cơn bão, “một đứa con gái như con, ở khách sạn làm gì?”

“Gần điểm thi—”

“Gần cái gì mà gần?” Ông đập thẻ phòng xuống bàn trà, giọng càng lúc càng lớn, “con là học sinh cấp ba, ở khách sạn, ai đặt cho con? Cái ông họ Vương đó à?”

“Là thầy Vương—”

“Tao biết ngay mà!” Ba bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi, “một giáo viên nam, đặt khách sạn cho học sinh, ông ta muốn làm gì? Ông ta có ý đồ gì?”

Mẹ từ trong bếp bước ra, tạp dề còn dính nước, vẻ mặt từ nghi hoặc chuyển sang ghê tởm: “Thẩm Tuế, con nói thật với mẹ, cái ông thầy Vương đó có phải có ý với con không?”

“Không có.” Tôi nén giận, “thầy chỉ muốn con thi cho tốt—”

“Thi cho tốt?” Giọng mẹ vọt lên, “một giáo viên nam, đặt khách sạn cho con là một nữ sinh, con nói với mẹ là chỉ muốn con thi cho tốt? Thẩm Tuế, con có ngu không? Ông ta chắc chắn không có ý tốt! Biết đâu là muốn…”

Bà không nói hết câu, nhưng biểu cảm đã nói lên tất cả.

Thẩm Vũ Tình ở bên cạnh nhỏ giọng xen vào: “Chị, thầy Vương đối với chị tốt như vậy, có phải là… thích chị không? Nhưng mà ông ấy lớn tuổi như vậy rồi…”

“Câm miệng.” Tôi liếc cô ta một cái.

Viền mắt cô ta lập tức đỏ lên, nép vào lòng mẹ: “Mẹ ơi, chị hung dữ với con…”

“Con quát nó làm gì?” Mẹ ôm chặt Thẩm Vũ Tình, trừng mắt nhìn tôi, “em con nói sai à? Một giáo viên nam đặt khách sạn cho nữ sinh, truyền ra ngoài thì ra thể thống gì? Con không biết xấu hổ, chúng ta còn biết xấu hổ!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)