Chương 5 - Sống Lại Để Trả Thù
16
Ba tháng sau, anh chị tôi bị tuyên án sáu năm tù vì tội che giấu tội phạm.
Còn Triệu Phi Ngạn, với tội cố ý giết người và đầu độc người khác, bị tuyên tù chung thân.
Chưa đầy một năm sau khi vào tù, trại giam gọi điện cho tôi, nói rằng Triệu Phi Ngạn gây chuyện với một tù nhân xăm trổ, bị đánh đến mức bại liệt nửa người, không khống chế được bàng quang.
Tôi tới bệnh viện trong trại giam thăm hắn.
Hắn nằm trên giường, toàn thân chỉ còn cái miệng là còn động đậy.
Tôi ngồi bên cạnh giường, nở một nụ cười lạnh lẽo:
“Ngạn Ngạn à, biết không? Bây giờ dì là người thân trực hệ duy nhất của cháu.”
“Tức là, nếu một ngày cháu nguy kịch, dì có quyền yêu cầu bác sĩ… từ bỏ điều trị.”
Triệu Phi Ngạn nhìn tôi đầy thù hận, rít qua kẽ răng:
“Hôm đó vì dì không đến, nên tôi mới ra tay với Lý Khả Nghi.
Dì biết không, một khi tôi muốn giết người, là không thể dừng lại được.
Nếu hôm đó dì đến… người rơi xuống lầu chính là dì!
Chết cũng phải là dì mới đúng!”
Hắn cười như điên, nói tiếp:
“Tôi vào tù rồi, đêm nào cũng mơ thấy dì — tôi đẩy dì rơi từ tầng thượng xuống, nội tạng vỡ nát, chết thảm vô cùng!”
“Tôi cảm thấy đó không phải giấc mơ, giống như dì biết trước từng hành động của tôi vậy…”
Hắn nhìn tôi, cặp mắt đỏ ngầu:
“Có lẽ, chúng ta sẽ gặp lại.
Triệu Hy, tôi sẽ tới tìm dì!
Dù có chết, tôi cũng không buông tha cho dì!”
Tôi cười lạnh:
“Muốn tới thì cứ tới.”
Đêm đó, Triệu Phi Ngạn chết vì vết thương quá nặng.
Anh chị tôi nghe tin con chết, khóc đến đứt ruột đứt gan.
Khóc xong thì gửi lời qua luật sư, nói hối hận vì đã nhận tội thay, cầu xin tôi cứu họ ra.
Tôi chỉ đáp một từ:
“Cút.”
17
Tôi lấy tư cách là người thân trực hệ, đứng ra quyết định hiến tặng giác mạc của Triệu Phi Ngạn cho Lý Khả Nghi, giúp con mắt phải từng bị thương nặng của em ấy được thấy ánh sáng trở lại.
Đó là món nợ mà Triệu Phi Ngạn phải trả cho em ấy — và tôi buộc hắn phải trả bằng chính thân xác mình.
Hai năm sau, tôi kết hôn với Đoạn Vân Trì.
Cổ họng của em trai anh ấy — Đoạn Vân An — sau một năm điều trị cũng dần hồi phục, cuối cùng lại có thể cất giọng ca du dương.
Cậu ấy thi lại kỳ tuyển sinh nghệ thuật, dù muộn một năm, nhưng vẫn đỗ vào học viện âm nhạc mà cậu yêu thích nhất.
Tôi cũng âm thầm chu cấp học phí cho Lý Khả Nghi đi học đại học.
Đứa trẻ này số khổ, nhưng lại rất có tài năng, và tôi mong em ấy sẽ có một tương lai tươi sáng.
Nửa năm sau khi kết hôn, tôi mang thai.
Đến lần khám thai thứ hai, bác sĩ thông báo rằng đứa bé mang gen siêu nam.
Lúc đó, bên tai tôi như vang lên tiếng gào khóc năm xưa của chị dâu:
“Con tôi còn chưa sinh ra, sao cô có thể muốn tôi giết nó? Nếu là cô, cô làm được sao?”
Bác sĩ nhìn thấy đây là đứa con đầu lòng của tôi và Đoạn Vân Trì, đang định lựa lời khuyên tôi giữ lại:
“Gen siêu nam là một dạng bất thường di truyền… nên…”
Tôi ngắt lời:
“Không cần giải thích thêm đâu, bác sĩ.”
“Nếu con tôi sinh ra đã là tội phạm bẩm sinh, vậy thì — tôi sẽ không để nó chào đời.
Không sinh ra, chính là tình yêu thương cuối cùng tôi có thể dành cho con.”
Bác sĩ sững người, có lẽ không ngờ tôi lại quyết đoán và lý trí đến vậy.
Đoạn Vân Trì siết chặt tay tôi, nói:
“Anh tôn trọng quyết định của em.”
Sau khi phẫu thuật đình chỉ thai nghén, tôi nhìn thấy khối máu thịt mới hai tháng tuổi được lấy ra từ cơ thể mình.
Không hiểu sao, tôi cảm thấy nó bốc mùi tanh nồng, nhưng những người xung quanh lại không ai ngửi thấy.
Trong một thoáng chớp mắt, tôi như nhìn thấy gương mặt của Triệu Phi Ngạn hiện lên từ đống thịt đỏ ấy.
Tôi hoảng hốt giật mình.
Đoạn Vân Trì lập tức ôm lấy tôi, nghĩ rằng tôi đang đau lòng vì mất con.
“Không sao đâu, nếu em không muốn có con, thì chúng ta có thể không sinh.”
Tôi lắc đầu:
“Không… không phải vì chuyện đó.”
Tôi mang khối máu thịt đó trở về quê nhà, tìm một thầy cao tay nhờ xem giúp.
Vì tôi vẫn luôn nhớ rõ lời Triệu Phi Ngạn nói trước khi chết:
Đọ_c full tạ*ị page Gó#c Nh.ỏ c,ủa Tuệ Lâ,m?
“Tôi luôn mơ thấy mình đẩy dì rơi xuống… Tôi cảm thấy đó không phải giấc mơ, mà là… ký ức tiền kiếp…”
Nếu tôi có thể trọng sinh… vậy liệu hắn cũng có thể?
Thầy bói nhìn một lúc rồi gật đầu xác nhận:
“Quả thật là oán khí tới tìm cô.”
Lời thầy bói xác minh hết thảy phỏng đoán trong lòng tôi.
Tôi làm theo hướng dẫn của thầy, tự tay hỏa thiêu khối máu thịt đó.
Khi lửa bùng lên, tôi nghe rõ tiếng gào thét đau đớn của Triệu Phi Ngạn vang vọng bên tai.
Toàn bộ những hoài nghi bấy lâu — đã được xác thực.
Tôi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa thiêu rụi linh hồn hắn, bật cười lạnh lùng:
“Muốn trọng sinh hả? Mày không xứng!”
Hai năm sau, tôi và Đoạn Vân Trì đón chào cặp sinh đôi – một trai một gái – khỏe mạnh và thông minh.
Cuộc sống của chúng tôi, hạnh phúc mỹ mãn.
— HOÀN —