Chương 1 - Sống Lại Để Thay Đổi Vận Mệnh
Trên đường chuyến xe buýt chở chúng tôi đi thi đại học, chú tài xế đột nhiên ôm bụng chạy thục mạng xuống xe.
Hoa khôi của lớp, kẻ mắc bệnh “cuồng làm em bé”, liền lao tới cướp lấy vô lăng:
“Chú tài xế căng thẳng quá nên mắc đi ị rồi à? Không sao, Niệm Niệm dũng cảm, Niệm Niệm sẽ lái xe!”
Cô ta mở bản đồ thế giới ra, cầm bút đỏ vẽ vời ra vẻ nghiêm túc lắm:
“Chỗ này rẽ trái, hay rẽ phải nhỉ? Thôi để bé cưng đi một tuyến đường hình trái tim nha.”
Đời trước, thấy tình hình không ổn, tôi liền đứng lên chắn trước đầu xe, gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm. Xe buýt dự phòng được điều đến, đưa cả lớp đến điểm thi đúng giờ.
Năm đó, ngoại trừ Tô Niệm Niệm, cả lớp đều đỗ Thanh Bắc. Nhà trường còn tổ chức đại hội biểu dương, khen ngợi tôi vì sự nhanh trí cứu nguy.
Nhưng sau buổi lễ, Tô Niệm Niệm trèo lên cầu vượt đường sắt, vừa khóc vừa làm loạn:
“Tại sao không để bé cưng lái xe? Bé cưng vì mọi người mà đã học lái xe điện đụng lâu thật là lâu!”
“Bé cưng cũng có thể đưa mọi người đến nơi thật nhanh mà, tại sao chị Lạc Ninh lại cướp công của bé cưng!”
Cô ta trượt chân ngã khỏi cầu, lao thẳng vào đoàn tàu đang chạy tốc độ cao.
Đến ngày cúng đầu thất của cô ta, đám bạn cùng lớp trói chặt tôi trên đường ray. Bạn trai tôi là Hứa Chiếu cầm búa đóng đinh xuyên qua tứ chi tôi:
“Sang Lạc Ninh, nỗi đau của Niệm Niệm, cô phải trả lại gấp trăm lần.”
Khi bánh sắt của đoàn tàu nghiến nát cơ thể tôi, tôi còn thấy bọn họ đang đứng vỗ tay reo hò.
Lần nữa mở mắt ra, Tô Niệm Niệm lại đang ôm chặt lấy vô lăng.
Lần này, tôi rất tò mò.
Để tài xế “bé cưng” này chở đi thi, xem các người còn đỗ Thanh Bắc được nữa không.
……
“Cứ để bé cưng lái xe đi, ba mồm mím lại bảo bé cưng là người lái xe giỏi nhất nhà đó.”
Tô Niệm Niệm chớp chớp đôi mắt to tròn ngấn nước, hai tay chắp lại chụm dưới cằm. Hai bím tóc sừng dê rung rinh theo từng nhịp nũng nịu.
Bộ đồ liền thân khổng lồ hình em bé phồng to, từng viên kẹo rớt lách tách xuống sàn.
Nghe những lời quen thuộc này, móng tay tôi bấu chặt vào lòng bàn tay. Cơn đau chân thật khiến tôi chắc chắn một điều:
Tôi thật sự đã sống lại rồi.
“Sang Lạc Ninh, Niệm Niệm đang hỏi ý kiến mọi người, sao cô không nói gì?”
Giọng Hứa Chiếu vang lên từ bên cạnh, mang theo sự chất vấn đầy bất mãn.
Tôi theo bản năng né đi. Bàn tay đang giơ ra của hắn khựng lại giữa không trung, hàng lông mày nhíu chặt:
“Né cái gì mà né, tôi ăn thịt cô chắc?”
Hắn khựng lại, khẽ chửi thề một câu “đồ điệu bộ”, rồi hất cằm về phía Tô Niệm Niệm:
“Tất cả mọi người đều đồng ý rồi, cô lại định phá đám mất vui đấy à?”
Tôi nhìn gương mặt thanh tú của hắn, hình ảnh này lập tức chồng chéo lên kẻ điên cuồng vung búa đóng đinh vào tay chân tôi kiếp trước:
“Đau không? Niệm Niệm còn đau hơn cô nhiều!”
Cả khoang xe chìm vào im lặng, tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào tôi.
Tô Niệm Niệm khẽ bĩu môi, trông vô cùng tủi thân, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên sự đắc ý nắm chắc phần thắng.
Tôi mỉm cười nhẹ, giơ ngón tay cái về phía cô ta:
“Vậy trông cậy vào cậu nhé, bé cưng giỏi nhất trần đời!”
Cả xe như trút được gánh nặng. Tô Niệm Niệm reo lên sung sướng, bay tới như một con bướm hồng từ ghế lái ôm chầm lấy tôi, rồi để lộ ra cổ Hứa Chiếu, hôn chụt một cái rõ to lên má hắn:
“Cảm ơn anh Chiếu đã nói giúp bé cưng nha!”
Mặt Hứa Chiếu đỏ bừng từ cổ lên tận mang tai, cả người cứng đờ. Hắn liếc nhìn tôi theo bản năng, yết hầu lăn lộn, mãi mới nặn ra được một câu giải thích gượng gạo:
“Cái đó… em đừng để bụng, Niệm Niệm tính tình trẻ con thôi.”
Tôi cười nhạt, đứng dậy:
“Không sao, mọi người cứ từ từ mà lái, tôi xuống bắt taxi.”
Hứa Chiếu sửng sốt, đưa tay siết chặt lấy cổ tay tôi, hạ giọng khuyên nhủ:
“Lạc Ninh đừng nháo nữa, xe chở thí sinh thi đại học đi đâu ai cũng nhường đường. Em ngồi taxi nhỡ tắc đường thì sao?”
Tay hắn kẹp chặt như gọng kìm. Tô Niệm Niệm đã lạch bạch chạy lên ghế lái, miệng kêu “bíp bíp” bắt chước tiếng nổ máy xe, rồi đạp mạnh chân ga.
Chiếc xe buýt giật nảy lên, gáy tôi đập mạnh vào thành ghế đau điếng.
Chiếc xe lảo đảo rẽ qua khúc cua đầu tiên.
Từ ứng dụng chỉ đường, giọng nữ người máy lạnh lùng vang lên trong khoang xe:
“Bạn đã đi chệch hướng, đang tính toán lại tuyến đường.”
2
Tô Niệm Niệm bĩu môi: “Cô này hung dữ quá à!”
Cô ta dẫm chết phanh, chiếc xe buýt dừng khựng lại ngay giữa đường. Xe cộ đằng sau bấm còi inh ỏi, nhưng cô ta bỏ ngoài tai, hai tay bịt tai lại, bím tóc sừng dê lắc lư điên cuồng:
“Cô ta nói bé cưng là cừu nhỏ ngốc nghếch! Bé cưng không ngốc, bé cưng có tuyến đường riêng của mình!”
Tiếng dỗ dành lập tức vang lên khắp xe:
“Niệm Niệm không ngốc, Niệm Niệm thông minh nhất!”
“GPS thì biết cái gì? Niệm Niệm đừng nghe lời nó!”
“GPS hư, để bọn tớ đánh nó cho Niệm Niệm!”
…
Sau một hồi xúm vào dỗ ngọt, Tô Niệm Niệm mới nín khóc mỉm cười, khởi động lại xe.
Cô ta vểnh môi: “Chị Lạc Ninh là cục cưng thông minh được giáo viên thích nhất, tuy kém bé cưng một chút, nhưng có thể giúp bé cưng đọc đường nha!”
Với cái giọng điệu bố thí ấy, Hứa Chiếu kéo tuột tôi xuống, ấn tôi ngồi vào ghế phụ lái.
“Bình thường em lúc nào cũng tách biệt, đây là cơ hội Niệm Niệm tạo ra để em hòa đồng với mọi người đấy, biết trân trọng đi!”
Tôi nhìn tờ bản đồ thế giới nhàu nhĩ trên tay, hình trái tim đỏ chót trên đó chói cả mắt.
Hứa Chiếu cúi người, gằn giọng thật thấp:
“Em nhìn cái này làm gì? Lén nhìn GPS là được rồi, học nhiều quá bị ngu người à?”
Tôi cố kìm nén cơn buồn nôn trong ngực, chằm chằm nhìn vào cái GPS đã bị tắt tiếng:
“Ngã tư phía trước rẽ phải!”
Vừa dứt lời, Tô Niệm Niệm đột nhiên đứng phắt dậy, buông cả hai tay khỏi vô lăng, vừa hát vừa làm động tác múa may:
“Bên trái vỗ vỗ, bên phải vỗ vỗ… tay trái khiêu vũ, tay phải khiêu vũ…”
Chiếc xe bắt đầu lảo đảo. Tôi vung tay vồ lấy vô lăng giữ chặt, hét lên:
“Cậu đang làm cái quái gì vậy?”
Tô Niệm Niệm rụt vai lại, đôi mắt mở to lập tức rưng rưng nước:
“Thì bé cưng phải làm thế mới phân biệt được trái phải chứ, anh gấu trúc trên Baby Bus dạy bé cưng thế mà…”
Trong lúc nói chuyện, chiếc xe buýt mất lái lao thẳng lên đường dẫn lên cầu.
Trên tấm biển báo xanh nét chữ trắng đập thẳng vào mắt:
Đường cao tốc sân bay, 30 km nữa.
Hứa Chiếu ôm lấy cô ta dỗ dành ngồi lại vào ghế lái, rồi quay sang lườm tôi cháy máy:
“Em thừa biết Niệm Niệm giống trẻ con không phân biệt được trái phải, sao em không thò tay chỉ đường cho cô ấy hả!”
Hắn lại quay sang xoa đầu Tô Niệm Niệm, dịu dàng như biến thành một người khác:
“Niệm Niệm đừng sợ, cứ lái từ từ thôi, thời gian còn sớm mà!”
Hắn bảo từ từ, thế là Tô Niệm Niệm chạy đúng 40km/h trên đường cao tốc.
Xe cộ xung quanh vút qua rào rào, chiếc nào cũng bấm còi chửi rủa ầm ĩ.
Cô ta rụt cổ sau vô lăng, phồng má lầm bầm:
“Chú cảnh sát dặn rồi, đi chậm mới không xảy ra tai nạn, bé cưng không được vội…”
Tôi nén giận lên tiếng: “Đi quá chậm trên cao tốc là vi phạm luật giao thông.”
Cô ta quay sang nhìn tôi, cái mỏ chu ra treo được cả bình dầu:
“Có phải chị Lạc Ninh không thích bé cưng không…”