Chương 3 - Sống Lại Để Nhận Lương Hưu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Lần sau mà bị công an mời về đồn thì đừng có gọi con tới bảo lãnh đấy nhé!”

Tôi nắm chặt điện thoại, không nói được lời nào.

“Thôi, con không nói nữa, con phải làm việc đây.”

Giọng Thẩm Dao ở đầu dây bên kia thở dài.

“Mẹ, mẹ về nhà đi, đừng chạy lung tung nữa.”

“Nếu thật sự thiếu thì tháng này con bù tiền lương hưu cho mẹ, được chưa?”

Nói xong, con bé dập máy.

Tôi đứng trước cửa ngân hàng, chỉ thấy cả người như bị rút sạch sức lực.

Trên đường về, tôi đi ngang qua công viên khu phố, mấy người hàng xóm cũ đang tụ lại chơi cờ.

Thấy tôi, họ vui vẻ gọi:

“Tiểu Tuệ đi dạo đấy à?”

“Cuộc sống nghỉ hưu sao rồi? Lương hưu có đủ tiêu không?”

Tôi cố gắng cười cho qua chuyện.

“Cũng tạm ổn.”

“Nghe nói tháng trước cô không nhận được tiền lương hưu à?”

Bà Lý ghé sát lại, hạ giọng.

“Để tôi kể cô nghe, em họ tôi cũng từng gặp chuyện y hệt.”

“Sau này mới phát hiện là con trai nó lén liên kết thẻ, chuyển hết tiền qua tài khoản khác!”

“Tiểu Tuệ à, cô phải cẩn thận đấy. Giờ tụi trẻ con… không biết đường nào mà lần đâu.”

Chưa đợi bà nói hết, tôi đã lắc đầu phủ nhận:

“Dao Dao không làm chuyện đó đâu.”

Con bé từ nhỏ đã rất hiếu thảo.

Một đồng cũng chia đôi để tiết kiệm.

Hồi còn học tiểu học, sữa học đường mỗi ngày đều mang về chia cho tôi uống cùng.

Lên đại học thì vừa học vừa làm thêm, chỉ sợ tôi phải lo lắng.

Đến ngày sinh nhật hay lễ Vu Lan, con bé đều chuẩn bị từ ba ngày trước.

Nó không phải kiểu người như vậy.

“Ây dà, tôi đâu có nói con cô.”

Bà Vương khoát tay.

“Tôi chỉ nhắc vậy thôi. Mấy chuyện kiểu này, tra tới tra lui cũng toàn là người nhà làm thôi.”

Bà ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý, rồi quay lưng bỏ đi.

Tôi đứng tại chỗ, trong lòng rối như tơ vò.

Chẳng lẽ… thật sự là do người trong nhà?

Chương 4

Không… không thể nào.

Thẩm Kiến Minh tuy hay lải nhải, nhưng chưa bao giờ đụng đến tiền của tôi.

Ngày trước lương ông ấy đã cao hơn tôi, lương hưu còn nhiều hơn tôi tới bốn ngàn.

Dao Dao lại càng không thể.

Từ nhỏ con bé đã hiếu thảo.

Dù mấy năm gần đây hay lướt mạng mua hàng giá rẻ, thích săn ưu đãi, gom đủ thứ đồ mà bản thân cũng chẳng dùng đến, rồi tỏ vẻ bực dọc khi thấy nhà chật.

Nhưng tháng nào về nhà nó cũng mua hoa quả và thực phẩm bổ dưỡng cho tôi.

Yến sào vài triệu mua là mua, không do dự.

Con bé không thiếu số tiền lương hưu nhỏ ấy.

Nhưng mà… nếu không phải người trong nhà lấy, thì số tiền đó đã đi đâu?

Chẳng lẽ thật sự như mọi người nói — tôi bị lẫn rồi?

Là do tôi nhớ nhầm, tiêu tiền rồi mà quên?

Khi tôi trở về nhà, Thẩm Kiến Minh đang ngồi xem tivi.

Thấy tôi về, ông ấy chẳng buồn quay đầu lại.

“Lại đi ngân hàng à?”

“Ừ.”

“Có tra ra được gì không?”

“Vẫn như cũ thôi.”

Có lẽ nghe ra được sự mệt mỏi trong giọng tôi, Thẩm Kiến Minh cuối cùng cũng quay sang nhìn.

“Tiểu Tuệ bỏ đi.”

“Cho dù đúng là chưa nhận được, thì cùng lắm mất mấy đồng thôi. Tiền tích cóp của hai vợ chồng mình vẫn còn đủ xài mà, cần gì vì chuyện nhỏ này mà mệt mỏi như vậy?”

Vừa nói, ông ấy vừa bước đến, nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi xuống ghế sofa.

“Chuyện này không chỉ là vì tiền.”

Tôi ngồi xuống, cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có đè nặng lên người.

“Đây là quyền lợi của tôi, là thứ tôi xứng đáng được nhận.”

“Tôi làm việc chăm chỉ cả đời, đóng bảo hiểm đúng hạn, dựa vào đâu mà đến lúc nghỉ hưu lại không được nhận đồng nào?”

“Biết đâu tháng sau lại bình thường.”

Thẩm Kiến Minh rót cho tôi ly nước ấm, đặt cạnh tay tôi, giọng dửng dưng.

“Hệ thống đôi khi cũng có lỗi mà.”

“Nhưng lỗi hai tháng liên tiếp sao?”

Thẩm Kiến Minh im lặng.

Một lúc sau, ông mới lên tiếng, giọng nhỏ lại:

“Dao Dao vừa gọi điện. Con bé nói rất lo cho em.”

“Nó bảo dạo này em cứ nói chuyện kỳ quặc, cứ như nghi ngờ ai đó muốn hại mình.”

Tôi bật dậy khỏi sofa.

“Tôi chưa từng nói có ai muốn hại tôi!”

Hơn nữa… chuyện đó là kiếp trước rồi!

Sao con gái lại biết?

Trừ phi…

Còn chưa kịp nghĩ thông, câu chất vấn của Thẩm Kiến Minh đã lập tức ập đến.

“Vậy thì em tra tới tra lui cái gì?”

“Tiểu Tuệ mình có tuổi rồi, sống bình yên qua ngày không được sao? Em cứ làm rối tung cả nhà lên thế này để làm gì?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)