Chương 6 - Sống Lại Để Không Gả
Hầu phu nhân cũng liếc qua vội vàng giục bà mối nhanh chóng chốt các quy trình tiếp theo.
Tạ Từ chậm rãi tiến về phía ta.
“Mọi người không biết Ôn Tuyết Đình là vị hôn thê của ta sao?”
Hoa sảnh tĩnh lặng trong chốc lát.
Bà mối cười ngượng nghịu.
Bùi Giới lên tiếng: “Thế tử nói gì vậy, Ôn tiểu thư là muội muội của ngài, muội muội phải xuất giá, ca ca luyến tiếc cũng là điều dễ hiểu.”
Bà mối lập tức hùa theo: “Thế tử cũng không còn nhỏ tuổi nữa, cũng nên sớm thành gia lập thất. Thích cô nương nào cứ nói với lão bà tử đây, các cô nương đến tuổi cập kê trong kinh thành này, chỉ cần là Thế tử ưng mắt, lão bà tử chắc chắn lo liệu ổn thỏa.”
Tạ Từ định nói thêm điều gì đó.
Hầu phu nhân nháy mắt ra hiệu cho tiểu thư đồng, hai gã sai vặt liền tiến đến giữ chặt cánh tay Tạ Từ: “Thế tử, ngài nên nghỉ ngơi rồi.”
“Mẹ!”
Hầu phu nhân không thèm nhìn chàng ta, thái độ điềm nhiên: “Tháng sau thành hôn, đợi cha mẹ Tuyết Đình lên kịp.”
12
Sau khi bà mối rời đi, Hầu phu nhân bước vào viện của Tạ Từ.
Tạ Từ đang quỳ trước bàn thờ Phật, thành kính niệm kinh.
“Tạ Từ.”
“Con lại làm loạn cái gì nữa đây?”
“Hôm đó con đứng sau bình phong cũng nghe thấy Tuyết Đình cự tuyệt, sau đó ta lại hỏi con một lần nữa.”
“Con nói Nghênh Đông gả cho con cũng giống vậy.”
“Bây giờ Nghênh Đông đã đòi theo Tuyết Đình đến nhà họ Bùi, con có chắc con bé vẫn sẽ gả cho con không?”
Tạ Từ từ từ mở mắt: “Muội ấy sẽ gả cho con.”
“Muội ấy giống như con vậy.”
Đều có thể thấu hiểu hoàn cảnh của bản thân.
Từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng thiên vị người lớn tuổi hơn và ưu tú hơn mình.
Trên người Nghênh Đông chàng ta nhìn thấy hình bóng của chính mình.
Hèn mọn, đáng thương.
Nên chàng ta lại càng đối tốt với muội ấy gấp bội.
Dường như chỉ có làm như vậy mới có thể bù đắp vết thương lòng thời thơ ấu.
Chỉ là đến đêm khuya, Tạ Từ vẫn nhớ tới vị huynh trưởng ôn nhuận của mình.
Mang khuôn mặt giống hệt chàng ta, cười ôn hòa với chàng ta: “A Từ, cùng chơi với ta, được không?”
Không được.
Ở cùng Tạ Uy, tất cả mọi người đều sẽ dồn ánh nhìn vào huynh ấy.
Còn Tạ Từ vĩnh viễn là kẻ bị lãng quên.
Chỉ cần có mặt Tạ Uy.
Tạ Từ vĩnh viễn không có ngày ngẩng đầu lên được.
Đến cả Ôn Tuyết Đình cũng thường xuyên tặng chàng ta và Tạ Uy chung một loại bánh ngọt, không phân biệt nổi ai là Tạ Từ, ai là Tạ Uy.
Tạ Từ lấy lại tinh thần, nén sự oán hận trong lòng.
Hầu phu nhân nói: “Thôi bỏ đi, chỉ mong con sớm ngày giác ngộ, nếu Uy nhi…”
Lời của Hầu phu nhân đến khóe miệng bỗng nghẹn lại.
Lại nhìn Tạ Từ.
Quả nhiên thấy sắc mặt chàng ta càng thêm âm trầm.
Hầu phu nhân nhẹ giọng: “Uy nhi đã đi nhiều năm như vậy, con cũng nên buông bỏ rồi.”
“Tạ Từ, không ai có thể làm được việc không thiên vị Uy nhi.”
Tạ Từ ngẩng đầu chằm chằm nhìn bàn thờ Phật trước mặt, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười cực nhạt.
“Vì sao mẫu thân cũng không phân biệt được con và Tạ Uy? Trong lòng mẫu thân, con vĩnh viễn không sánh bằng Tạ Uy, có phải không?”
Chàng ta đứng dậy, dùng ánh mắt vừa oán hận vừa mang theo một sự khao khát thầm kín nào đó nhìn Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân thất thần, ngẩn ngơ, trong lòng trong mắt đều là nỗi hoài niệm dành cho Tạ Uy.
“Ta chăm sóc con bao năm qua con còn vướng bận chuyện này làm gì?”
Tạ Từ biết, cả đời này chàng ta sẽ không bao giờ nhận được câu trả lời vừa ý.
“Ôn Tuyết Đình, là của con.”
Hầu phu nhân tức giận đến mức mất cả bình tĩnh: “Tạ Từ, nếu Uy nhi còn sống, ta chắc chắn sẽ để mặc con làm loạn, nhưng nay Hầu phủ vẫn còn một thứ tử, con ngồi không vững vị trí Thế tử, đương nhiên sẽ có kẻ khác ngồi thay.”
“Lẽ nào con muốn liên lụy đến cả Yên nhi sao?”
Ngón tay Tạ Từ cuộn lại.
Hầu phu nhân liền biết chàng ta đã động lòng.
“Ta nhất định sẽ tìm cho con một cô nương tốt tài mạo song toàn.”
13
Gần đến ngày xuất giá, muội muội càng quấn quýt lấy ta.
Sợ ta sẽ bỏ rơi muội ấy.
Tạ Từ đến tìm mấy bận.
Đều bị muội muội chặn lại.
Muội ấy nói: “Đại tỷ của muội sắp lấy chồng rồi, Thế tử đến quấy rầy mãi sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh đại tỷ.”
Tạ Từ nhìn chằm chằm muội ấy hồi lâu, bỗng có cảm giác bị phản bội.
Chàng ta cười khẩy: “Không phải muội từng nói muốn làm thiếp cho ta sao?”
Ánh mắt Tạ Từ khinh miệt rẻ rúng.
Sắc mặt muội muội trở nên khó coi.
Nghe vậy, ta bước đến cạnh muội muội: “Thế tử dạo này có phải mắc chứng mất ngủ, tinh thần hoảng loạn rồi không, Nghênh Đông nói lời này khi nào?”
Sắc mặt Tạ Từ trắng đi vài phần.
Căn bệnh mất ngủ của chàng ta, mãi đến năm thứ hai thành thân với chàng ta ta mới phát hiện ra.
Tạ Từ ngồi ở đầu giường, đờ đẫn nhìn chằm chằm con hổ bông đã bị khâu vá vô số lần trong tay.
Đầu bù tóc rối, khóc lóc nỉ non, thỉnh thoảng lại cười như điên dại.
Lẩm nhẩm thì thầm: Tại sao lại đối xử với ta như vậy?”
Đến ban ngày lại khôi phục dáng vẻ bình thường.
Chàng ta thường xuyên dùng thứ thuốc gây nghiện tên Ngũ thạch tán.
Đến năm ta chết, cơ thể Tạ Từ càng ngày càng suy nhược.
Ngay cả chiếc thìa súp cũng cầm không vững.
Tạ Từ rũ mắt, xoay người rời đi.