Chương 17 - Sống Lại Để Chọn Lựa
“Con năm nay mới lên 8 thôi,” bà thong thả nói, “Tương lai vẫn còn dài lắm. Mấy chuyện cỏn con đó vứt xó vào một xó đi, đừng để tâm dằn vặt.”
Tôi cắm mặt uống nước đường sột soạt, không hé răng.
Bà chép miệng thở dài, đứng dậy xoay người đi ra cửa, vừa tới ngưỡng cửa lại ngoái đầu nhìn tôi thêm một cái.
“Tiểu Mãn.”
“Dạ.”
“Con cứ khắc cốt ghi tâm câu này, con không giống như những gì mụ ta rủa xả đâu. Chưa bao giờ là như vậy.”
Cửa phòng khép hờ. Ngọn lửa đèn dầu lay lắt một nhịp, rồi lại bình ổn ngay ngắn.
Tôi bưng bát, húp sạch bát nước đường, lùa luôn cả quả trứng vào bụng.
Lòng trắng trứng mềm tan trong miệng, lòng đỏ trứng hồng đào tứa ra, cắn một phát ngập răng ngọt lịm tim.
Nước mắt lã chã rơi tòm tọp vào cái bát không.
Tôi lấy vạt áo quệt sạch nước mắt tèm lem, đặt cái bát lên chiếc bàn gập, thổi phụt một cái tắt đèn.
Trong bóng tối tĩnh mịch, thằng cu Lỗi lật người cái rầm, quấn cuộn tròn lấy hết chăn. Tôi lôi lại một nửa, trùm kín phần bụng.
Ngoài hiên cửa sổ rả rích tiếng côn trùng rên rỉ, chả biết là dế mèn hay cào cào, ồn ào không phân biệt nổi.
Tôi lim dim đôi mắt.
Sự tình ở kiếp trước, đây là lần cuối cùng tôi nhọc lòng suy tính đến.
Bắt đầu từ ngày mai, tôi lật sang một chương mới của cuộc đời.
Ba năm ròng rã trôi tuột qua kẽ tay tựa như con nước lờ đờ trôi.
Cây mơ đơm hoa kết trái.
Năm đầu tiên cây cho quả không năng suất, tôi vác ra ngoài trấn rao bán thu về 80 đồng. Bà Chu dúi tịt mớ tiền xuống dưới chiếu trúc, bảo dành dụm đóng học phí cho tôi.
Cánh rừng mơ ven bãi sông sinh trưởng mạnh mẽ um tùm như rừng Amazon, từ 200 gốc nhân lên thành 300 gốc, mỗi độ trổ bông cả quả đồi ngập tràn một sắc hồng phấn trắng muốt rực rỡ, gió xào xạc thổi qua cánh hoa mỏng manh đáp xuống con sông Nước Trong, xuôi dòng chảy xiết theo con nước.
Năm thứ hai quả sai trĩu lủng lẳng đầy cành.
Trần Kiến Quốc cọc cạch mượn chiếc xe ba gác lôi, tải lên huyện rao bán, nhoáng một cái tới chiều đã bán sạch sành sanh bồ mơ, lãi ròng hơn 300 đồng. Lúc về chú xách cho tôi đôi xăng đan điệu đà, màu hồng hường phấn phấn, mũi dép còn đính bông hoa nhựa to đùng. Chú bô bô bảo con gái mới lớn rồi phải cho ăn diện tử tế tí.
Tôi ưỡn ẹo diện đôi xăng đan cắp sách tới trường, Nhị Nha xúm xít lác mắt ghen tị đỏ mắt, vừa tan học phi ngay về nhà ăn vạ ầm ĩ bà Vương nằng nặc đòi mua cho bằng được.
Năm thứ ba, mơ vừa chín mọng, bên huyện đã phái dân buôn tới đánh tiếng hỏi thăm.
Họ bảo nghe danh mơ ở làng tôi chất lượng đỉnh cao, nên lặn lội tìm tới bao tiêu sản phẩm. Trần Kiến Quốc sung sướng tột độ tới mức rạo rực mất ngủ cả một đêm, rạng sáng tờ mờ đất đã lao như bay ra rừng mơ trút trộm một rổ ngon lành nhất, trải ra trước cửa ủy ban thôn khè người ta lác mắt chơi.
Mùa thu năm ấy, trong làng có thêm ba hộ gia đình đua theo trào lưu khởi nghiệp hùa theo nhà tôi trồng mơ.
Trần Kiến Quốc tự tin hùng hồn khẳng định, đợi thêm vài ba năm nữa thôi, làng mình sẽ lên mặt báo thành làng tỷ phú cây mơ số một toàn huyện.
Tôi chăm chú nhìn những gốc cây giống mỏng dính vừa nhú, hồi tưởng lại cái câu sấm truyền tôi từng bật ra với Bà Chu 7 năm về trước: “Chậm thì từ từ chờ. Năm con 5 tuổi là được ăn rồi.”
Chớp mắt một cái đã chễm chệ vắt ngang tuổi 11.
Mơ ăn mòn răng qua năm này tháng nọ.
Tốt nghiệp cấp một, tôi thủ khoa rinh vị trí đệ nhất toàn xã.
Trường cấp hai dưới xã cử hẳn giáo viên lên tận nhà thăm viếng, khen lấy khen để đứa trẻ này thiên bẩm xuất chúng, phải mài dũa cho thật tử tế.
Bà Chu sướng rơn ruột gan vặt lông một con gà, đun một nồi súp thơm lừng, í ới lôi kéo thím Vương và Nhị Nha sang mở tiệc linh đình.
Trần Kiến Quốc tu ừng ực hai chén rượu, mặt đỏ gay gắt, vỗ vai tôi bôm bốp dõng dạc nói: “Tiểu Mãn, con cứ cắm mặt vào học cho tử tế, chú nuôi con tới thẳng cánh cửa đại học.”
Tôi gắp vội miếng lườn gà vào bát cho chú: “Được luôn chú, sau này con làm ra tiền, rước cả chú, thím, và bà nội lên thành phố hưởng thái bình lộc.”
Trần Kiến Quốc cười sằng sặc rung cả giường, cười xong lại lấy tay quệt nước mắt rưng rưng.
Nhị Nha lăng xăng léo nhéo bên cạnh cướp lời: “Còn em nữa! Em cũng muốn đi!”
Tôi gật đầu đồng ý, bảo được, duyệt hết. Cả mâm cơm cười giòn giã.
Chỉ có Bà Chu không mỉm cười.
Bà ngồi khép nép ở góc mâm, bưng khư khư nửa chén nước súp gà, lầm lũi cúi đầu, nhấp nháp từng ngụm nhỏ nhặt.
Nhưng tôi soi rõ từng cử chỉ điệu bộ của bà. Khóe miệng bà dãn ra mỉm cười, nhưng hốc mắt lại đỏ au.
Tối đến bà lôi tôi vào buồng. Tóc bà bạc trắng xõa xượi, nếp nhăn trên mặt ngày càng chồng chất sâu hoắm, cẳng chân cẳng tay rụng rời ốm yếu đi, bây giờ bước đi cũng phải gồng mình chống hai cây gậy.
Thế nhưng bà vẫn bám trụ trên giường gạch bện dây thừng, ngón tay chà xát miệt mài cứng rắn đến mức khó tin.
“Tiểu Mãn,” bà gọi, “Con bước lại đây xem.”
Tôi lết mông sát lại gần bà.
Bà mò mẫm từ dưới gối lôi ra một chiếc túi vải tồi tàn, hé cái túi ra, bên trong thò ra một cuốn sổ tiết kiệm.
Cuốn sổ màu xanh lá úa tàn, của ngân hàng hợp tác xã, cũ rích cũ rách, mấy cái mép sổ bong tróc tả tơi.