Chương 1 - Sống Lại Để Bảo Vệ Gia Tộc
Ta là lão tổ tông của Ninh Viễn Hầu phủ, sống đến tám mươi tuổi, tiễn đưa ba đời hoàng đế.
Kiếp trước, đích tôn Bùi Cảnh Hành vì một nữ tử giang hồ mà đòi hủy hôn với quận chúa.
Long nhan thánh thượng nổi giận, cả Ninh Viễn Hầu phủ bị lưu đày ba nghìn dặm.
Ta chết trên đường lưu đày, trơ mắt nhìn cơ nghiệp trăm năm của Bùi gia tan thành mây khói.
Sống lại một đời, ta tỉnh dậy vào ba năm trước ngày phủ bị tịch biên.
Lần này, không có cháu ngoan hiếu thuận, cũng chẳng có con dâu hiền lương.
Ta chỉ có một cây thước giới và một quyển gia phả.
Kẻ nào dám hại Bùi gia, ta sẽ tự tay gạch tên kẻ đó khỏi gia phả.
Chương 1
Ta bị lạnh đến tỉnh giấc.
Mở mắt ra, trên đỉnh đầu là màn trướng loan phượng quen thuộc.
Bên tay là lò sưởi bằng đồng, chạm hoa văn kỳ lân, do Tiên hầu gia mang về sau một trận chiến ba mươi năm trước.
Ta ngây người suốt mười nhịp thở.
Chiếc lò sưởi này, trên đường lưu đày đã bị quan binh đập bẹp, mang đổi lấy nửa vò rượu đục.
Triệu ma ma bưng chén thuốc bước vào, giật nảy mình.
“Lão thái quân, người tỉnh rồi ạ? Thái y nói trận phong hàn lần này của người đến rất dữ, phải nghỉ ngơi cho thật tốt…”
Ta giơ tay ngăn bà ấy lại.
Rồi nhìn xuống bàn tay mình.
Da đã chùng nhão, đầy đốm tuổi già, nhưng các khớp xương vẫn còn sức.
Không phải đôi tay khô quắt đến mức cầm đũa cũng không nổi trên đường lưu đày.
“Hôm nay là ngày nào?”
Triệu ma ma đặt chén thuốc xuống: “Bẩm lão thái quân, ngày mười hai tháng Chạp.”
Ngày mười hai tháng Chạp.
Tim ta chấn động.
Kiếp trước, ngày mười lăm tháng Chạp, Bùi Cảnh Hành quỳ trước điện Thái Hòa, ngay trước mặt bá quan văn võ, cầu xin thánh thượng thu hồi thánh chỉ tứ hôn.
Chỉ còn ba ngày.
Ngón tay ta siết chặt góc chăn.
Ba ngày.
Kiếp trước ta nằm liệt trên giường, chẳng biết gì cả. Đến khi ta biết chuyện, thánh chỉ đã giáng xuống.
Đời này, ta sẽ không ngồi chờ nữa.
“Gọi đại thiếu gia đến đây.”
Triệu ma ma do dự: “Lão thái quân, hôm qua đại thiếu gia nói muốn đến trang tử ngoài thành xem sổ sách…”
Xem sổ sách?
Ta cười lạnh.
Kiếp trước lúc này hắn đang làm gì, ta biết rõ hơn ai hết.
Trang tử ngoài thành là nơi ở của nữ nhân tên Tô Mạn Nhi kia.
Một nữ tử giang hồ, dựa vào một tay ngân châm cứu Bùi Cảnh Hành một mạng, từ đó bám lấy Hầu phủ.
Bùi Cảnh Hành nói nàng ta y thuật cao minh, lòng dạ thiện lương.
Thiện lương?
Thiện lương đến mức đưa cả Hầu phủ vào mồ.
“Không cần gọi nữa.” Ta chống tay Triệu ma ma ngồi dậy. “Đi mời nhị thiếu gia đến đây, rồi gọi hết những quản sự trong phủ tới chính sảnh.”
Triệu ma ma há miệng, nhưng không dám hỏi thêm.
Bà ấy hầu hạ ta bốn mươi năm, biết giọng điệu này của ta có nghĩa là gì.
Bùi gia sắp đổi trời rồi.
Nửa canh giờ sau, ta ngồi ở ghế chủ vị trong chính sảnh.
Bên dưới đứng một hàng người.
Quản gia Bùi Trung, tiên sinh phòng thu chi họ Lưu, Trương ma ma quản đại trù phòng, tổng quản ngoại viện Bùi Phúc.
Còn có nhị tôn tử của ta, Bùi Cảnh Tuyên.
Đứa trẻ này đứng trong góc, mặc một bộ thanh sam đã giặt đến bạc màu, quy củ cúi đầu.
Kiếp trước, nó là người mờ nhạt nhất trong Hầu phủ.
Đích trưởng tôn Bùi Cảnh Hành hào quang vạn trượng, văn võ song toàn, ai ai cũng khen ngợi.
Không một ai để ý đến thứ tử của nhị phòng này.
Thế nhưng trên đường lưu đày, chính nó đã cõng ta đi ba trăm dặm.
Chính nó nhét hết phần lương khô của mình cho ta.
Cũng chính nó khi ta trút hơi thở cuối cùng đã quỳ trong bùn, dập đầu đến máu chảy ròng ròng, quay về hướng kinh thành mà gào lên: “Tôn nhi bất hiếu!”
Ta nhìn nó, hốc mắt cay xè.
Nhưng ta nhịn xuống.
Đời này, ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu ấm ức nữa.
“Bùi Trung.”
“Lão nô có mặt.”
“Sản nghiệp đứng tên Hầu phủ hiện có bao nhiêu đang do đại thiếu gia quản lý?”
Bùi Trung sửng sốt: “Bẩm lão thái quân, ba trang tử ở ngoại ô kinh thành, hai cửa hàng trong thành, còn có…”
“Thu hồi toàn bộ.”
Chính sảnh im bặt trong chốc lát.
Tất cả đều ngẩng đầu nhìn ta.
Bùi Trung dè dặt hỏi: “Lão thái quân, chuyện này… bên đại thiếu gia phải giải thích thế nào?”
“Không cần giải thích.”
Ta nâng chén trà lên, thổi hơi nóng.
“Từ hôm nay, toàn bộ sản nghiệp của Hầu phủ đều do ta quản. Sổ sách trước tối nay phải đưa đến Thọ An đường. Thiếu một quyển, ngươi xách đầu tới gặp ta.”
Bùi Trung quỳ phịch xuống: “Lão nô tuân mệnh.”
Ánh mắt ta quét qua tất cả mọi người.
“Còn nữa, từ hôm nay tiền tháng trong phủ phân phối lại. Đại phòng giảm một nửa, nhị phòng giữ nguyên. Phần dư đưa vào công trung.”
Cây bút trong tay Lưu tiên sinh suýt rơi xuống đất.
Đại phòng giảm một nửa?
Đó là tiền tháng của đại thiếu gia và đại phu nhân.
Không ai dám hé răng.
Ta đặt chén trà xuống, đứng dậy.
“Giải tán.”
Mọi người nối nhau đi ra, Bùi Cảnh Tuyên đi cuối cùng.
“Cảnh Tuyên.”
Nó dừng bước, xoay người, cung kính hành lễ: “Tổ mẫu.”
Ta nhìn khuôn mặt nó.
Thiếu niên mười chín tuổi, mày mắt ngay ngắn, ánh nhìn trầm ổn.
Mạnh hơn vị đại ca được người người tung hô của nó gấp vạn lần.
“Từ ngày mai, đến Thọ An đường đọc sách. Ta đã mời Chu phu tử của Hàn Lâm viện dạy cho con.”
Trong mắt Bùi Cảnh Tuyên lóe lên vẻ khó tin.
Nhưng nó nhanh chóng ép xuống, chỉ cúi người thật sâu: “Tôn nhi tuân mệnh.”
Ta nhìn theo bóng lưng nó rời đi, chậm rãi thở ra một hơi dài.
Quân cờ đã đặt xuống.
Tiếp theo, chỉ cần chờ con chim đã bay khỏi lồng tự mình quay về.
Chương 2
Đại phu nhân Vương thị đến nhanh hơn ta dự liệu.
Ngay tối hôm đó, cửa Thọ An đường đã bị đập vang.
Lúc Vương thị bước vào, sắc mặt xanh mét, vành mắt đỏ hoe, tay siết chặt một chiếc khăn, vừa vào cửa đã quỳ xuống.
“Mẫu thân, nhi tức không biết mình đã làm sai điều gì mà tiền tháng đột nhiên bị giảm một nửa. Hành ca nhi ở ngoài còn phải giao tế…”
Ta ngồi trên giường sưởi, tay lần tràng hạt.
Không nhìn nàng ta.
“Hành ca nhi ở ngoài giao tế chuyện gì?”
Vương thị nghẹn lại.
Nàng ta đương nhiên không thể nói.
Chẳng lẽ lại nói trước mặt bà bà rằng nhi tử mình đang nuôi một nữ nhân bên ngoài?
“Chỉ là… qua lại với đồng liêu…”
“Đồng liêu nào?” Ta ngước mắt nhìn nàng ta. “Nói tên.”
Môi Vương thị run lên, không nói nổi.
Ta đứng dậy, đi đến trước mặt nàng ta.
“Vương thị, ngươi gả vào Bùi gia hai mươi ba năm, ta đối xử với ngươi thế nào?”
Nàng ta cúi đầu: “Ân tình của mẫu thân với nhi tức nặng tựa núi.”
“Vậy ta hỏi ngươi, nửa năm gần đây Bùi Cảnh Hành đã đến trang tử ngoài thành bao nhiêu lần?”
Bả vai Vương thị cứng đờ rõ rệt.
“Ngươi tưởng ta già đến hồ đồ rồi sao?” Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều nện vào đầu nàng ta. “Cả kinh thành đều đã truyền khắp chuyện thế tử Hầu phủ kim ốc tàng kiều. Ngươi làm mẫu thân, chẳng những không quản không hỏi, còn giúp nó che giấu.”
Vương thị ngẩng đầu, nước mắt lập tức tuôn xuống.
“Mẫu thân, Hành ca nhi nó… nó chỉ nhất thời hồ đồ… Tô cô nương từng cứu mạng nó, nó nhớ ân tình…”
“Ân tình?”
Ta đập chuỗi tràng hạt xuống bàn.
“Thanh Hà quận chúa là hôn sự do chính thánh thượng ban xuống. Nó nhớ ân tình của một nữ tử giang hồ mà giẫm mặt mũi hoàng gia dưới chân. Ngươi cho rằng đây gọi là ân tình sao? Đây gọi là tìm chết.”
Vương thị phục xuống đất, khóc đến run cả người.
Ta không mềm lòng.
Kiếp trước chính vì ta quá mềm lòng.
Cảm thấy cháu đã lớn, có chủ kiến, người nó lựa chọn ắt có lý do của nó.
Lý do?
Lý do là tính mạng của ba trăm người trong một nhà.
“Về đi.” Ta xoay người ngồi lại lên giường sưởi. “Nói với Bùi Cảnh Hành, trước ngày mười lăm tháng Chạp, nếu nó còn chưa giải quyết nữ nhân kia, ta sẽ tự mình ra tay. Đến lúc đó không chỉ đơn giản là giảm tiền tháng.”
Vương thị run rẩy đứng lên, loạng choạng đi ra ngoài.
Ta biết nàng ta sẽ đi báo cho Bùi Cảnh Hành.
Ta cũng biết Bùi Cảnh Hành sẽ không nghe.
Kiếp trước nó đã không nghe.
Nhưng không sao.
Bước này vốn không phải để khiến nó quay đầu.
Mà để tất cả mọi người nhìn thấy — ta đã cảnh cáo rồi.
Sau này bất kể ta làm gì, đều là do nó tự chuốc lấy.
Triệu ma ma bưng canh ngân nhĩ vào, nhìn sắc mặt ta, cẩn thận hỏi: “Lão thái quân, hà tất phải làm căng với đại thiếu gia…”
Ta nhận bát, uống một ngụm.
“Ma ma, bà theo ta bốn mươi năm rồi.”
“Vâng.”
“Bốn mươi năm trước, ngày Tiên hầu gia chết trận sa trường, ta đã chống đỡ thế nào?”
Mắt Triệu ma ma đỏ lên: “Lão thái quân một mình gánh vác Hầu phủ, cắn răng nuôi hai vị thiếu gia trưởng thành…”
“Đúng. Khi đó ta đã hiểu ra một đạo lý.”
Ta đặt bát xuống, nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ.
“Trời của Bùi gia không thể sập. Kẻ nào muốn nó sập, bất kể là người ngoài hay người nhà, ta cũng tuyệt đối không nương tay.”
Chương 3
Ngày mười bốn tháng Chạp.
Chuyện nằm trong dự liệu của ta đã xảy ra.
Bùi Cảnh Hành trở về.
Không phải trở về một mình.
Nó dẫn theo Tô Mạn Nhi.
Khi Triệu ma ma đến báo tin, hai tay bà ấy đều run: “Lão thái quân, đại thiếu gia… đại thiếu gia đưa nữ nhân kia vào phủ rồi. Hiện đang ngồi ở chính sảnh, nói muốn gặp người.”
Ta vững vàng đặt chén trà xuống.
Không hề gợn sóng.
“Đi thôi.”
Khi đến chính sảnh, Bùi Cảnh Hành đang quỳ giữa phòng.
Bên cạnh đứng một nữ nhân ngoài hai mươi tuổi, mặc váy bông màu trắng thuần, mái tóc đen đơn giản búi lên, dung mạo thanh tú, đôi mắt long lanh nước. Khi nhìn ta, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Tô Mạn Nhi.
Kiếp trước, lần đầu tiên ta gặp nàng ta cũng là dáng vẻ này.
Ngoan ngoãn, vô hại, đáng thương.
Giống như một con nai nhỏ bị thương.
Ai nhìn cũng mềm lòng.
Nhưng ta sẽ không bị gương mặt này lừa thêm lần nữa.
Dưới khuôn mặt ấy là trái tim độc địa như rắn rết.
“Tổ mẫu.” Bùi Cảnh Hành ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt mang theo cầu khẩn. “Mạn Nhi không phải loại người như tổ mẫu nghĩ. Nàng từng cứu mạng tôn nhi, phẩm hạnh thuần lương, y thuật tinh thông. Tôn nhi muốn cầu tổ mẫu khai ân, cho phép nàng…”
“Ngươi định nói gì?” Ta ngồi xuống chủ vị, cắt ngang lời nó. “Cho phép nàng vào cửa làm thiếp? Hay cho phép ngươi hủy hôn với quận chúa?”
Bùi Cảnh Hành hít sâu một hơi.
“Tôn nhi… muốn từ hôn.”
Tất cả hạ nhân trong chính sảnh đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Ta nhìn nó.
Gương mặt ấy trẻ trung, tuấn tú, khí phách ngời ngời.
Giống hệt kiếp trước.
Kiếp trước nó cũng mang thần sắc như vậy.
Kiên định, thâm tình, không quay đầu.
Vì một nữ nhân, mang tính mạng cả nhà ra đánh cược.
Ta không nổi giận.
Kiếp trước ta từng giận rồi.
Mắng nhiếc, cầu xin, uy hiếp, cách nào cũng từng thử.
Không có tác dụng.
Đời này, ta đổi một cách khác.
“Được.”
Bùi Cảnh Hành ngây người.
Tô Mạn Nhi cũng ngây người.
Ngay cả Triệu ma ma cũng nhìn ta với vẻ không thể tin nổi.
“Tổ mẫu… người nói được sao?” Giọng Bùi Cảnh Hành cũng thay đổi.
“Ta nói được.” Ta nâng chén trà, giọng bình thản như đang nói thời tiết hôm nay. “Ngươi muốn từ hôn, ta không ngăn.”
Trên mặt Bùi Cảnh Hành lập tức hiện lên vẻ mừng như điên.
Nó dập đầu thật mạnh: “Đa tạ tổ mẫu thành toàn!”
“Khoan vội cảm ơn.”
Ta uống một ngụm trà rồi đặt chén xuống.
Ánh mắt rời khỏi Bùi Cảnh Hành, chuyển sang mặt Tô Mạn Nhi.
Tô Mạn Nhi bị ta nhìn đến mức lùi nửa bước, cúi đầu.
“Ta có một điều kiện.”
“Tổ mẫu cứ nói.”
“Từ hôm nay, Bùi Cảnh Hành ngươi bị xóa tên khỏi gia phả Bùi gia.”
Chính sảnh lập tức im phăng phắc.
Nụ cười trên mặt Bùi Cảnh Hành cứng lại.