Chương 2 - Sống Lại Để Báo Thù

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chương 3

Nàng ta chính là tần mộng dao.

Người trong lòng của triệu hành, cũng là biểu muội thanh mai trúc mã, nữ nhân năm xưa suýt chút nữa đã gả cho hắn.

Về sau tần gia phạm tội, bị tịch thu gia sản. Tần mộng dao không rõ tung tích, triệu hành mới miễn cưỡng cưới ta.

Hắn giấu tần mộng dao trong biệt viện, nuôi nàng ta như kim ốc tàng kiều.

Triệu hành giấu nàng ta rất kỹ. Mãi đến sau khi ta chết, nàng ta mới đường đường chính chính bước vào cửa triệu gia, trở thành quốc công phu nhân mới.

Mà lúc này, có lẽ nàng ta nghe nói hôm nay trong phủ tổ chức tiệc sinh thần, không kìm được nên dẫn theo con gái đến xem náo nhiệt.

Nàng ta cho rằng mình đã che giấu rất tốt, đứng giữa đám đông như một người họ hàng xa không đáng chú ý.

Ta nhìn nàng ta, ý cười trên môi dần sâu hơn.

“ngươi vừa gọi ta là gì?”

Tần mộng dao hơi sững người, sau đó không kiêu ngạo cũng chẳng khúm núm, hành lễ nói:

“thiếp thân lỡ lời, thưa quận chúa nương nương. Chỉ là thiếp thân cảm thấy phu thê nên lấy hòa khí làm trọng. Quận chúa nương nương có thân phận tôn quý, càng nên…”

“ta hỏi ngươi, ngươi gọi ta là gì?”

Ta cắt ngang lời nàng ta, giọng nói lạnh xuống.

Sắc mặt tần mộng dao thoáng trắng bệch, nhưng vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, nhẹ giọng nói:

“thiếp thân… Gọi người là tỷ tỷ.”

“tỷ tỷ?”

Ta lặp lại hai chữ ấy, bỗng bật cười lớn.

Sau khi cười đủ, ta đột ngột im bặt, lạnh lùng nhìn nàng ta:

“ngươi là thiếp của ai? Ai nạp ngươi? Hôn thư của nhà nào? Kẻ nào cho ngươi lá gan gọi bản quận chúa là tỷ tỷ?”

Thân thể tần mộng dao khẽ lung lay, vành mắt lập tức đỏ lên. Nàng ta đáng thương nhìn về phía triệu hành.

Sắc mặt triệu hành đã khó coi đến cực điểm. Hắn bước lên chắn trước mặt tần mộng dao, hạ thấp giọng nói với ta:

“liễu khinh nhứ, đủ rồi! Có chuyện gì chúng ta về phòng nói riêng, đừng ở trước mặt người ngoài…”

“người ngoài?”

Ta nhướng mày.

“ở đây ai là người ngoài? Khách khứa đầy sảnh đều nhận thiệp mời của an quốc công phủ ta, không một ai là người ngoài. Trái lại, vị đứng sau lưng ngươi…”

Ta giơ tay chỉ vào tần mộng dao.

“ta không quen biết nàng ta. Ai mời đến? Báo danh tính.”

Chương 4

Trong đại sảnh yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Tất cả khách khứa đều cúi đầu, chỉ hận không thể thu mình chui xuống đất.

Những người này ở triều đình hay hậu trạch đều là hạng người tinh ranh, sao có thể không nhìn ra tình thế trước mắt?

An quốc công nuôi ngoại thất bên ngoài. Ngoại thất dẫn theo con gái đường đường chính chính bước vào phủ, lại bị chính thất phu nhân bắt gặp tại trận.

Nước mắt tần mộng dao cuối cùng cũng rơi xuống. Nàng ta cắn môi, tỏ vẻ như đã chịu nỗi oan ức ngập trời:

“quận chúa cần gì phải ép người đến mức ấy? Thiếp thân… Thiếp thân chỉ là không nhìn nổi nên nói thêm một câu. Quận chúa muốn đánh muốn phạt, thiếp thân đều nhận. Nhưng hôm nay là sinh thần của tiểu cô nương, cầu xin quận chúa nương nương nể mặt đứa trẻ, đừng làm loạn nữa.”

Lời này của nàng ta nói rất khéo léo. Chỉ trong vài câu đã biến ta thành một người đàn bà chanh chua vô lý, không màng đến cảm nhận của con gái.

Triệu hành quả nhiên mắc bẫy. Hắn giơ tay che chở tần mộng dao, trong giọng nói đã mang theo tức giận:

“liễu khinh nhứ! Nàng làm loạn đủ chưa? Có gì bất mãn thì cứ trút lên ta, đừng làm khó một…”

“một cái gì? Một hạ nhân không biết từ đâu chui ra, không hiểu quy củ, chẳng biết tôn ti, không được mời mà tự đến, lại còn dám đứng trước mặt bản quận chúa khua môi múa mép?”

Ta cố ý nhấn thật mạnh hai chữ “hạ nhân”.

Sắc mặt tần mộng dao thoắt cái trắng bệch, đôi môi cũng mất sạch huyết sắc.

Cả đời này, nàng ta căm hận nhất chính là hai chữ ấy.

Sau khi tần gia bị tịch thu gia sản, nàng ta quả thực từng bị sung vào giáo phường ty. Về sau không biết dùng thủ đoạn gì mới thoát khỏi tiện tịch, nhưng quãng thời gian ấy chính là cái gai sâu nhất trong lòng nàng ta.

Triệu hành chưa bao giờ cho phép người khác nhắc đến những chữ như “hạ nhân”, “tiện tịch” trước mặt nàng ta.

Còn ta, trước mặt những nhân vật có danh tiếng và địa vị nhất kinh thành, trực tiếp ném hai chữ ấy vào mặt nàng ta.

“liễu khinh nhứ!”

Triệu hành rốt cuộc không nhịn được, gầm lên.

Ta không thèm để ý đến hắn, quay đầu nhìn thống lĩnh thị vệ chu trầm đang đứng ngoài cửa sảnh:

“chu trầm, chu hiển.”

Hai huynh đệ chu trầm, chu hiển đều là người ta mang từ biên quan về. Bọn họ theo ta vào sinh ra tử nhiều năm, chỉ nghe lệnh một mình ta.

Hai người bước lên một bước, ôm quyền:

“thuộc hạ có mặt.”

“lôi hạ nhân không hiểu quy củ này ra ngoài.”

Ta chỉ vào tần mộng dao.

“đánh chết.”

Chương 5

Tần mộng dao hét lên một tiếng, theo bản năng lùi về phía sau.

Sắc mặt triệu hành thay đổi dữ dội. Hắn kéo mạnh tần mộng dao ra sau lưng, nghiêm giọng quát:

“ai dám!”

Chu trầm ngay cả mí mắt cũng không nâng, sải bước tiến lên.

Hai thị vệ phía sau hắn cũng đồng loạt hành động. Ba người tạo thành thế bao vây, tay đặt trên chuôi đao, sát khí bừng bừng.

Khách khứa trong sảnh vội vã lùi lại. Có người vô ý làm đổ chén trà, tiếng đồ sứ vỡ vụn hòa lẫn với tiếng kinh hô.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)