Chương 5 - Sống Chung Với Học Thần Lạnh Lùng

21.

Tôi bình tĩnh lại:

– Thế thì sao? Chuyện này liên quan gì đến tôi? Anh đưa tôi về nhà đi.

– Em dọn đi không nói gì, còn để lại một đống đồ ở nhà tôi.

– Rồi sao nữa?

– Vậy em có định quay lại lấy không?

– Sao anh không vứt đi luôn?

– Quên rồi.

「……」

[Khoan đã, ý nam chính là… lúc chuyển từ căn trọ rách nát đến căn hộ cao cấp giữa trung tâm, anh ta “vô tình” mang theo hết đồ dùng cá nhân mà Nhên bảo để lại á?]

[Anh mà nỡ vứt sao? Bao nhiêu kỷ vật người yêu để lại chỉ có ngần ấy. Vứt rồi, đêm nhớ vợ biết ôm gì mà ngủ?]

[Năm đó chọn sai phe, ship nhầm couple, đến nước súp cũng không được húp. Từ giờ tôi xin chừa, ba mẹ yêu thương tôi lại một lần đi hu hu hu!]

22.

Tôi nửa tin nửa ngờ.

Cho đến khi chiếc xe thật sự rẽ vào khu căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố.

Vừa bước vào cửa, tôi đã nhìn thấy một chậu hoa nhài quen thuộc.

Trên cành lác đác vài nụ hoa trắng nhỏ, toả ra hương thơm dìu dịu, trái tim tôi bất giác khẽ run lên.

– Hoa này nở tốt thật đấy… Chẳng lẽ… là chậu tôi từng mua đại ven đường năm nào?

– Ừ. – Anh đáp.

Tôi bước vào, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi một chiếc khung ảnh trên bàn trà.

Là tấm ảnh đầu tiên của chúng tôi chụp chung hồi năm hai đại học.

Ký ức lập tức ùa về.

Hồi đó tôi cứ bám theo anh đòi đi công viên chơi mấy trò cảm giác mạnh.

Dưới chiếc vòng đu quay khổng lồ, chàng trai khi ấy gầy gò, dáng cao thẳng tắp, gương mặt lạnh nhạt chỉ thoáng một nụ cười nhẹ.

Tôi vòng tay ôm eo anh, nép vào ngực anh, cười tươi như nắng tháng sáu.

Sau đó, tôi in tấm ảnh ấy ra, để ở kệ giày trong phòng trọ.

Lúc dọn đi, tôi cố ý ném tấm ảnh xuống đất,

dẫm nát khung ảnh thành từng mảnh.

Tôi thà tự tay phá huỷ nó, còn hơn bị người khác vứt bỏ không chút luyến tiếc.

Vậy mà bây giờ…

nó lại xuất hiện nguyên vẹn trước mặt tôi,

được lồng vào một chiếc khung ảnh mới tinh, đắt tiền.

– Sao anh vẫn chưa vứt đi?

– Không nỡ. Ba năm trước em đòi chia tay, anh đâu có đồng ý.

– Anh dựa vào đâu mà không đồng ý? – Nhắc đến chuyện này là tôi lại giận – Ba năm trước tôi nghe hết cuộc nói chuyện giữa anh với con bé em kế rồi. Anh nói, nếu anh có tiền, anh sẽ không chấp nhận theo đuổi của tôi. Chứng tỏ anh không hề thích tôi! Giờ lại còn mặt dày đến dây dưa với tôi làm gì?!

Bình luận bỗng nổ tung:

[Thôi xong rồi, lần này Nhên nhà mình trách oan anh ấy thật rồi…]

[Anh nam chính không chỉ nói “không”, mà còn có câu sau nữa! Lúc đó em chạy đi mất tiêu, chưa nghe xong mà!!]

[Nam chính lần sau nhớ đừng ngừng giữa chừng, thở mạnh quá làm vợ tưởng chửi, vợ tức chạy luôn!]

23.

Thẩm Vọng Chu sững người một lúc.

Ký ức quay về cái ngày hôm đó, trong hành lang tối mờ.

Khi bị hỏi: “Nếu anh có tiền, anh còn đồng ý yêu cô ấy không?”

Anh đã nói hai từ: “Không.” Nhưng anh còn nói thêm.

Nghĩ đến đây, anh bật cười như bất lực:– Chu Nghiên, sao em không chịu nghe tôi nói hết rồi hãy bỏ đi?

– Vậy anh nói thêm cái gì?

– Anh nói, “Nếu anh có tiền, anh sẽ không để cô ấy phải theo đuổi anh. Anh sẽ là người theo đuổi cô ấy.”

Đó mới là câu sau của anh.

Không khí như vỡ òa.

Thì ra… còn có câu sau.

Khóe môi tôi khẽ cong lên, không kìm được.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi: – Anh chưa từng không thích em. Anh luôn luôn thích em. Chỉ là… anh từng nghĩ mình không xứng.

Chúng tôi nhìn nhau rất lâu.

Tôi đưa tay lên, chạm nhẹ vào má anh.

– Đau không?

Anh lại kéo tay tôi xuống, hôn nhẹ vào lòng bàn tay.

– Không đau chút nào cả.

Nụ hôn từ lòng bàn tay kéo dài đến bờ môi.

Không biết thế nào, đang hôn, đang ôm, rốt cuộc lại lăn lộn lên giường.

Tôi vô tình chạm phải thứ gì đó trong chăn.

Kéo ra xem thì…

Một chiếc váy ngủ màu trắng, vẫn còn phảng phất mùi hương quen thuộc.

– Anh dám lừa tôi? Anh có người phụ nữ khác rồi đúng không? Đến cả váy ngủ của cô ta cũng không buồn giấu!

Anh đè tôi xuống khi tôi đang vùng vẫy: – Em không định nhìn kỹ xem… váy này là của ai à?

24.

Tôi nhìn kỹ lại. Chẳng phải là chiếc váy ngủ tôi từng vứt lại ở phòng trọ ba năm trước sao?

Có mấy món đồ tôi chê cũ rồi nên bỏ lại. Chiếc váy này nằm trong số đó.

[Bộ váy ngủ này đúng là đã trải qua biết bao sóng gió.]

[“Sóng” gì thì tôi không nói đâu, ai hiểu thì hiểu nha.]

[Mùi nước hoa trên váy vẫn là loại mà nữ chính yêu thích nhất khi xưa.]

[Món đồ không thể thiếu mỗi khi nam chính đi công tác ban đêm…]

Bình luận lại bắt đầu loạn hết cả lên, nói mấy chuyện chẳng đứng đắn gì về chuyện Thẩm Vọng Chu “ôm váy ngủ” của tôi…

Tôi ném mạnh cái váy vào người anh.

– Biến thái!

– Chỉ vậy đã gọi là biến thái à? – Anh cười, ném váy sang một bên, rồi giữ chặt hai tay tôi áp xuống giường – Vậy mấy chuyện sắp xảy ra tiếp theo… em định gọi là gì?

Ba năm trôi qua thái độ trước và sau của anh khác nhau quá mức.

Tôi lại nhớ đến chuyện khiến mình bực bội nhất năm đó.

– Ngày xưa… không phải anh rất giữ mình à?

– Vì anh biết… sớm muộn gì em cũng chán và rời đi. Nên anh không muốn để em dễ dàng đạt được mục đích. Như vậy… là sai à?

Anh cúi đầu, hôn tôi.

Từng giọt mồ hôi mờ ảo lăn trên cổ anh, nóng đến mức làm tôi run rẩy.

– Vậy bây giờ thì sao?

– Bây giờ… anh đổi ý rồi.

– Ý gì?

– Nếu em chán rồi, anh có thể bắt em quay về lại.

Tôi muốn chửi anh. Nhưng cuối cùng… không nói được gì cả.

「……」

Không chết không ngừng.

「……」

[Bình luận: Ôi trời ơi, làm hoài làm hoài, sướng ghê á!!!]

[Tác giả viết kiểu gì thế này, đến đoạn cao trào lại chơi ba dấu chấm, muốn đập bàn phím thật sự!]

[Tôi đã thấy vết tay trên kính cửa sổ, dấu đầu gối trên ghế sofa. Ai tinh ý thì tự tưởng tượng thêm ba nghìn chữ nhé, cảm ơn.]

25.

Chỉ sau không lâu kể từ khi tái hợp, tôi chính thức dọn vào sống trong căn hộ cao cấp của anh.

Thẩm Vọng Chu đưa tôi một thẻ ngân hàng, số tiền trong đó… dãy số không đằng sau dài đến chóng mặt.

Anh đem số tiền năm xưa tôi từng giúp anh, trả lại gấp mười lần.

Khi bố tôi biết tôi từ chối mối liên hôn mà ông sắp đặt, ông tức giận đến mức nói muốn từ mặt tôi.

Tôi chẳng cãi gì. Chỉ là… dắt Thẩm Vọng Chu đến buổi tiệc gia đình hôm đó.

Tối hôm ấy, gương mặt lúc nào cũng cau có của bố tôi, lại cười toe như cháu nhỏ gặp quà, khen không dứt miệng:

– Tiểu Thẩm đúng là người đáng tin cậy, chắc chắn. Năm xưa bố mù mắt thật rồi. Bố tự phạt ba ly, hai đứa cứ thoải mái nhé!

Sau bữa ăn, ông ấy cứ liên tục truy hỏi Thẩm Vọng Chu: Bao giờ cưới con gái ông?

Còn bắt tôi xóa hết liên hệ với mấy người từng xem mắt, nói cái gì mà “đừng để bọn họ có cơ hội chen chân”.

Cạn lời. Người đẩy tôi vào mấy cuộc liên hôn đó vốn là ông ta, giờ quay ngoắt còn ra vẻ chính nghĩa nữa chứ.

Ngoại truyện

1.

Cô ấy ngày nào cũng đến chỗ tôi làm thêm, bám riết lấy tôi.

Phiền chết đi được.

Có thể đừng cười tươi sáng như nắng thế không? Cũng đừng dùng ánh mắt rực rỡ ấy nhìn tôi nữa.

2.

Cô ấy nhặt được thẻ sinh viên của tôi.

Nhìn tôi nói: – Trùng hợp ghê.

Tôi lạnh giọng hỏi: – Trùng hợp gì chứ?

– Anh tên Thẩm Vọng Chu, còn em họ Chu. Anh nói xem, vậy chẳng phải có nghĩa là… em là “vọng tưởng nơi trần gian” của anh sao~

Nhảm nhí.

Nhưng tôi lại nhớ kỹ cái tên ấy – Chu Nghiên.

3.

Tối đó, tôi mơ thấy cô ấy.

Tôi đúng là không phải người tử tế gì.

Thật sự… bắt đầu có ảo tưởng về cô ấy.

Tôi thử dò hỏi tên cô.

Bạn cùng phòng nói: Bố cô từng quyên tiền xây cả tòa nhà cho trường.

Còn tôi… chỉ là kẻ ở tận đáy xã hội.

4.

Lúc tôi khó khăn nhất.

Cô ấy đưa tôi một chiếc thẻ ngân hàng, điều kiện duy nhất là tôi phải làm bạn trai cô ấy nửa năm.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nói: – Số tiền này… đủ cho ba năm.

5.

Cô ấy làm gì cũng chỉ hứng thú ba phút.

Yêu tôi hình như cũng thế.

Tôi không thể để cô ấy dễ dàng có được tôi, nếu không cô sẽ nhanh chán lắm.

6.

Tôi thuê nhà để tiện khởi nghiệp.

Ngày nào cô ấy cũng đến, cuối cùng thì… chuyển luôn đồ đến sống cùng.

Tôi vui thật. Nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra lạnh nhạt.

Cô ấy không nên ở nơi tồi tàn như thế này với tôi.

7.

Căn phòng cách âm kém, gió lùa qua cửa sổ.

Cô ấy thường nằm dài trên ghế sofa, vừa nằm vừa cười khúc khích.

Còn mua một chậu hoa nhài nhỏ nhỏ.

Cô bảo: – Em chẳng biết trồng hoa đâu, nhưng thấy bà cụ kia đáng thương nên mua giúp thôi. Anh trồng giúp em nha, anh nha~?

Tôi đáp: – Anh cũng đâu biết trồng.

Cô cười: – Anh biết không, hoa này tượng trưng cho tình yêu em dành cho anh đó, hiểu không?

Từ hôm đó, tôi ngày nào cũng tưới nước.

8.

Cô ấy thật sự rất đáng ghét.

Cứ cố tình trêu tôi, khiến tôi mất kiểm soát.

Nhưng trong lòng tôi luôn có một giọng nói…

Không thể như vậy được.

Lần đầu tiên của cô ấy, tôi không muốn nó xảy ra trong cái nơi tồi tàn như thế này, một cách vội vàng như thế.

Cô ấy nói chia tay với tôi.

Nội dung rất ngắn gọn — bảo là chán rồi.

Cũng được thôi, dù sao thì tôi vốn không xứng với cô ấy.

Tôi suy nghĩ rất lâu, mới dám nhắn lại: “Có thể đợi đến khi anh khởi nghiệp thành công, rồi để anh theo đuổi em lại được không?”

Nhưng tin nhắn vừa gửi đi, cô ấy đã xóa tôi khỏi danh bạ.

Cũng phải, ngoài khuôn mặt này ra, tôi chẳng còn gì cả.

9.

Cô ấy để lại rất nhiều đồ.

Tôi không nỡ vứt thứ gì.

Vài ngày sau, tôi bỗng thấy vài dòng bình luận lạ lẫm.

“Chui vào lòng anh ấy, đánh thức anh ấy dậy.” “Cặp đôi trời sinh, sinh ra là để yêu nhau.”

Những câu đó khiến tôi buồn nôn.Thật sự muốn ói.

10.

Con bé em kế tự tiện đến phòng trọ của tôi, còn đăng một bài mập mờ lên mạng xã hội.

Nó nói… làm vậy là vì thích tôi.

Tôi bắt nó xóa đi, rồi xóa luôn cả liên lạc.

Mấy dòng bình luận cũng biến mất theo.

Yên tĩnh rồi.

Tốt thật.

Nhưng tại sao… tôi vẫn nhớ Chu Nghiên đến mức phát điên?

11.

Cô ấy trở về rồi.

Không nói nữa, tôi thật sự chỉ muốn gặp cô ấy ngay.

À đúng rồi, chậu hoa nhài cô để lại, tôi chăm tốt lắm.

Tôi nghĩ, chắc cô sẽ khen tôi khi thấy nó.

12.

Thẩm Vọng Chu!

Tôi vừa phát hiện mấy dòng ghi chú trong điện thoại anh rồi đấy!

Sau này anh không được giấu trong lòng nữa, có gì thì phải nói với em chứ!

Em đâu phải là người có siêu năng lực đọc suy nghĩ đâu, anh biết không hả?!

Yêu thì phải nói ra! Nói thật to cho em nghe, được không?!

À mà này, hoa nhài anh trồng đẹp thật đấy, khen anh một câu nè hí hí.

Hết