Chương 5 - Sơn Thần Cưới Ai Thế
7
Ta nói không chút cảm xúc:
“Vui. Ta đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi.”
Sơn thần bỏ qua giọng điệu không đúng của ta, ôm ta như có được chí bảo.
“Nàng chắc chắn không mong lâu bằng ta.”
Ngài chỉnh lại y bào, ngồi thẳng người, trang trọng nói:
“Đến đây, ta sẽ tặng cho nàng tu vi quý giá của ta.”
Ta căng thẳng siết chặt nắm tay, như đang đối mặt đại địch.
Đời trước, sơn thần chính là sau khi truyền tu vi cho ta xong thì nổi giận.
Ngài trực tiếp dẫn một đạo thiên lôi đánh lên người ta, điên cuồng nói:
“Không phải nàng! Ngươi không phải nàng, ngươi lừa ta!”
Đạo thiên lôi kia đánh ta trở về nguyên hình.
Sơn thần xách đuôi ta lên, cố định ta trên tường.
Ngài từng chút từng chút lột da ta xuống.
Máu tươi nhuộm đỏ nửa bức tường.
Tiếng kêu thảm của ta không truyền ra khỏi kết giới.
Người nhà hoàn toàn không hay biết.
Sơn thần khẽ gõ lên đầu ta một cái.
Ta hoàn hồn, nỗi kinh hoảng trong mắt vẫn chưa tan đi.
Ta kháng cự nói:
“Ta không muốn tu vi của người.”
Sơn thần thu lại nụ cười.
Trong căn phòng âm lạnh, góc tường kết một lớp băng sương.
“Đó là tu vi ngàn năm, vì sao nàng không muốn?”
Ta bước xuống khỏi giường, đứng đối diện sơn thần, lạnh giọng nói:
“Ta đã biết người muốn làm gì rồi. Thật ra ngay cả chính người cũng không biết rốt cuộc người muốn cưới ai, đúng không?”
Sơn thần nhìn ta đầy thích thú, từ trên cao nhìn xuống:
“Ồ? Nàng biết những gì rồi? Nàng nói xem, ta nên cưới ai?”
Kết giới trên đỉnh đầu hơi lay động một thoáng rất khó nhận ra.
Ta ổn định lại tinh thần.
Đệ đệ hẳn đã trở về.
Ta có thêm sức mạnh, lớn gan nói:
“Người muốn cưới chính là ta.”
Sơn thần bật cười.
Ta không để ý đến ngài, tiếp tục nói:
“Người cũng không biết nên cưới tỷ tỷ ta hay là ta, cũng có thể là đệ đệ ta. Dù sao người cũng không thật sự muốn cưới thê tử. Mà là trên người chúng ta có thứ người muốn. Người không chắc thứ đó ở trên người ai, nên mới lấy lý do cưới vợ để đoạt thứ ấy.”
Sơn thần hơi kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh, ngài đã khôi phục bình tĩnh.
“Nàng biết rồi thì sao? Ta đã chọn đúng. Người đó chính là nàng. Nếu nàng không nghe lời, ta sẽ giết cả nhà nàng.”
Ta không hề hoảng loạn, ngược lại còn bật cười.
“Hôm đó người bảo ta truyền nội lực vào viên châu kia, chính là muốn biết người đó có phải ta không. Người cũng dựa vào viên châu kia để xác định người muốn cưới là ta.”
Sơn thần thờ ơ nói:
“Nàng đúng là rất thông minh, nhưng cũng không thông minh đến vậy. Nếu đã biết rồi, vì sao còn tự dâng mình đến cửa?”
Ta dùng giọng điệu thoải mái nói ra một câu khiến sơn thần chấn động:
“Bởi vì người muốn cưới là ta, nhưng cũng không phải chỉ là ta.”
8
Khi sơn thần muốn xem tu vi của ta, ta đã sinh nghi.
Với năng lực của sơn thần, muốn xem tu vi của ta đến đâu, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra.
Dùng viên châu chẳng phải là thừa thãi sao?
Cộng thêm việc sơn thần xem xong tu vi của ta liền nói người muốn cưới là ta.
Liên hệ tất cả manh mối, ta ghép lại được một chân tướng khiến người ta rợn tóc gáy.
Sơn thần muốn cưới chắc chắn là ta.
Nhưng vì sao đời trước ngài đã cưới được ta rồi, còn giết ta?
Trừ phi người ngài muốn cưới là ta, nhưng lại không chỉ là ta.
Người ngài muốn cưới hẳn là hai người, ta và tỷ tỷ ta.
Chỉ là điểm này e rằng ngay cả chính sơn thần cũng không biết.
Sơn thần từng bước ép sát ta.
Đôi mắt vàng nhuốm màu máu.
“Thứ đó rốt cuộc ở trên người ai? Ngươi có nói hay không!”
Ta không vòng vo, mà trực tiếp nói ra chân tướng cho sơn thần biết:
“Đúng là ở trên người ta, nhưng ta chỉ có một phần. Phần còn lại ở trên người tỷ tỷ ta.”
Giọng nói của sơn thần truyền đến tai tất cả yêu tinh trong sơn cốc:
“Bắt Hồ Đại Bạch đến đây cho ta!”
Cả ngọn núi chấn động một cái.
Lũ yêu tinh dốc toàn lực xuất động.
Nhưng bọn họ lục soát khắp núi cũng không tìm thấy tỷ tỷ ta.
Sơn thần tức đến thất thố, bắt mẹ ta đến uy hiếp ta nói ra vị trí của tỷ tỷ.
Ngoài mặt ta hoảng hốt, nhưng trong lòng lại càng yên tâm hơn.
Ta cần chính là để ngài bắt mẹ ta đến.
Mẹ ta tuy sống lâu hơn ta rất nhiều năm, nhưng bà xinh đẹp phong lưu, tâm tư không đặt vào tu hành.
Bà là người có pháp lực thấp kém nhất trong cả nhà.
Sơn thần căn bản không để bà vào mắt, mặc cho mẹ đi đến bên cạnh ta.
Sơn thần không biết, tỷ tỷ mà ngài muốn tìm đang ở ngay trước mắt ngài.
Mẹ ta chính là tỷ tỷ biến thành.
Còn mẹ thật của ta đã được ta sắp xếp đi làm chuyện khác.
Trong hôn yến, nếu mẹ ta không đến thì rất dễ khiến người khác nghi ngờ.
Nhưng nếu tỷ tỷ ta không đến thì sẽ không ai nghi ngờ.
Dù sao ta và tỷ tỷ ngày ngày cãi cọ ầm ĩ, vẫn luôn không hợp nhau.
Còn có một điểm.
Tỷ tỷ ta có tu vi cao nhất.
Thuật biến hóa của tỷ ấy thậm chí còn trên cả sơn thần.