Chương 2 - Sớm Muộn Làm Sao
Giọng bà nội lại nhẹ đi vài phần, mang theo chút dò hỏi.
“Cháo nấu nhừ lắm rồi, tốt cho dạ dày của cháu, dậy ăn chút rồi ngủ tiếp cũng được mà.”
Tôi nhắm chặt mắt, nghiến răng, cố nhịn không đáp lại.
Trong cơn mơ hồ, những ký ức từng bị bà nội gọi dậy quá sớm, tất cả đều ùa về.
Đó là mùa đông năm tôi học lớp 11, mẹ vừa được chẩn đoán mắc bệnh nặng và phải nhập viện.
Bố tôi phải túc trực trong bệnh viện suốt ngày đêm, liền gửi tôi về quê cho bà nội chăm sóc.
Lúc bà mới đến nhà, bà đã hứa với bố tôi rất đàng hoàng, nói rằng sẽ chăm sóc tôi thật tốt.
Nhìn người bà hiền hậu, trong lòng tôi cũng vô cùng vui vẻ.
Nhưng tôi thế nào cũng không ngờ, rạng sáng ngày hôm sau, bà đã chạy vào phòng gọi tôi dậy.
“Tô Tô! Mau dậy đi! Sáu rưỡi rồi đấy! Không dậy là đi học muộn bây giờ!”
Tôi mơ màng hỏi:
“Bà ơi, trời còn chưa sáng mà, sao lại có thể là sáu rưỡi được?”
“Con bé này, ngủ đến lú lẫn cả rồi!”
Bà không nói không rằng liền ném quần áo lên người tôi.
“Mau mặc vào! Bà đã hâm nóng cơm cho cháu rồi, ăn xong thì đi ngay, đừng để thầy cô nói là cháu đến muộn.”
Lúc ấy tôi còn nhỏ, không dám cãi lời bà.
Chỉ có thể lần mò mặc quần áo vào.
Bà bưng tới bát cháo còn ấm, tôi mới ăn được vài thìa thì đã bị bà giục ra khỏi nhà.
Khoảnh khắc đẩy cánh cửa tòa nhà ra, tôi hoàn toàn sững sờ.
Bên ngoài tối đen như mực, đường phố không có một bóng người.
Sao có thể là sáu rưỡi được chứ?
Tôi đứng trước cửa nhà, định gọi bà mở cửa cho tôi vào.
Nhưng cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
Tôi đứng co ro trong giá lạnh, trong lòng tràn ngập tủi thân và sợ hãi, không còn cách nào khác, chỉ đành đi bộ đến trường.
Mãi đến hơn sáu giờ, mới lác đác có bạn học đến.
Không ai biết rằng hôm ấy, tôi đã đứng trước cổng trường suốt hơn ba tiếng đồng hồ.
Chiều tan học về nhà, tôi òa khóc kể lại mọi chuyện cho bà.
Hy vọng bà có thể thay đổi một chút.
Bà nghe xong, vành mắt cũng đỏ hoe, nắm lấy tay tôi nói:
“Bảo bối ngoan, là bà sai rồi, lần sau nhất định bà sẽ xem kỹ giờ rồi mới gọi cháu.”
Tôi tin, tưởng rằng những ngày như vậy sẽ không lặp lại nữa.
Thế nhưng chưa được mấy hôm, bà lại gọi tôi dậy lúc ba giờ sáng, lý do vẫn là sắp muộn học rồi.
Tôi lại tranh luận với bà, nhưng bà cau mày nói:
“Dậy sớm thì có gì sai? Nhỡ xe buýt đến muộn thì sao? Nhỡ tắc đường thì sao? Cháu đừng có bướng bỉnh không nghe lời nữa có được không? Chẳng lẽ cháu còn muốn để bố mẹ cháu phải lo lắng vào lúc này?”
Tôi cũng sợ làm phiền người mẹ đang bệnh nặng, nên không dám phản bác bà.
Từ cấp ba, đến khi tốt nghiệp đại học rồi đi làm, cái kiểu bị gọi dậy quá sớm ấy, vẫn đeo bám tôi suốt nhiều năm.
Một năm trước, tôi được chẩn đoán mắc chứng suy nhược thần kinh vì thiếu ngủ kéo dài.
“Tô Tô? Cháu có dậy không thế? Cháo sắp nguội thật rồi đó.”
“Đủ rồi! Bà còn định làm tới bao giờ nữa hả?!”
Tôi hét lên đến khản cả giọng về phía cánh cửa.
Tiếng gõ cửa bên ngoài lập tức dừng lại, rồi vang lên tiếng nức nở của bà.
“Bà có lòng tốt nấu bữa sáng cho cháu, sợ cháu đói, cháu sao có thể đối xử với bà như vậy? Bà già rồi, vô dụng rồi, đến bữa cơm cũng khiến cháu thấy chướng mắt… bà chỉ là gánh nặng, sống cũng chỉ khiến mọi người thêm phiền lòng…”
“Cháu đâu có nói bà là gánh nặng!”
Tiếng khóc của bà lại lớn hơn, đầy oán trách và tủi thân.
“Bà dậy sớm nấu cháo cho cháu, sợ cháu đi làm trễ, cái gì bà cũng nghĩ cho cháu, mà cháu lại nói bà thế này… Cháu không ăn thì thôi, còn người khác phải ăn nữa! Em trai cháu còn đang ngủ trong phòng đấy, cháu đi gọi nó dậy ăn sáng đi.”
Tôi thật sự tức đến bật cười.
Thằng em tôi sau khi tốt nghiệp thì chỉ ở nhà ăn bám, ban ngày ngủ đến tận trưa, ban đêm thức trắng chơi game, bà chưa từng nỡ lòng nào gọi nó dậy sớm. Vậy mà giờ lại bảo tôi đi gọi nó?
Tôi không muốn dây dưa thêm với bà nữa, đeo tai nghe vào, quyết tâm thế nào cũng không mở cửa.
Thế nhưng tôi còn chưa nằm xuống được bao lâu, cánh cửa phòng đã bị ai đó đập mạnh, theo sau là giọng cáu gắt của em tôi.
Chắc là bà lại nói gì đó bên cạnh rồi.
Nó nói với giọng vô cùng bực tức:
“Lâm Tô Tô, chị còn biết xấu hổ không? Bà dậy sớm nấu cơm cho chị, chị không ăn thì thôi lại còn mắng bà?”
Mắng bà?
Tôi không nhớ mình có câu nào mắng bà cả.
Tôi hiểu rồi, bà lại đang ly gián.
Đây vốn là chiêu quen thuộc của bà.
Chỉ cần giữa tôi và bà có mâu thuẫn gì, bà liền tìm em trai hoặc bố tôi, kể xấu tôi.
Tự tô vẽ mình thành người yếu thế bị bắt nạt, còn tôi là kẻ ác tệ bạc.
Tiếng đập cửa của em tôi ngày càng lớn.
“Chị mau mở cửa! Không mở tôi đá văng cửa ra bây giờ!”
“Tiểu Bảo, đừng đá cửa.”
Giọng bà vang lên bên cạnh, nhưng chẳng có ý cản lại, ngược lại còn như đổ thêm dầu vào lửa.
“Con nói với chị con cho tử tế, bảo là không dậy là đi làm muộn thật đấy. Đến lúc đó mất việc rồi, tiền phẫu thuật cho bố con lấy đâu ra? Con bé sao lại không hiểu chuyện như thế được chứ?”