Chương 8 - Sợi Dây Trói Buộc
“Được.” Ta gật đầu, “Vậy chúng ta đến Phủ Kinh Triệu, để Doãn đại nhân phân xử.”
“Chỉ là, đến lúc ra công đường, có một số chuyện e rằng không giấu được nữa.”
Tiêu Dịch nhíu mày: “Nàng có ý gì?”
Ta lấy từ trong tay áo ra một thứ khác.
Không phải sổ sách.
Mà là một tờ đơn thuốc cũ kỹ.
“Hầu gia hẳn còn nhớ, A Chiêu từ khi sinh ra đã ốm yếu nhiều bệnh, thuốc thang không dứt.”
“Ta từng mời khắp các danh y kinh thành, tất cả đều bó tay.”
“Cho đến nửa năm trước, ta tình cờ gặp một cao nhân vân du, ông ấy đưa cho ta tờ phương thuốc này, nói rằng A Chiêu không phải sinh ra đã ốm yếu, mà là trúng độc mãn tính.”
Lời ta vừa dứt, toàn bộ đại điện chìm trong sự tĩnh mịch chết chóc.
Sắc mặt Thái hậu trắng bệch.
Liễu phu nhân càng không thể khống chế mà run rẩy toàn thân.
Đồng tử Tiêu Dịch đột ngột co rút.
Ta nhẹ nhàng đặt tờ đơn thuốc xuống đất.
“Hầu gia cai quản việc phòng vệ kinh thành, muốn điều tra kẻ hạ độc này, chắc không khó chứ?”
“Loại độc này ủ bệnh rất lâu, vừa tròn ba năm.”
“Thời điểm hạ độc, chắc chắn là vào lúc A Chiêu mới sinh không lâu.”
“Lúc đó, người có thể tiếp xúc với thức ăn nước uống của A Chiêu, ngoài người mẹ là ta ra, thì còn ai nữa?”
Ta ngước mắt, ánh mắt phóng thẳng về phía Liễu phu nhân.
“Liễu phu nhân, cô nói xem?”
Liễu phu nhân thét lên một tiếng chói tai, mềm nhũn ngã ra đất.
“Không phải ta! Không phải ta! Ta không có!”
Ánh mắt Tiêu Dịch như dao găm khoét thẳng vào người Liễu phu nhân.
Hắn không phải kẻ ngốc.
Ta đã nói đến nước này, làm sao hắn còn không hiểu.
Hắn yêu thương Liễu phu nhân, yêu thương hai đứa con trai do ả sinh ra.
Nhưng hắn không thể dung nhẫn việc huyết mạch của mình bị người ta tính kế, hạ độc như vậy.
Hắn bước tới, túm chặt lấy cổ áo Liễu phu nhân.
“Nói! Có phải nàng làm không!”
“Thiếp không có… Hầu gia, chàng tin thiếp đi…” Liễu phu nhân khóc hoa lê đái vũ.
Đúng lúc này, một nhân vật không ai ngờ tới vội vã từ ngoài điện bước vào.
Là Trương thái y trong cung.
Ông ta hành lễ với Thái hậu và Tiêu Dịch, nét mặt hốt hoảng.
“Thái hậu nương nương, Hầu gia, không xong rồi!”
“Nhị công tử và Tam công tử trong Hầu phủ, đột nhiên nôn mửa tiêu chảy, toàn thân co giật, giống như… giống như dấu hiệu trúng độc!”
07
Lời của Trương thái y như một quả sấm nổ đùng đoàng giữa đại điện.
A Hằng và A Ninh, trúng độc sao?
Tiêu Dịch đột ngột quay đầu, túm chặt lấy cổ áo Trương thái y.
“Ông nói cái gì?”
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, giống như một con sư tử cuồng nộ.
Trương thái y sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, nói năng lắp bắp “Hầu… Hầu gia, hai vị tiểu công tử… tình trạng nguy kịch, xin… xin ngài mau chóng hồi phủ.”
Tay Tiêu Dịch run lên.
Hắn buông Trương thái y ra, loạng choạng một bước.
Sao có thể?
Sao lại có thể như vậy?
Hắn vừa mới phẫn nộ chuyện A Chiêu bị trúng độc.
Trong chớp mắt, hai đứa con trai hắn yêu thương nhất cũng trúng độc.
Ai?
Rốt cuộc là ai làm?
Ánh mắt hắn điên cuồng quét quanh đại điện, cuối cùng, dừng lại trên người ta.
Ánh mắt đó tràn ngập sự nghi ngờ, phẫn nộ, và cả một tia sợ hãi mà chính hắn cũng không nhận ra.
Đúng lúc này, Liễu phu nhân đang mềm nhũn trên đất bỗng bật ra một tiếng gào khóc thảm thiết.
“Con trai của ta!”
Ả lồm cồm bò tới chân Tiêu Dịch, ôm chặt lấy chân hắn.
“Hầu gia! Là ả! Chắc chắn là ả!”
Ả chỉ vào ta, khuôn mặt dữ tợn.
“Là Thẩm Thanh Hòa, người đàn bà độc ác này!”
“Ả hận thiếp, ả hận con của thiếp! Ả muốn chúng ta chết hết!”
“Con trai ả trúng độc, ả liền muốn kéo con trai của thiếp xuống địa ngục cùng ả!”
Ả khóc đến khản cả giọng, từng chữ rỉ máu.
Dường như ta thực sự là một ác quỷ tội ác tày trời vậy.
Thái hậu cũng phản ứng lại.
Bà ta nhìn ta, ánh mắt lạnh như dao.