Chương 13 - Sợi Dây Trói Buộc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cầm lấy ngọc ấn, ấn xuống một cuộn thánh chỉ màu vàng.

“Truyền ý chỉ của trẫm.”

“Vụ án hai vị công tử nhà An Viễn Hầu trúng độc, giao cho thống lĩnh cấm quân Triệu Khải toàn quyền triệt để điều tra.”

“Bất kỳ ai cũng không được can thiệp.”

“Trước khi sự thật được đưa ra ánh sáng…”

Ngài khựng lại, ánh mắt lần nữa dán lên người ta.

“Thẩm Thanh Hòa, tạm thời ở lại Uyển Tĩnh Tâm trong cung.”

“Không có chỉ ý của trẫm, không được ra ngoài.”

“An Viễn Hầu Tiêu Dịch, cấm túc tại phủ, đóng cửa hối lỗi.”

“Bên phía Thái hậu, trẫm sẽ tự mình đi phân bua.”

Đạo ý chỉ này, bề ngoài có vẻ công bằng.

Kiểm soát cả hai bên chúng ta.

Nhưng ta biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu.

Mục đích thực sự của Hoàng đế tuyệt đối không chỉ là tra án đơn thuần như vậy.

Sắc mặt Tiêu Dịch vô cùng khó coi.

Hắn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Hoàng đế dùng một ánh mắt ngăn lại.

Một tiểu thái giám bước vào, làm động tác “mời” với ta.

“Thẩm cô nương, mời.”

Ta nhìn Tiêu Dịch một lần cuối.

Ánh mắt hắn, vẫn phức tạp như cũ.

Ta quay người, đi theo tiểu thái giám, rời khỏi Ngự thư phòng.

Khoảnh khắc ta sắp bước qua ngưỡng cửa.

Giọng nói của Hoàng đế thong dong truyền đến từ phía sau.

“Thẩm Thanh Hòa.”

“Có thần nữ.”

“Trẫm nghe nói, kỳ nghệ của phụ thân ngươi đứng đầu kinh hoa.”

“Không biết kỳ nghệ của ngươi, lĩnh ngộ được mấy phần chân truyền của ông ấy?”

11

Uyển Tĩnh Tâm.

Cái tên nghe thì tao nhã, nhưng lại là một lãnh cung đúng nghĩa.

Tường viện cao ngất, chỉ có thể nhìn thấy một mảng trời nhỏ bé.

Ngoài một tỳ nữ câm đưa cơm, không còn ai khác.

Hoàng đế sắp xếp ta ở đây.

Dụng ý đã quá rõ ràng.

Ngài muốn cắt đứt mọi liên lạc của ta với thế giới bên ngoài.

Đặc biệt là liên lạc với phụ thân và huynh trưởng ta.

Thứ ngài muốn xem, không phải là sự thật.

Mà là sự giằng co của các thế lực trong ván cờ này.

Ngài muốn xem xem, Thẩm gia vì cứu ta, sẽ đi nước cờ nào.

Ngài cũng muốn xem xem, Tiêu gia và Thái hậu, để tự bảo vệ mình, lại sẽ hạ quân cờ ra sao.

Còn ta.

Chính là quân cờ quan trọng nhất ở giữa bàn cờ này.

Cũng là quân cờ nguy hiểm nhất.

Sẩy chân một bước, thua cả ván cờ.

Ta ngồi trên chiếc ghế đá trong sân, ngẩng đầu nhìn mảng trời bị chia cắt.

Trong lòng, lại là một mảng sáng tỏ.

Hoàng đế tưởng rằng ngài đã nắm bắt toàn cục.

Nhưng ngài không biết.

Quân cờ, đôi khi cũng có thể quyết định hướng đi của ván cờ.

Ba ngày trôi qua.

Uyển Tĩnh Tâm im lìm tĩnh mịch tựa như cõi chết.

Ta không biết tình hình bên ngoài.

Không biết huynh trưởng có an toàn hay không.

Không biết A Chiêu có khỏe mạnh hay không.

Càng không biết, âm mưu nhắm vào ta kia, đã tiến triển đến bước nào.

Điều duy nhất ta có thể làm, là chờ đợi.

Chờ đợi một cơ hội để phá cục.

Ngày thứ tư, cơ hội đã đến.

Tỳ nữ câm đưa cơm đó, lúc đặt hộp thức ăn xuống rồi quay lưng đi.

Ngón tay nàng ta, vô tình vẽ nhẹ ba đường lên lòng bàn tay ta.

Tim ta bỗng đập mạnh một nhịp.

Đây là ám hiệu giữa ta và Xuân Hòa.

Ba cái, biểu thị mọi chuyện thuận lợi, chớ có nóng vội.

Trái tim đang treo lơ lửng của ta hạ xuống một nửa.

Sau khi tỳ nữ rời đi, ta lập tức mở hộp cơm.

Dưới lớp cơm và thức ăn, giấu một mảnh giấy nhỏ xíu.

Trên giấy chỉ viết vài chữ.

“Thống lĩnh Triệu, có thể tin tưởng.”

Triệu Khải.

Thống lĩnh cấm quân.

Người được Hoàng đế chỉ định điều tra án.

Phụ thân và huynh trưởng đã liên lạc được với hắn.

Thậm chí, hắn vốn dĩ là người của Thẩm gia chúng ta?

Ta không dám nghĩ sâu thêm.

Nhưng đây chắc chắn là một tin tốt tày trời.

Điều này có nghĩa là, ta không còn phải đơn thương độc mã chiến đấu nữa.

Ta hơ tờ giấy trên ngọn nến, đốt thành tro.

Trong đầu bắt đầu tốc độ tính toán bước tiếp theo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)