Chương 6 - Sợi Dây Ngũ Sắc Và Nỗi Đau Thầm Lặng
Gia đình từng nguyên vẹn nhưng đối xử với tôi vô cùng tàn nhẫn ấy đã hoàn toàn tan vỡ.
Sau khi vụ án kết thúc, bà Vương đi cùng tôi đến đồn cảnh sát nhận lại sợi dây trừ tà mà bà ngoại để lại.
Hóa chất và máu đã phá hỏng gần như toàn bộ lớp tơ bên ngoài.
Bà Vương tháo bỏ những phần không thể giữ lại, chỉ chừa một đoạn lõi sạch nhỏ bên trong, sau đó thêm những sợi chỉ màu mới và bện lại cho tôi một sợi dây.
Bà nói:
“Những thứ bẩn thỉu cũ thì bỏ đi, nhưng tấm lòng bà ngoại cháu để lại vẫn còn.”
Sợi dây đã được bà Vương rửa sạch, ngâm lại trong nước thảo dược, tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
Tôi đứng dưới ánh mặt trời, để bà Vương tự tay đeo nó lên cổ tay.
Sợi dây bảy màu mới tinh nằm cạnh vết sẹo dữ tợn.
Một thứ tượng trưng cho sự tái sinh.
Một thứ ghi lại quá khứ.
Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trời chói mắt, thở ra một hơi thật dài.
Mọi chuyện đã kết thúc.
Cuộc đời mới chỉ vừa bắt đầu.
Những ngày tháng của mẹ trong bệnh viện tâm thần không hề dễ chịu.
Tôi từng đến thăm mẹ một lần, cách nhau bởi một tấm kính dày.
Bà ta mặc bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng, mái tóc bị cắt rất ngắn, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Bà ta đã không còn nhận ra tôi.
Nhìn thấy tôi, bà ta không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ chăm chú dùng ngón tay vẽ thứ gì đó trên mặt bàn.
Tôi nhìn kỹ.
Bà ta đang vẽ một sợi dây.
Một sợi dây bảy màu.
Y tá nói với tôi rằng mỗi ngày, ngoài ăn và ngủ, bà ta đều ngồi vẽ như vậy.
Bà ta còn thường xuyên lẩm bẩm hai chữ:
“Của tôi… của tôi…”
Bà ta lặp đi lặp lại hai chữ ấy đến mức âm thanh trở nên mơ hồ. Nghe lâu khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Tình yêu mà bà ta luôn miệng nhắc đến, cuối cùng chỉ còn lại sự chiếm hữu.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy bà ta thật đáng buồn.
Bà ta tranh giành cả đời, cướp đoạt cả đời, cuối cùng lại quên mất bản thân thật sự muốn thứ gì.
Bà ta cướp sợi dây của tôi vì cho rằng nó có thể cứu mạng Lâm Duyệt.
Bà ta khoét thịt của bố vì cho rằng có thể dùng nó tế “oán hồn” của tôi.
Mỗi chuyện bà ta làm đều mang danh nghĩa “vì con gái”.
Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ để thỏa mãn chút ham muốn kiểm soát đáng thương và cố chấp của chính mình.
Bà ta không yêu Lâm Duyệt.
Bà ta chỉ hận tôi nhiều hơn.
Hận tôi đã chiếm mất tình yêu của bà ngoại, cũng hận tôi trưởng thành thành một người mà bà ta không thể kiểm soát.
Tôi không nói thêm gì, quay người rời đi.
Có những người không đáng được thương hại, càng không đáng được tha thứ.
Bố ở trong tù đã viết cho tôi một lá thư.
Trong thư không có lấy một câu xin lỗi.
Từ đầu đến cuối, ông chỉ chửi mắng tôi.
Ông mắng tôi là đồ vô ơn, là tai họa, chính tôi đã hủy hoại gia đình này.
Ông nói nếu không có tôi, Duyệt Duyệt sẽ không biến thành như vậy, vợ ông sẽ không phát điên, ông cũng không phải ngồi tù.
Ông bảo tôi cứ chờ đấy.
Đợi ông ra tù, ông tuyệt đối sẽ không tha cho tôi.
Tôi xé nát lá thư, ném vào thùng rác.
Có những người cho đến chết cũng không bao giờ cảm thấy mình sai.
Trong thế giới của họ, người sai mãi mãi là người khác.
Đối với những người như vậy, bất kỳ lời nói nào cũng thừa thãi.
Phớt lờ mới là sự trả thù tàn nhẫn nhất dành cho họ.
Kết cục của Lâm Duyệt còn thê thảm hơn tôi tưởng tượng.
Vì tình trạng nhiễm trùng kéo dài quá lâu, hệ thần kinh của nó cũng bị tổn thương.
Nó không chỉ bị hủy dung mà tay chân còn để lại di chứng. Sau này, ngay cả lời nói của nó cũng không còn rõ ràng.
Mỗi ngày nó nằm trong một viện chăm sóc giá rẻ, dựa vào thức ăn lỏng và sự chăm sóc của nhân viên hộ lý để sống.
Chi phí điều trị là một khoản vô cùng lớn.
Tiền tiết kiệm trong nhà đã sớm tiêu sạch. Căn nhà cũng bị tòa án đưa ra đấu giá để trả khoản viện phí còn thiếu và chi phí mà viện chăm sóc đã ứng trước.
Số tiền còn lại hoàn toàn không đủ cho những đợt điều trị tiếp theo của nó.
Không một người họ hàng nào bên phía bố chịu ra tay giúp đỡ.
Họ vốn đã không vừa mắt với việc bố mẹ thiên vị Lâm Duyệt và đối xử khắc nghiệt với tôi.
Bây giờ xảy ra chuyện, tất cả càng tránh xa như tránh tà.
Họ hàng bên mẹ càng không thể trông cậy.
Sau khi bà ngoại qua đời, bọn họ đã cắt đứt liên lạc với gia đình tôi.
Tương lai của Lâm Duyệt chỉ còn một màu đen tối.
Tôi từng đến thăm nó một lần.
Nó nằm trên giường, trên người đắp một tấm chăn mỏng, cả cơ thể gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Khuôn mặt lồi lõm, trông như từng bị axit tạt, khiến người ta hoàn toàn không còn nhận ra hình dáng ban đầu.
Nhìn thấy tôi, trong cổ họng nó phát ra những tiếng “khè khè”. Đôi mắt đục ngầu tràn đầy oán độc.
Nó muốn mắng tôi nhưng không thể nói ra một chữ.
Nó muốn lao tới đánh tôi, nhưng ngay cả sức lực để nhấc một ngón tay cũng không có.
Bộ dạng ấy vừa đáng thương, vừa đáng cười.
Tôi bước đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống nó.
“Cảnh sát nói ban đầu em vẫn không chịu thừa nhận.”
Tôi ghé sát tai nó, dùng giọng chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy, nhẹ nhàng nói:
“Em nói chai hóa chất ấy không phải của em, thứ trên sợi dây cũng không liên quan đến em.”
Trong cổ họng Lâm Duyệt phát ra những tiếng “khè khè” gấp gáp hơn.
“Nhưng trong hồ sơ vụ án viết rất rõ.”
“Chiều hôm em trộm chai hóa chất, em mặc một chiếc váy trắng. Trên cổ tay áo dính một vết ố vàng không thể giặt sạch. Cảnh sát đã tìm thấy chiếc váy ấy ở dưới cùng trong tủ quần áo của em.”