Chương 5 - Sợi Dây Định Mệnh Trong Cung Đình
“Lúc nô tỳ đi lấy thuốc, gặp hoàng hậu nương nương và Thục phi nương nương đang ngắm hoa. Có lẽ vì nô tỳ lớn tuổi, không còn nhanh nhẹn nên vô tình va chạm với Thục phi nương nương. Đây là lỗi của nô tỳ, nương nương không cần lo lắng.”
“Thục phi.”
Ta lặp lại một lần, trong lòng dần có suy nghĩ.
Ta không thông minh, nhưng ở điện Lan Phương lâu như vậy, bên ngoài luôn có người thích bàn tán.
Nghe nhiều, ta cũng dần hiểu ra.
Trong mắt bọn họ, ta từng nhận được sự sủng ái vô cùng lớn của bệ hạ, ở trong tẩm điện của ngài nhận ân sủng suốt mấy tháng.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn bị chán ghét, bị đưa tới nơi cách tẩm điện của ngài xa như vậy, từ đó không được ngài tới thăm nữa.
Nói thật, những ngày rời xa bệ hạ không dễ chịu.
Ta luôn nhớ vòng tay của ngài, lén lau nước mắt.
Nhưng ta vẫn nhớ lời cha căn dặn trước khi tiến cung.
Bệ hạ làm gì cũng có dự định của riêng ngài. Ta phải nghe lời, bảo vệ tốt bản thân.
Không biết vì sao, ta có một sự tin tưởng nhất định dành cho bệ hạ.
Ta tin ngài có tính toán riêng.
Người bên ngoài đều nói ta đã thất sủng.
Vì vậy, ta cũng nghĩ đến việc ma ma đi lấy thuốc có lẽ sẽ bị gây khó dễ.
Nhưng ta không ngờ bọn họ lại trực tiếp đánh bà.
Ma ma đã theo tổ mẫu nhiều năm, tuổi cũng không còn trẻ.
Ở Hầu phủ, bà luôn được mọi người tôn trọng.
Không ngờ bây giờ lại phải chịu sự tủi nhục này.
Khoảnh khắc ấy, ta thật sự không còn quan tâm bất cứ điều gì.
Ta không nhớ nổi chuyện phải nghe lời, chỉ muốn đòi lại công bằng.
Ta không hiểu, Thục phi cũng không được bệ hạ sủng ái, chỉ vì nàng có quan hệ tốt với hoàng hậu mà có thể ngang ngược đến vậy sao?
Ta từ nhỏ lớn lên trong Hầu phủ, chưa từng phải chịu ấm ức.
Ta lao ra khỏi cửa điện.
Ta không phát hiện có một tiểu thái giám vội vã chạy về phía tẩm điện của bệ hạ.
Trong đầu ta chỉ nghĩ không thể tiếp tục nhẫn nhịn như vậy.
Cùng lắm thì ta trở về nhà.
Cha và người nhà chắc chắn sẽ không ghét bỏ ta, vẫn cho ta làm một con sâu gạo vui vẻ.
Dù sao bệ hạ cũng không tới thăm ta nữa.
Trong hoàng cung này chẳng còn gì khiến ta lưu luyến.
Khi nhìn thấy ta, hoàng hậu và Thục phi đều hơi kinh ngạc.
Thục phi thậm chí còn buông lời châm chọc:
“Hoàng hậu nương nương, người nhìn Lan phi muội muội xem. Bất cứ lúc nào cũng hấp tấp như vậy, dường như không biết buồn phiền là gì. Nếu không phải Hầu phủ vẫn nói Lan phi của chúng ta không thông minh, e rằng người khác còn tưởng muội ấy mắc bệnh thiểu năng.”
Nàng phe phẩy một chiếc quạt lông, ngồi đó với tư thế kiêu ngạo.
Trong mắt ta, nàng trông vô cùng xấu xí.
Ta trực tiếp lao về phía nàng, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không dành cho hoàng hậu.
Những tủi nhục phải chịu từ khi vào cung đến giờ, khoảnh khắc này ta thật sự không còn quan tâm nữa.
Bọn họ nói ta là kẻ ngốc, vậy ta cứ làm kẻ ngốc cũng được.
Nhưng ta đâu làm chuyện thương thiên hại lý gì?
Thục phi bị ta dọa giật mình.
Nàng vừa định hét lên đã bị ta nắm búi tóc, ấn xuống mặt bàn:
“Bản cung hiểu lời Thục phi nói. Ta là kẻ ngốc, còn ngươi rất thông minh sao? Ngươi chẳng qua chỉ dựa vào hoàng hậu nương nương để cáo mượn oai hùm. Ngươi đánh người của ta vì bệ hạ không còn sủng ái ta. Nhưng Thục phi nương nương, ta vẫn chưa bị phế. Ngươi và ta có cùng phẩm cấp, ai cho phép ngươi chưa được ta đồng ý đã bắt nạt người của ta?”
Nói xong, ta lại tát nàng hai cái.
Nàng bị đánh đến ngây người.
Ngay cả hoàng hậu cũng bị dọa sững sờ.
Một lúc lâu sau, hoàng hậu mới quát:
“Lan phi, ngươi to gan! Mau tới kéo nàng ra!”
Ta cũng không quan tâm nhiều như vậy.
Trong lúc xô đẩy, ta còn tát hoàng hậu một cái.
Nhìn thì giống vô tình đánh trúng, thật ra là ta cố ý.
Ta đã thấy nàng chướng mắt từ lâu.
Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn.
Mãi đến khi Hỉ công công cao giọng hô:
“Hoàng thượng giá lâm Thái hậu nương nương giá lâm!”
Mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Lúc ấy ta mới như phản ứng lại, quay đầu nhìn bệ hạ và Thái hậu.
“Láo xược! Chẳng qua chỉ là một phi tần, nhìn thấy hoàng đế sao có thể không hành lễ? Hầu phủ dạy ngươi quy củ như vậy sao?”
Bệ hạ không nói gì.
Ngài lạnh nhạt nhìn ta, giống như hoàn toàn không quen biết ta.
Người lên tiếng là Thái hậu.
Bà vừa dứt lời, ta đã bị ấn xuống đất như một phạm nhân.
Ngay cả ma ma cùng những thái giám, cung nữ bên cạnh ta cũng bị khống chế.
Lúc này Thục phi đột nhiên lấy lại tinh thần, lớn tiếng khóc lóc với hoàng thượng và Thái hậu:
“Bệ hạ, Thái hậu, hai người phải làm chủ cho thần thiếp! Thần thiếp và hoàng hậu nương nương đang ngắm hoa, Lan phi muội muội đột nhiên lao ra đánh thần thiếp. Ngay cả hoàng hậu nương nương cũng bị đánh nhầm. Từ nhỏ ở nhà mẹ đẻ, thần thiếp cũng chưa từng bị bắt nạt như vậy. Xin bệ hạ làm chủ!”
“Hừ, kẻ lừa đảo toàn nói dối.”
Ta chen vào một câu.
Sắc mặt Thái hậu lập tức lạnh xuống:
“Láo xược! Ở đây đến lượt ngươi nói chuyện sao? Lan phi, ai gia sẽ điều tra rõ ràng. Nếu ngươi tiếp tục gây chuyện, ai gia sẽ sai người vả miệng ngươi. Hoàng hậu, ngươi nói đi.”
“Quả thật là Lan phi muội muội đột nhiên lao ra đánh người.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: