Chương 4 - Số Tiền Mất Tích
“Luật sư Lâm phải không ạ? Chị Trần giới thiệu tôi. Tôi muốn tư vấn về việc ly hôn.”
Chương 2
6.
Luật sư Lâm ngồi trong văn phòng nhỏ nghe tôi kể suốt 40 phút.
Tôi lấy từng món đồ trong túi hồ sơ ra cho cô ấy xem.
Sổ đỏ.
Biên lai mua nhà.
Sao kê ngân hàng 5 năm.
Báo cáo kiểm toán.
Xem xong, cô ấy tháo kính ra.
“Cô Chu, tôi xác nhận lại một chút. Căn nhà này do mẹ cô mua đứt trước khi kết hôn và đăng ký tên cá nhân cô?”
“Vâng.”
“Chồng cô trước khi kết hôn đã biết chuyện này?”
“Mẹ tôi đã trực tiếp nói với anh ta.”
“Nhưng anh ta nói với cô là có nợ nhà, yêu cầu cô mỗi tháng chuyển 3.600 tệ vào tài khoản anh ta?”
“Đúng vậy.”
“Việc này kéo dài 5 năm?”
“60 tháng.”
Luật sư Lâm đánh dấu lên hồ sơ.
“Đây được coi là hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản trong hôn nhân. Nó không cấu thành nợ chung vợ chồng, cũng không phải là đầu tư chung. Anh ta phải hoàn trả lại số tiền đó.”
“Còn căn nhà thì sao ạ?”
“Tài sản riêng trước hôn nhân, mua đứt, đứng tên cô. Anh ta không có bất kỳ quyền lợi nào. Một xu cũng không được chia.”
“Anh ta nói anh ta đã ở 5 năm, theo luật là có phần.”
Luật sư Lâm mỉm cười.
“Ở 5 năm thì cũng chỉ là ở nhờ. Quyền sở hữu rõ ràng như thế, anh ta muốn chia? Mơ đi.”
Tôi gật đầu.
“Luật sư Lâm tôi còn một câu hỏi.”
“Cô nói đi.”
“Số tiền anh ta chuyển cho người phụ nữ kia thì tính thế nào?”
“Nếu chứng minh được trong thời kỳ hôn nhân, anh ta dùng tài sản chung của vợ chồng để cho người thứ ba, cô có quyền yêu cầu hoàn trả.”
“Tôi chứng minh được.”
“Vậy thì cứ kiện.”
Tôi để lại một bản sao tất cả tài liệu cho luật sư.
Bước ra khỏi văn phòng luật, bên ngoài đang mưa lâm thâm.
Tôi không mang ô.
Đứng dưới hiên một lúc, thấy mưa không có dấu hiệu tạnh.
Tôi bước thẳng vào màn mưa.
Từ văn phòng luật đến trạm xe buýt là 300 mét. Tôi đi mất 5 phút. Khi đến nơi, tóc tôi đã ướt sũng.
Điện thoại vang lên. Triệu Lỗi gửi tin nhắn.
“Cuối tuần này mẹ anh muốn đến nhà ăn cơm, em nấu vài món nhé.”
“Được. Nấu mấy món?”
“Sáu món đi. Mẹ anh thích ăn sườn xào chua ngọt.”
“Vâng.”
“Tiền thức ăn chia đôi nhé.”
“Được.”
Tôi lên xe buýt, ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Nước mưa từ tóc nhỏ xuống màn hình điện thoại.
Tôi lau đi, mở phần ghi chú, viết một dòng chữ:
“Thứ Bảy.”
7.
Thứ Bảy, mẹ chồng tôi đến.
Bà không đi một mình mà dẫn theo cô cả và thím hai của Triệu Lỗi.
Lúc ba người họ bước vào cửa, tôi đang thái sườn trong bếp.
“Ái chà, Mẫn Mẫn đang nấu cơm à? Thật là đảm đang,” cô cả nói oang oang.
“Lỗi Lỗi nói với mẹ rồi,” mẹ chồng tôi ngồi xuống sofa, “hai đứa định ly hôn.”
Tôi ló đầu ra khỏi bếp: “Vâng.”
“Vậy căn nhà tính sao?”
Đi thẳng vào vấn đề.
“Vẫn đang bàn bạc ạ.”
“Mẫn Mẫn à,” mẹ chồng tôi thở dài, “người trong một nhà cả, đừng gây chuyện nữa. Căn nhà này Lỗi Lỗi cũng đã ở suốt năm năm rồi, tiền sửa sang cũng tốn kém không ít. Con không thể một cước đá con trai mẹ ra khỏi cửa được.”
Tôi không đáp lời.
Cô cả nhấc tách trà lên: “Đúng đấy, hai đứa nên thương lượng cho tốt. Lỗi Lỗi cũng có đóng góp mà —— tháng nào nó chẳng cùng con trả nợ nhà.”
Cùng trả nợ nhà.
Tôi suýt chút nữa thì bật cười.
Thím hai cũng hùa theo: “Mẫn Mẫn nghĩ xem, ly hôn rồi một mình con ở căn nhà to thế cũng lãng phí. Hay là để Lỗi Lỗi đưa con một khoản tiền, đôi bên vui vẻ chia tay.”
“Bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi.
“Lỗi Lỗi bảo một triệu là được,” mẹ chồng nói.
“Một triệu tệ.”
“Không nhiều đâu. Căn nhà giờ ít nhất cũng 2,3 triệu. Đưa con một triệu là hời cho con rồi.”
Triệu Lỗi đứng bên cạnh không nói một lời.
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta đang nhìn điện thoại.
“Vâng,” tôi nói, “con biết rồi. Để con suy nghĩ thêm.”
“Còn nghĩ gì nữa,” cô cả sốt ruột, “chuyện này cứ kéo dài không tốt cho ai cả.”