Chương 9 - Số Tiền Lì Xì và Sự Thật Đằng Sau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh mở miệng, nhưng không nói thành lời.

“Trình Hạo,”

tôi nhìn anh lần cuối.

“Cuộc hôn nhân này không hoàn toàn là xấu.”

“Cũng từng có đôi chút hạnh phúc.”

“Nhưng hạnh phúc quá ít, đau khổ lại quá nhiều.”

“Tôi không muốn sống như thế nữa.”

“Anh cũng nên suy nghĩ kỹ, sau này muốn tìm người thế nào.”

“Đừng để mẹ anh chọn nữa.”

“Con mắt bà ấy… không đáng tin.”

Trình Hạo cười khổ:

“Mẹ anh… mấy ngày nay cũng hối hận rồi.”

“Hối hận?”

Tôi nhướng mày.

“Hối hận gì?”

“Hối hận… đẩy em đi.”

“Bà ấy nói không ngờ em thật sự sẽ ly hôn.”

“Còn nói… sau này chẳng còn ai đưa tiền về nhà nữa.”

Tôi bật cười.

“Anh xem, bà ấy hối hận không phải vì đối xử tệ với tôi.”

“Mà là vì… không có tiền nữa.”

“Đúng là mẹ anh.”

Trình Hạo im lặng.

“Bảo trọng nhé.”

Tôi quay người, bước về phía trạm tàu điện ngầm.

Không quay đầu lại.

Sau lưng, tiếng Trình Hạo vang lên:

“Bảo trọng.”

Gió thổi qua có chút lạnh.

Nhưng lòng tôi — chưa bao giờ nhẹ nhõm đến thế.

17

Tháng đầu tiên sau khi ly hôn, tôi chuyển vào căn hộ thuê riêng của mình.

Một phòng ngủ nhỏ, sạch sẽ và gọn gàng.

Không còn ai sai tôi nấu cơm.

Không còn ai bắt tôi rửa bát.

Không ai trưng ra bộ mặt khó chịu với tôi.

Không ai nói xấu tôi sau lưng.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta muốn khóc.

Nhưng không phải khóc vì buồn.

Mà là khóc vì cuối cùng đã được giải thoát.

Tôi đem tất cả những ấm ức dồn nén suốt ba năm ra, khóc một trận thật to.

Sau đó rửa mặt, bắt đầu cuộc sống mới.

Mẹ gọi điện từ quê lên, hỏi tôi sống sao rồi.

“Rất ổn mẹ ạ.”

“Ly hôn rồi, lại thấy nhẹ nhõm.”

“Con sống một mình, có ổn không?”

“Ổn ạ.”

Tôi cười.

“Ba năm con còn chịu được, giờ còn gì mà không chịu được?”

Mẹ thở dài:

“Con gái, mấy năm nay con khổ rồi.”

“Không khổ đâu.”

Tôi nói.

“Qua đau khổ mới biết khôn.”

“Sau này chọn người, phải mở to mắt mà nhìn.”

Mẹ cười:

“Cái đó thì đúng rồi.”

Cúp máy, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.

Những thứ mang danh “vợ Trình Hạo”, tôi vứt hết.

Chiếc tạp dề mẹ chồng tặng — vứt.

Đôi dép Trình Hạo mua — vứt.

Bộ đồ ngủ màu xám xịt mặc Tết — cũng vứt luôn.

Tôi mua quần áo mới, giày mới, chăn ga mới.

Tất cả đều là mới tinh.

Cuộc sống mới, khởi đầu mới.

Hai tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn.

Là từ Lưu Thiến Thiến gửi tới.

“Chị dâu… không, là ‘chị dâu cũ’ rồi.”

“Có chuyện muốn nói với chị.”

“Mẹ bị đột quỵ rồi.”

Tôi sững người.

“Chuyện gì vậy?”

“Nghe nói là vì tức giận.”

“Giận cái gì?”

“Giận chị.”

“Bà ấy nói chị vô tình tuyệt nghĩa.”

“Nói chị lấy nửa căn nhà đi, còn làm hỏng danh tiếng của Trình Hạo.”

“Nói chị là đồ ‘vong ân bội nghĩa’.”

“Mắng chị suốt hai tháng, rồi…”

“Đột quỵ luôn.”

Tôi nhìn đoạn tin nhắn, không biết nên nói gì.

“Cô nhắn tôi chuyện này là muốn tôi đến thăm bà ấy sao?”

“Không phải.”

“Tôi chỉ muốn báo cho chị biết.”

“Còn nữa ——”

“Tôi và Trình Huy cũng sắp ly hôn rồi.”

“Tại sao?”

“Vì mẹ bị đột quỵ, cần người chăm.”

“Họ bảo tôi phải chăm.”

“Tôi không chịu.”

“Dựa vào cái gì chứ?”

“Trước kia bà ấy cưng tôi chẳng qua vì tôi không đưa tiền.”

“Giờ bà bệnh rồi, muốn tôi làm bảo mẫu miễn phí?”

“Tôi đâu có ngu.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn, bỗng dưng bật cười.

“Thiến Thiến,”

tôi nhắn lại.

“Giờ cô cũng sáng mắt ra rồi.”

“Ừ.”

Cô ta đáp.

“Cũng là chị dạy tôi.”

“Dạy gì?”

“Chuyện gì đáng giành thì phải giành.”

“Chuyện gì không nên nhịn thì đừng nhịn.”

“Cảm ơn chị, chị dâu cũ.”

“Chị đã giúp tôi nhìn rõ một nhà này là hạng người gì.”

Tôi nhìn màn hình, khẽ lắc đầu.

Mẹ chồng tôi, chắc không bao giờ ngờ được:

Kế hoạch tinh vi bà ta dựng lên —

Cuối cùng lại chôn vùi chính bà ta.

Hai nàng dâu, đều đã bỏ đi.

Không ai ở lại để hầu hạ bà.

Đáng đời.

18

Ba năm sau.

Tôi ngồi trong văn phòng làm việc của chính mình, nhìn dòng xe tấp nập ngoài cửa sổ.

Công ty này là của tôi.

Hai năm trước, tôi nghỉ việc ở công ty cũ, tự mở một công ty thiết kế nội thất.

Từ một văn phòng nhỏ chỉ có hai người, phát triển thành đội ngũ hơn hai mươi nhân viên.

Năm ngoái vừa mới chuyển đến tòa văn phòng này.

Cửa sổ sát đất, view toàn thành phố, ánh sáng chan hòa.

Mỗi sáng đến làm việc, nhìn thấy tên mình in trên cửa kính —

“Thiết Kế Giản Nhất”

Tôi lại thấy lòng bình yên.

Đây là của tôi.

Là tôi một mình gây dựng nên.

Không cần nhìn sắc mặt ai.

Không cần gửi tiền cho ai.

Không cần đứng trong bếp ba tiếng chỉ để nhận một câu:

“Cô đứng chắn lối rồi.”

Trợ lý gõ cửa bước vào:

“Giám đốc Giản, có người tìm chị.”

“Ai vậy?”

“Anh ta nói… là chồng cũ của chị.”

Tôi khựng lại một chút.

Trình Hạo?

“Cho anh ta vào đi.”

Cửa mở ra, Trình Hạo bước vào.

Ba năm không gặp, anh ấy trông già đi nhiều.

Tóc đã thưa, đuôi mắt đầy nếp nhăn, cả người toát ra vẻ mỏi mệt.

“… vợ cũ.”

Anh đứng ở cửa, có phần lúng túng.

“Không, phải gọi là… Giám đốc Giản.”

“Ngồi đi.”

Tôi chỉ vào ghế sofa.

“Có chuyện gì?”

Trình Hạo ngồi xuống, xoa tay vào nhau.

“Anh… anh tới là muốn…”

Anh ấp úng một lúc lâu, cuối cùng mới nói:

“Mẹ anh… sắp không qua khỏi rồi.”

Tôi trầm mặc một lúc.

“Sau lần đột quỵ… bệnh ngày càng nặng hơn.”

Giọng anh khàn khàn.

“Bác sĩ nói… có thể chỉ còn vài tháng.”

“Bà ấy muốn… muốn gặp em một lần.”

Tôi nhìn anh.

“Tại sao?”

“Bà nói… muốn xin lỗi em.”

“Xin lỗi?”

“Phải… bà nói những năm đó… bà đã sai với em.”

“Bà không nên đối xử với em như thế.”

“Bà muốn… tận mặt nói lời xin lỗi.”

Tôi tựa người vào ghế, không nói gì.

Trình Hạo bắt đầu sốt ruột:

“Anh biết em hận bà.”

“Mấy năm nay bà sống rất khổ. Sau cơn đột quỵ, nửa người không cử động được.”

“Bố anh cũng bệnh, chẳng ai chăm sóc.”

“Trình Huy ly hôn rồi, mặc kệ.”

“Chỉ có mình anh lo cho hai người họ…”

“Anh không mong em tha thứ.”

“Anh chỉ… muốn giúp bà hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.”

“Có được không?”

Tôi nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của anh.

Ba năm trước, anh khuyên tôi nhẫn nhịn, rộng lượng, giữ thể diện cho mẹ anh.

Ba năm sau, anh đến nhờ tôi đi gặp bà ấy.

Thật trớ trêu.

“Trình Hạo,”

tôi nói.

“Anh biết vì sao tôi rời đi không?”

“Vì ở cái nhà đó, không ai coi tôi là con người.”

“Mẹ anh xem tôi như máy rút tiền, như lao động miễn phí.”

“Còn anh xem tôi như tấm đệm, như công cụ dàn xếp.”

“Tôi ở đó ba năm, thứ tôi nhận được, ngoài ấm ức, chẳng có gì cả.”

“Giờ bà ấy sắp không qua khỏi, lại muốn xin lỗi?”

“Anh nghĩ, một lời xin lỗi có thể xóa bỏ được tất cả sao?”

Trình Hạo cúi đầu, không đáp.

“Tôi sẽ không đi gặp bà ấy.”

Giọng tôi rất bình thản.

“Không phải vì tôi hận bà.”

“Mà là vì chuyện này không còn liên quan gì đến tôi nữa.”

“Tôi đã bước qua rồi.”

“Tôi có cuộc sống của riêng mình, có sự nghiệp, có tương lai.”

“Chuyện ba năm đó, tôi không muốn nhớ lại.”

“Cũng không cần ai phải xin lỗi.”

“Những gì tôi nên lấy lại, tôi đã lấy lại rồi.”

“Những gì nên kết thúc, cũng đã kết thúc.”

“Anh về nói với bà ấy ——”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Trình Hạo:

“Kiếp này, chúng ta đã thanh toán xong.”

“Kiếp sau, đừng gặp lại nữa.”

Trình Hạo rời đi.

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng anh khuất dần giữa dòng người.

Nắng rất đẹp.

Chiếu lên người tôi, ấm áp dịu dàng.

Tôi nhớ về đêm giao thừa ba năm trước —

Cái đêm tôi rời khỏi nhà mẹ chồng trong gió lạnh.

Khi đó tôi đầy ấm ức, phẫn nộ, không cam lòng.

Nhưng tôi không chịu thua.

Tôi đã đứng lên.

Tôi đã giành lại.

Tôi lấy lại những gì thuộc về mình,

Và quan trọng nhất — tôi lấy lại chính bản thân mình.

Thế là đủ.

Điện thoại reo.

Là mẹ nhắn tin WeChat:

“Con gái, tối nay về ăn cơm không?

Mẹ gói món sủi cảo con thích nhất đấy.”

Tôi mỉm cười, nhắn lại:

“Về ạ, bảy giờ con tới.”

Sau đó, tôi đóng máy tính, cầm túi xách, rời khỏi văn phòng.

Tan làm rồi.

Về nhà ăn cơm.

Đây là cuộc sống hiện tại của tôi:

Giản đơn.

Tự tại.

Không còn uất ức.

Thật tuyệt.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)