Chương 1 - Số Tiền Kỳ Diệu
Mẹ tôi nằm trước cửa phòng phẫu thuật, bác sĩ gây mê liên tục giục đóng viện phí.
Tôi run rẩy mở tin nhắn báo lương vừa chuyển vào tài khoản, chớp mắt đến ba lần.
22.00 tệ.
Không phải hai mươi hai ngàn tệ, mà là hai mươi hai tệ (khoảng 75 nghìn VNĐ).
Tưởng hệ thống bị lỗi, tôi gọi cho phòng tài chính, cô ta cười hì hì: “Ây da, gõ nhầm dấu thập phân ấy mà, để tháng sau bù cho nhé.”
Tôi gọi tiếp cho sếp, giọng anh ta nhẹ bẫng: “Bên tài chính trêu cô chút thôi, đừng để bụng.”
“Hôm nay mẹ tôi phẫu thuật.”
“Thế thì cô đi mượn tạm ai đó đi.”
Điện thoại bị cúp, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng cười văng vẳng ở đầu dây bên kia.
Tôi đi vay mượn, bán đồ, quẹt thẻ tín dụng, nhục nhã như một con chó chạy vạy khắp hành lang bệnh viện để cầu xin từng người.
Phẫu thuật xong, mẹ tôi vẫn còn sống và được đẩy ra ngoài.
Tôi ngồi trên ghế băng khóc một trận đã đời, lau khô nước mắt, rồi mỉm cười.
Sáng hôm sau, tôi mặc đồ công sở chỉnh tề bước vào công ty, nụ cười rạng rỡ hơn bất cứ ngày nào.
Sếp thấy tôi còn khen: “Khá lắm, không bỏ bê công việc.”
Tôi ném thẳng túi hồ sơ xuống trước mặt anh ta: “Sếp à, lần này đến lượt tôi đùa với anh rồi đây.”
**01**
Trước cửa sổ đóng viện phí, những con số trên màn hình sáng đến chói mắt.
Tạm ứng: 38.000 tệ.
Cô y tá cầm tờ hóa đơn giục tôi.
“Người nhà đóng viện phí trước đi, phòng phẫu thuật đang đợi.”
Tôi gật đầu, nhưng ngón tay run rẩy đến mức bấm không trúng màn hình điện thoại.
Hôm nay là mùng 10.
Ngày phát lương của công ty Khởi Hàng Internet.
Tháng trước tôi tăng ca 27 ngày, tiền thưởng nghiệm thu dự án cũng được gộp vào đợt lương này.
Hôm qua nhân sự còn nhắn trong nhóm trò chuyện: *Thẩm Lê, lương thực nhận tháng này là 22.000 tệ, chú ý kiểm tra nhé.*
Tin nhắn điện thoại báo đến đúng lúc này.
Lương chuyển vào tài khoản: 22.00 tệ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số, nhìn lần đầu, tưởng hoa mắt.
Nhìn lần hai, tim bắt đầu lạnh toát.
Nhìn lần ba, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay.
Không phải 22.000.
Mà là 22.00.
Hai mươi hai tệ.
Nhân viên thu ngân ngước lên nhìn tôi: “Có đóng nữa không?”
Tôi há miệng, giọng nghẹn ứ nơi cổ họng.
Trước cửa phòng phẫu thuật, mẹ tôi nằm trên băng ca, tóc đã bị mũ phẫu thuật ép xuống, chỉ lộ ra khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu.
Hà Mai thấy tôi, gắng gượng mỉm cười: “Tiểu Lê, đừng sợ.”
Bà vẫn đang an ủi tôi.
Rõ ràng người sắp lên bàn mổ là bà.
Tôi quay người đi ra cầu thang bộ, bấm gọi cho Đường Xảo bên phòng Tài chính.
Chuông reo rất lâu.
Khi đầu dây bên kia bắt máy, có cả tiếng cười đùa và tiếng gõ bàn phím.
“Chị Đường, lương của em chuyển sai phải không?”
“Hả?” Giọng cô ta uể oải. “Ai đấy?”
“Thẩm Lê.”
“À, cô hả.” Cô ta khựng lại hai giây, như đang lật tìm thứ gì đó. “Ây da, gõ nhầm dấu thập phân thôi mà.”
Tôi siết chặt điện thoại: “Lương thực nhận của em là hai vạn hai (22.000), các người chuyển cho em hai mươi hai tệ.”
“Biết rồi biết rồi.” Cô ta bật cười. “Cuối tháng bận rộn mà, gõ nhầm một cái dấu chấm thôi.”
Tôi nói: “Hiện tại em đang ở bệnh viện, hôm nay mẹ em phẫu thuật, đang cần tiền gấp.”
Bên kia im lặng một thoáng.
Sau đó cô ta hạ giọng, như sợ người bên cạnh không nghe thấy: “Thế thì cũng hết cách rồi, quy trình chạy xong hết rồi.”
Tôi nghe thấy có người hỏi xen vào: “Ai đấy?”
Đường Xảo vừa cười vừa đáp: “Thẩm Lê, bảo chuyển thiếu lương.”
Bên đó lập tức có tiếng cười hùa theo.
Cổ họng tôi khô khốc: “Có thể chuyển bù ngay lập tức được không?”
“Không bù ngay được đâu.” Đường Xảo nói với giọng nhẹ tênh. “Đợi lương tháng sau rồi bù một thể.”
Tôi nói: “Mẹ em đang nằm trước cửa phòng phẫu thuật.”
Cô ta thở dài: “Thẩm Lê, cô đừng có làm quá lên như thế có được không? Mới có một tháng thôi mà. Cô đi mượn bạn bè tạm đi.”
Trước khi cúp máy, tôi còn nghe thấy cô ta cười thêm một tiếng.
Tôi đứng ở cầu thang bộ, trên tường dán dòng chữ đỏ “Cấm hút thuốc”.
Không khí sặc mùi thuốc sát trùng.
Tôi không khóc.
Vì y tá lại ra giục: “Người nhà ơi, vẫn chưa đóng tiền à?”
Tôi đáp: “Có ngay đây.”
Tôi gọi cho sếp trực tiếp, Phùng Tuấn.
Anh ta bắt máy khá nhanh: “Chuyện gì?”
Tôi nói: “Sếp Phùng, lương của tôi bị tài chính chuyển sai, hai vạn hai thành hai mươi hai tệ, hôm nay mẹ tôi phẫu thuật, tôi cần công ty chuyển bù ngay cho tôi.”
Chỗ Phùng Tuấn rất ồn.
Có tiếng người đang hát. Cả tiếng cụng ly.
Anh ta cười nói: “Bên tài chính đùa với cô chút thôi, đừng để bụng.”
Tôi sững người: “Đùa sao?”
“Đúng thế.” Giọng anh ta dửng dưng. “Đường Xảo tính hay đùa, cô còn lạ gì.”
Tôi nói: “Hôm nay mẹ tôi phẫu thuật.”
“Thế thì cô mượn người khác tạm đi.” Anh ta nói. “Quy trình của công ty đâu phải cô bảo gấp là gấp được.”
Tôi bám chặt vào tay vịn cầu thang, các khớp ngón tay trắng bệch: “Sếp Phùng, khoản tiền đó là tiền lương của tôi.”
“Tôi biết.” Anh ta bắt đầu mất kiên nhẫn. “Thẩm Lê, cô đừng có xé ra to. Thiếu một hai ngày thì chết ai à?”
Tôi nhìn ánh đèn trước phòng phẫu thuật. Đèn vẫn chưa sáng, nhưng mẹ tôi đã bị đẩy đến cửa rồi.
Tôi đáp: “Có chết đấy.”
Phùng Tuấn im lặng nửa giây. Rồi cười khẩy.
“Thế cô muốn tôi làm thế nào? Bây giờ bắt tôi biến ra tiền cho cô à?”
Xung quanh lại có tiếng cười. Tiếng cười đó chói tai như đâm vào màng nhĩ.
Anh ta nói: “Thôi nhé, tôi đang có khách.”
Điện thoại ngắt.
Tôi đứng ở cầu thang, màn hình điện thoại dần tối đen.
Trong màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt tôi.
Rất trắng. Rất thảm hại.
Y tá ra giục lần thứ ba. Lần này, giọng cô y tá đã rất gắt: “Người nhà ơi, nếu không đóng phí thì ca phẫu thuật buộc phải dời lịch đấy.”
Tôi gật đầu: “Tôi đóng ngay.”
Tôi lật tung danh bạ điện thoại, từ bạn đại học, đồng nghiệp cũ cho đến những họ hàng lâu ngày không liên lạc. Tôi gọi từng cuộc một, cùng một nội dung: *Mẹ tôi phẫu thuật, mọi người có thể cho tôi mượn một ít tiền được không?*
Có người không trả lời. Có người chỉ gửi lại một dấu hỏi chấm. Có người nói dạo này cũng đang kẹt.
Tôi hiểu, nhưng sự thấu hiểu lúc này chẳng có ích gì cả.
Trước quầy thu ngân, người xếp hàng ngày một ít đi. Tôi tháo chiếc lắc tay vàng trên cổ tay ra. Đó là món quà mẹ mua cho tôi vào sinh nhật năm ngoái. Bà nói con gái nên có chút đồ trang sức trên người để lúc gặp chuyện không bị hoảng.
Tôi cầm chiếc lắc chạy vội ra khỏi bệnh viện. Trời vừa lúc đổ mưa. Ánh đèn của tiệm cầm đồ sáng rực.
Ông chủ xem xong chiếc lắc, đưa ra một con số: 12.000 tệ.
Tôi hỏi: “Có thể cao hơn chút không?”
Ông chủ nhìn tôi một cái: “Đang cần tiền gấp à?”
Tôi không nói gì. Ông ta đẩy tờ giấy ra: “Giá đó là chốt.”
Lúc ký tên, điện thoại tôi lại rung lên. Trong nhóm trò chuyện của công ty hiện ra một thông báo. Đường Xảo gửi một ảnh chụp màn hình chuyển khoản kèm lời nhắn: *Hôm nay tài chính có chút sai sót nhỏ, cười chết mất.*
Bên dưới có người hưởng ứng: *”Ai mà đen thế nhỉ?”*
Phùng Tuấn gửi một emoji, rồi viết một câu: *”Đừng căng thẳng, cứ coi như cho cô ấy một khóa học rèn luyện khả năng chịu áp lực đi.”*
Tôi nhìn dòng chữ đó, nước mưa từ tóc nhỏ xuống màn hình, làm nhòe đi những con chữ. Tôi chụp màn hình lưu lại, rồi cất điện thoại vào túi.
Tiếng ông chủ đếm tiền vang lên từng tờ một. Tôi cúi nhìn cổ tay trống trơn.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt muốn cười. Vì Phùng Tuấn nói đúng, đây đúng là một bài học. Chỉ là, người phải “học” không nên chỉ có mình tôi.
Tôi cầm tiền chạy ngược lại bệnh viện, vừa chạy đến cửa thang máy, điện thoại lại rung. Lần này không phải tin nhắn nhóm, mà là một tin nhắn từ số lạ:
*”Nếu cô thực sự muốn lấy lại số tiền đó, đừng chỉ nhìn chằm chằm vào tiền lương.”*
**02**
Tôi đứng ở cửa thang máy, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn. Cửa thang máy đóng mở liên tục, những người bên trong liếc nhìn tôi rồi chen lấn đi qua Tôi không nhúc nhích.
Câu nói đó như một cây kim đâm vào não tôi. *Đừng chỉ nhìn vào tiền lương.*
Kẻ gửi tin là ai? Sao hắn biết chuyện của tôi?
Tôi gọi lại. Không kết nối được. Gọi lần nữa, vẫn vậy.
Điện thoại y tá gọi đến: “Thẩm Lê, cô đang ở đâu rồi?”
Tôi lập tức tỉnh táo: Đến ngay đây.”
Tôi chụp màn hình tin nhắn, cất vào thư mục ẩn trong album ảnh, rồi lao vào thang máy.
Quầy thu ngân sắp đến giờ đóng cửa. Tôi gom hết tiền cầm đồ, tiền quẹt thẻ tín dụng và 5.000 tệ bạn tôi – Thiệu Văn San vừa chuyển đến. Vẫn còn thiếu 6.000 tệ.
Nhân viên nói: “Không đủ.”
Tôi khẩn khoản: “Tôi đóng trước chỗ này được không? Số còn lại tôi bù trong vòng nửa tiếng nữa.”
Cô ấy lắc đầu: “Hệ thống không cho phép.”
Tôi nắm chặt thẻ ngân hàng, người phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn giục giã: “Nhanh lên chút đi!”
Tôi nói nhỏ: “Mẹ tôi đang đợi phẫu thuật.”
Người kia lẩm bẩm: “Ai mà chẳng vội.”
Câu nói này không sai, nhưng nghe vào lúc này, tôi cảm thấy như bị tát một cú trời giáng.
Tôi lại gọi cho họ hàng. Dì tôi bắt máy. Sau khi nghe xong, câu đầu tiên dì hỏi là: “Lương cháu chẳng phải cao lắm sao?”
Tôi đáp: “Hôm nay công ty chuyển sai.”
Dì cười khẩy: “Công ty mà lại chuyển sai lương được á?”
Tôi khẳng định: “Thật mà dì.”
Dì im lặng một lúc rồi nói: “Cái bệnh của mẹ cháu, bác sĩ có nói chắc chắn khỏi không?”
Tôi thấy tối sầm mặt mày. Dì nói tiếp: “Không phải dì không cho mượn, mà cháu biết đấy, em họ cháu sắp mua xe.”
Tôi cúp máy. Không cãi vã, không cầu xin. Vì cầu xin cũng vô ích.
Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa ở sảnh thu ngân, mở ứng dụng ngân hàng. Trong tài khoản chỉ còn 246 tệ. Tôi mở hết hạn mức FlowerPay, thẻ tín dụng, khoản vay dự phòng… mỗi trang hiện ra như một khuôn mặt lạnh lùng.
6.000 tệ cuối cùng, tôi phải vay trả góp trong 36 kỳ.
Khi tiền vừa về tài khoản, phía phòng phẫu thuật gọi cuộc thứ hai: “Người nhà ơi, không đóng phí là buộc phải dời lịch.”
Tôi lao đến quầy: “Đóng!”
Khi tờ biên lai được in ra, chân tôi khuỵu xuống. Nhân viên đưa đơn cho tôi: “Đi ký giấy cam kết chấp nhận rủi ro phẫu thuật.”
Tôi cầm giấy chạy về phía phòng phẫu thuật. Bác sĩ đã đợi sẵn ở đó, nói với tốc độ rất nhanh về các rủi ro: Chảy máu, nhiễm trùng, nhồi máu cơ tim, tai biến trong phẫu thuật…
Tôi nghe từng từ nhưng như không hiểu gì. Cuối cùng, ông đưa bút cho tôi: “Ký đi.”
Tôi hỏi: “Có sống được không bác sĩ?”
Bác sĩ nhìn tôi: “Chúng tôi sẽ cố hết sức.”
Tôi ký tên mình: *Thẩm Lê*. Hai chữ đó bị viết méo xệch.
Trước khi bị đẩy vào trong, mẹ nắm lấy tay tôi. Tay bà rất lạnh.
“Tiểu Lê, đừng gây gổ với công ty.”
Mũi tôi cay xè: “Mẹ nghe thấy rồi ạ?”
Bà gật đầu: “Mẹ có điếc đâu.”
Tôi cúi xuống, áp tay bà lên mặt mình: “Mẹ đừng lo.”
Bà nhìn tôi, giọng thào thào: “Công việc bây giờ khó tìm lắm.”
Tôi nói: “Mẹ cứ ra ngoài an toàn đã.”
Bà định nói gì đó nhưng cửa đã đóng sập lại. Ba chữ “Đang phẫu thuật” sáng lên, đỏ rực và chói mắt.
Tôi ngồi bất động trên ghế dài. Điện thoại liên tục báo tin nhắn từ nhóm công ty. Có người gửi ảnh đi ăn mừng, Đường Xảo ngồi giữa, tay cầm ly rượu. Phùng Tuấn ngồi bên cạnh, cười híp cả mắt. Chú thích ghi: *Phòng Tài chính tối nay ăn mừng công sức của mọi người.*
Có người hỏi: *”Thẩm Lê sao không đến?”*
Phùng Tuấn trả lời: *”Nhà có chút việc, cô ấy tự xử lý được.”*
Đường Xảo bồi thêm một câu: *”Khả năng chịu áp lực của cô ấy tốt lắm.”*